
Đời sống của mình tạp nham, bụi bặm, chả được ngăn nắp như ai. Thế mà trong những lúc hiểm nghèo, Phật thường hiện lên che chở.
Lần thứ nhất, trong cơn mơ, mình thấy Phật Bà, rõ ràng là Phật Bà ngồi trên toà sen bay bay trước mặt. Một vầng hào quang toả sáng. Phật Bà giơ tay ra vẫy vẫy, không rõ gọi mình đi theo hay như một ban phước. Mình liền giơ tay chới với, muốn tiến lại gần mà không được. Lát sau, Phật Bà mỉm cười bay vút vào cõi thinh không, để lại một vầng sáng nhân từ. Tỉnh dậy, mình cứ tiếc ngẩn ngơ.
Lần thứ hai, khi u mình nằm ốm đã ngót chục ngày không tỉnh. Trong đêm, nằm ở giường bên cạnh, thấy rõ mồn một Phật về bảo rằng ta về đón u con đi. Mình muốn hỏi xem đón đi là thế nào mà không sao hỏi được. Phật báo thế rồi đi luôn. Sáng sau, chả biết hỏi ai, bèn hỏi bác PLV, kể lại xem bác ấy có giải đoán được gì không. Bác ấy bảo tốt tốt, rằng chắc cụ sắp đi rồi đây, rằng quý lắm, không dễ gì được Phật về đón đâu, phải là người thế nào mới được Phật về đón đấy. Nghe thế, lòng mình yên tĩnh lại. Đúng ba hôm sau, u mình đã nhẹ nhàng về cõi Phật.
Lần mới cách đây mấy hôm thôi. Mình đi công tác. Ngủ mình một phòng. Đêm thấy có hai người hùa nhau đè mình xuống, kẻ đè bụng, kẻ xiết chân. Mình cố sức giãy đạp, gào lên kêu cứu. Nhưng không thể nào vùng thoát được những bàn tay sắt đen đúa đó. Mình đã khóc. Tự nhiên, mình nhớ câu niệm. Thế là trong đầu vang lên: “Nam mô A Di Dà Phật/Nam mô A Di Đà Phật...”. Thoắt cái, mình tung người vùng thoát được. Giữa đêm ngơ ngác. Định thần lại, hoá ra một giấc mơ.
Vậy là trong những chiêm bao, đã ba lần Phật về cứu độ. Chả biết thế nào, nhưng từ bấy, mình cứ hằng tin đã có Đức Phật vô lượng chở che, nhất là trong những lúc buồn khổ, hay chẳng may cùng đường tuyệt lộ.
Lòng tự nhủ phải biết tu nhân tích đức trên cõi sống này, mới có thể được Phật thương.
Ngày Vu Lan, 2018