Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mất một ngày vui

❊ ❊ ❊

Đứng chờ ở cổng cơ quan định bắt taxi đi có việc, y nhìn thấy một chiếc phong bì liệng từ xe máy một người nào đó rơi xuống đất, cạnh chỗ y đứng. Y định gọi, nhưng anh ta phóng nhanh quá, đành thôi.

Y lấy chân kều. Cảm thấy phong bì cồm cộm. Y nhặt lên. Lùi vào chỗ đứng an toàn, y nhìn trên phong bì, thấy ghi tên người. Mở phong bì ra xem. Hoá ra là tiền. Cùng với một biên lai thanh toán. Người mất tiền làm nghề lái xe. Anh ta đi lĩnh lương giữa tháng…

Số tiền cũng không nhiều nhặn gì cho lắm. Trên 2 triệu VND. Chắc anh ta lĩnh nửa số lương của tháng. Đây đúng là lương của người lao động. Người nghèo.

Phen này thằng cha này về đố dám khai báo với vợ. Thế là những đứa con của cha này hôm nay cụt hứng không có món quà bố đã hứa mua trước lúc đi làm. Ấy là y nghĩ thế.

May mà trên phong bì có địa chỉ, số điện thoại doanh nghiệp của người lái xe. Y quay trở lại cơ quan gọi điện. Nhiều lần. Lần nào cũng tút tút. Chắc là sắp trưa, cánh trực văn phòng cũng đã chuồn rồi.

Khi trở về cơ quan lúc đầu chiều, y lại gọi. Cũng lại như lúc ban trưa. Hay là cái số này nó bỏ từ đời tám hoánh nào.

Y nghĩ ra cách tra trên mạng, xem doanh nghiệp này có thật không. Quả nhiên ra ngay. Quả nhiên số điện thoại đã đổi khác so với số ghi trên phong bì. Y gọi. Đầu dây bên kia giọng một người đàn ông. Y hỏi cơ quan anh có cái tên nào như thế không? Có chuyện gì không? Giọng ông ta hơi hốt hoảng. Chả có gì nghiêm trọng đâu, chuyện chỉ là như thế như thế, nhờ anh thông báo với anh ấy đến chỗ tôi nhận tiền…

Lúc sau, chuông điện thoại rung lên. Hoá ra là giọng của người mất tiền. Anh ta bảo vừa đi lĩnh lương xong, đang trên đường vào bệnh viện thăm đứa cháu bị ốm, rồi thì đánh rơi…

Lúc sau nữa, anh ta đến cơ quan gặp y. Trò chuyện, được biết anh ta đúng là lái xe, đúng là có đứa cháu đang nằm bệnh viện. Anh ta cảm ơn rồi lại giúi vào tay y hộp bánh Trung thu bảo nhất thiết phải nhận, bởi vì chả biết cảm ơn cái gì, bởi cũng sắp đến Trung thu rồi…

Khi về phòng làm việc, kể cho mấy đồng nghiệp nghe chuyện này như một niềm vui nho nhỏ. Một cô đồng nghiệp bảo: “Anh trả người ta là phải. Tháng này là tháng cô hồn. Đến bắt được vàng người ta còn trả lại nữa là”. Một cô khác lại bảo: “Giả như số tiền trong cái phong bì ấy gấp 5 gấp 10 lần số đó liệu anh có trả không?”.

Y suýt định cáu. May mà trấn tĩnh lại. Rồi y cũng lại lẩn thẩn nghĩ: “Ừ, nếu số tiền gấp năm gấp mười hoặc hơn thế nữa liệu y có hào hiệp đem trả như thế này không?”…

Ngày bão, 19/8/2016

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.