Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình cờ chiều cuối năm

❊ ❊ ❊

Chiều muộn. Trong tiết mưa lây phây Sài Gòn, thấy bảo mưa trái mùa, mình đi vào đường Sách, cạnh Bưu điện thành phố, ưu tiên đầu tiên là mua cuốn Người yêu dấu của nhà văn Dạ Ngân. Vào đúng quầy sách nhà xuất bản Phụ nữ, hỏi có liền. Cậu trai trẻ bán hàng sau khi đưa sách cho mình, cứ nhìn mình tủm tỉm, rồi nó hỏi: “Chú có biết cô Dạ Ngân không?”. “Ừ, chú cũng biết biết”. “Chú có thân không?”. Mình hơi nghi nghi, định hỏi mày hỏi thế để làm gì, nhưng thấy mặt nó lành, nên thôi. “Cũng thân thân. Sao?”. “Chú ơi, cô Dạ Ngân đang ngồi kia kìa”. Ô...

Hoá ra là chị Dạ Ngân thật. Chị đang ngồi với cô Charlotte Dang người Pháp, dịch giả của cuốn tiểu thuyết Gia đình bé mọn sang tiếng Pháp. Vui quá. Tình cờ gặp bà chị giữa Sài Gòn. Tiện xin chị chữ ký và xin luôn chữ ký của Charlotte làm kỷ niệm.

Hỏi thăm ông anh Nguyễn Quang Thân đâu? Anh ấy cùng với mấy người bạn, trong đó có nhà thơ Hoàng Hưng và nhạc sĩ Trần Tiến đang ngao du trời biển Vũng Tàu.

Mình bảo: “Em vẫn cứ ngượng mãi cái vụ với anh Nguyễn Quang Thân”.

Chả là cách đây mấy năm mình vào dạy học tại chức. Đây là một lớp mà phần lớn học viên là các quan chức cấp tỉnh cấp huyện.

Đêm trước hôm ra về, một nhóm học viên mời đi đánh chén chia tay. Chúng nó bảo hôm nay chúng em có mấy món nhậu đặc biệt đãi thầy. Mình bảo đừng cầu kỳ, mình là loại... dễ nuôi mà. Nhưng mình muốn mời đôi vợ chồng ông anh bà chị là nhà văn đi cùng có tiện không? “Dạ, thế thì vui quá ạ”.

Mình gọi điện cho chị Dạ Ngân, được ông anh nhận lời, còn bà chị xin kiếu ở nhà. Thế là mình đến đón.

Gặp gỡ. Một nhóm 7 - 8 học viên, toàn cánh đàn ông ăn to nói lớn. Vào nhà hàng, một học viên vung tay chỉ đạo nhà hàng chế biến món này món nọ cứ răm rắp. Chắc đây là chỗ hay lui tới của họ...

Lát sau mâm rượu dọn lên. Chúng khoe chúng mới điều được một đàn em mang con hoẵng rừng từ Bình Phước về, mời thầy và nhà văn thưởng thức.

Rượu vào lời ra. Chén chú chén anh chén thầy chén trò chén bạn chén bè rổn rảng.

Trên bát của nhà văn Nguyễn Quang Thân vẫn còn nguyên mấy miếng hoẵng, không thấy ông anh đụng đũa. Mình giục. Nhà văn bảo các bạn cứ tự nhiên đi, đừng bận tâm về mình, bây giờ mình già rồi, cũng chả ăn được nhiều, gặp anh em là quý rồi...

Ăn ít chứ không có nghĩa là không ăn. Tất cả cứ xúm vào giục mời nhà văn. Sau rồi, rượu vào cũng chả mấy ai còn để ý xem ông nhà văn có ăn hay không nữa.

Tiệc tàn. Trên đường về, mình bảo anh có đói không, chả thấy anh ăn gì cả. Nhà văn rủ rỉ: “VG có biết không, mình không ăn tí nào. Bởi vì mình đã từng viết hàng loạt bài báo chống lại việc săn bắt và ăn thịt thú rừng, nên mình đâu lại nỡ đi ăn thịt chúng”. Thì ra là thế. Mình không nói gì. Chắc cảm thấy làm mình chạnh lòng, anh ấy bảo: “VG không biết nên có ăn thì cũng chẳng sao. Vả lại học trò nó cũng có tấm lòng thật với mình...”.

Từ đấy, mình vốn đã quý, nay càng nể phục ông anh hơn.

Nhắc lại chuyện này với chị Dạ Ngân, chỉ ấy nở một nụ cười hiền từ bảo: “VG có những trải nghiệm như vậy là rất quý đấy”.

Chiều 23 tháng Chạp, 2016

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.