Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chị ấy

❊ ❊ ❊

Ngày mình về ngôi trường ấy, thấy chị ấy ở một mình.

Sau khi mình rời trường ấy, có dễ đến dăm bảy năm trở lại, chị ấy vẫn một mình.

Ít năm sau nữa, gặp lại, được biết chị ấy đã nhận một đứa học trò gái làm con nuôi.

Rồi mãi sau này mới biết chị ấy sau khi nghỉ hưu đã cùng cô con gái nuôi ra Hà Nội sống. Cô học trò ngày nào nay đã làm nghề dạy học ở một ngôi trường rất to, và đã lấy chồng.

Năm ngoái gặp chị trong lần về thăm trường cũ, tóc chị bạc trắng. Lại thấy bảo chị đang bị K. Năm nay nghe nói chị ốm nặng, không tham dự được cuộc gặp gỡ thường niên này nữa.

Lại nhớ lần ấy, trên chuyến xe từ Hà Nội về Phủ Lạng Thương, suốt dọc đường, chị ấy đọc thơ. Những bài thơ do chị ấy làm. Toàn là nhớ về những việc xưa người cũ.

Mình nghe kỹ, tuyệt không thấy một bài thơ tình nào. Có thể chị ấy có mà không muốn đọc. Hoặc biết đâu, có thể chị ấy không có thơ tình? Mình không muốn tin điều này. Ai trong đời chả vậy, làm sao không có ít nhất một mối tình. Nói như nhà thơ Arvers “Lòng ta chôn một khối tình/Tình trong giây phút mà thành thiên thu”…

Chị ấy có một thú vui rất trẻ thơ: hay chế các bài hát theo lời mới mà chị tự đặt rồi say sưa hát. Có bài ngộ ngộ. Có bài lộ cộ. Nhưng mà vui. Những khi hát, gương mặt chị ấy hồng lên, như chút gì e thẹn rất là con gái.

Thời gian trôi đi nhanh lắm. Nhất là với người nhơn nhớn tuổi mà đã sắp sửa hưu. Vừa mới đấy đã lại đây. Nay trông như còn con gái, mai đã lên bà. Nay vẫn trên giảng đường, mai đã ra người rỗi việc.

Như chị ấy đấy thôi. Cả đời dạy học. Nghỉ hưu một cái, chỉ sau chưa đầy một năm đã phát hiện bệnh K. Từ bấy, chị chiến đấu kiên cường. Trong chín năm có đến năm lần mổ. Hoá trị. Xạ trị. Thuốc tây thuốc ta không thiếu thứ gì.

Hôm nay cùng mấy đồng nghiệp cũ đến thăm chị. Chị ngồi trên chiếc xe lăn, người nhỏ thó, tóc bạc phơ, da sạm lại. Cánh tay phải khẽ giơ lên cử động, còn cánh tay trái sưng vù, căng nứt, nằm hờ, bất động. Giọng nói khào khào yếu ớt. Chỉ riêng đôi mắt vẫn tinh anh. Chị vẫn hỏi thăm người này người nọ. Chị bảo bây giờ da dẻ bắt đầu phù nề, vỡ dần. Thỉnh thoảng cơn đau dội lên trong ngực trong xương. Lúc ấy lại phải uống móc-phin để đè cơn đau xuống.

Mấy chị bạn kéo cô con gái nuôi ra góc riêng hỏi thăm, được biết bây giờ gia đình thuê một người chăm sóc hàng ngày, cả chăm sóc sinh hoạt lẫn y tế, mỗi tháng 6 triệu. Hỏi sao không đưa mẹ ra bệnh viện? Cô bảo bệnh viện bây giờ không còn ý nghĩa gì nữa, cơ thể không tiếp nhận thuốc nữa, đành để ở nhà cầm cự thôi. Rằng bây giờ cháu có ý định thuê cho mẹ cháu một căn phòng cùng toà nhà này để mẹ cháu ở. Cháu không muốn hai đứa bé nhà cháu phải chứng kiến những cảnh đau đớn của mẹ cháu. Với lại, cũng cần phải giữ vệ sinh nữa. Các bác biết không, bây giờ mỗi ngày phải dùng đến 3-4 cân băng gạc, vải xô để thấm, lau những chỗ lở loét trên khắp người. Nhưng cháu khổ lắm, nói với mẹ cháu chuyện thuê phòng, mẹ cháu không nghe…”. Nói đến đây, nước mắt nó cứ thế chảy tràn, mếu máo. Mấy chị bạn mắt cũng đỏ hoe.

Ôi đời một con người. Sao ông giời bắt tội người ta đến vậy?

Mọi người đến chơi toàn nói chuyện vui cốt để chị vui. Hình như chị cũng bén vui một chút.

Lượt về, ngồi trên xe, chả ai nói với ai.

Thì cũng phải ai đó cất lên một tiếng chứ?

Có người hỏi: “Ô thế chị ấy đã có lần nào lấy chồng không nhỉ?”. Không ai biết.

Lại hỏi: “Thế chị ấy có nhiều anh chị em không nhỉ?”. Thấy bảo vẫn còn một mẹ già và một người em sống ở gần đây.

Một anh lớn tuổi đi cùng bảo: “Chắc cũng không còn được lâu nữa đâu các cậu ạ. Sống mà phải đau đớn quá, khổ sở quá thì thà đi sớm cho nhẹ kiếp!”.

Ngày về Đồi Cốc, 3/12/2017

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.