“Giáng sinh là một dịp đặc biệt trong năm,” Nữ hoàng nói. Bà đang lộ rõ vẻ nghiêm túc như mọi khi, ngồi nghiêm trang trên một chiếc ghế cổ trong Điện Buckingham. Một lần nữa đọc bài phát biểu hằng năm của mình đến toàn thể vương quốc.
Bố mẹ và Ben vừa mới ăn xong bữa trưa ngày Giáng sinh. Giờ cả nhà đang nằm ườn trên ghế xô pha, mỗi người một cốc trà, cùng nhau xem Nữ hoàng phát biểu trên ti vi, như mọi năm vẫn vậy.
“Một dịp để các gia đình đoàn tụ và chia vui cùng nhau,” Nữ hoàng tiếp tục.
“Tuy nhiên, đừng bỏ quên những người lớn tuổi. Vài tuần trước, ta đã gặp một bà lão tầm tuổi ta và cháu trai của bà ấy, tại Tháp London.”
Ben ngọ nguậy không thoải mái trên ghế.
Cậu liếc nhìn bố mẹ mình, nhưng hiển nhiên họ đang xem ti vi.
“Việc đó đã khiến ta nghĩ giới trẻ cần thể hiện một chút ân cần với người lớn tuổi. Nếu bạn là một người trẻ và đang xem chương trình này thì có lẽ, hãy nhường ghế cho một người lớn tuổi trên xe buýt. Hay giúp họ xách đồ. Chơi xếp chữ với chúng ta. Tại sao lâu lâu không mang tặng chúng ta một gói kẹo bạc hà Murray? Những người lớn tuổi chúng ta rất thích ăn kẹo bạc hà. Và trên hết, hỡi những người trẻ của đất nước này, ta muốn các bạn nhớ điều này, những người lớn tuổi chúng ta hoàn toàn không tẻ nhạt. Các bạn không bao giờ biết, rằng một ngày nào đó, chúng ta có thể làm các bạn choáng váng đấy.”
Rồi, với một nụ cười toe tinh quái, Nữ hoàng vén váy lên và để lộ cho cả nước thấy chiếc quần chẽn ngang gối in hình Quốc kỳ Vương quốc Anh.
Bố và mẹ phun hết cả trà ra thảm vì bất ngờ.
Nhưng Ben chỉ mỉm cười.
Nữ hoàng là một găngxtơ thực sự, cậu nghĩ. Giống hệt bà nội.