Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
Bị Cảnh Sát Bắt

❊ ❊ ❊

Hai bà cháu tà tà đi qua thị trấn: bà nội lái xe còn Ben bám chặt sau lưng. Hai bà cháu đều mặc đồ lặn, đeo mặt nạ lặn còn túi xách của bà được bọc cả cây số màng bọc thực phẩm và để ở giỏ trước.

Bà nội phát hiện ra bác Raj đang đóng cửa quầy báo.

“Chào anh Raj, anh nhớ để cho tôi một ít kẹo bạc hà Murray vào thứ Hai nhé!” bà hét lên.

Bác Raj nhìn hai bà cháu, miệng há hốc vì bất ngờ.

“Bà chẳng biết bác ấy làm sao nữa, bình thường bác ấy mau mồm lắm!”

Hành trình đến được London quả là rất dài, đặc biệt là trên một chiếc xe máy có tốc độ tối đa năm ki lô mét một giờ (chở hai người).

Một lúc sau Ben nhận ra những con đường ngày càng rộng ra; hai làn rồi ba làn.

“Bố đời chưa! Chúng ta đang đi trên đường cao tốc!” Ben hét to từ ghế sau khi một chiếc xe tải mười tấn phóng vút qua, tạo ra luồng gió hút và suýt kéo giật chiếc xe máy ra khỏi đường.

“Cháu này, cháu thực sự không nên nói bậy như thế, chàng trai ạ,” bà nội nói. “Giờ bà sẽ nhấn ga đây, bám chắc nhé!”

Một lát sau, một chiếc xe chở xăng to đùng ầm ầm phóng qua, cách đầu hai bà cháu vài xăng ti mét, rồi còn bấm còi inh ỏi.

“Thằng mông to lông lá!” bà nội nói.

“Bà ơi!” Ben bất ngờ.

“Úi, bà lỡ mồm!” bà nội nói. Người lớn quả là không bao giờ biết làm gương.

“Cháu rất tiếc bà ạ, nhưng cháu không chắc là cái xe này được làm để đi trên đường cao tốc,” Ben nói. Ngay lúc đó có một chiếc xe tải còn to hơn ầm ầm lao qua. Ben cảm thấy hai bánh xe như bay lên khỏi mặt đường trong một giây khi luồng khí hút kéo xe của hai bà cháu theo sau chiếc xe tải.

“Bà sẽ rẽ ở lối thoát tiếp theo,” bà nội nói. Nhưng trước khi có thể làm thế thì bà đã thấy ánh đèn xanh nhấp nháy bắt đầu quay tít từ phía sau. “Ôi không, cảnh sát! Để xem bà có thể chạy thoát họ không.” Bà giẫm mạnh chân ga và chiếc xe vọt từ năm ki lô mét một giờ lên tận năm ki lô mét rưỡi một giờ.

Xe cảnh sát đi ngay bên cạnh và viên cảnh sát ở trong xe giận dữ ra hiệu cho hai bà cháu tấp vào lề.

“Bà ơi, nên tấp vào lề đi ạ,” Ben nói. “Chúng ta xong rồi.”

“Cháu yêu, để bà lo.”

Bà nội đỗ xe vào làn dừng xe khẩn cấp khi xe cảnh sát đỗ lại trước mặt hai bà cháu, ngăn chặn mọi khả năng tẩu thoát. Đó là một chiếc xe to, làm chiếc xe máy trông thật bé nhỏ như một người cao lớn làm một người lùn... ừm, bị lùn đi.

“Đây là xe của bà phải không thưa bà?” viên cảnh sát nói. Ông ta béo và có một hàng ria nhỏ khiến khuôn mặt béo lại càng béo hơn. Khuôn mặt lại có cái vẻ tự mãn của người lấy việc mắng mỏ người khác làm sở thích số một. Hoặc có lẽ là số hai, xếp sau bánh rán vòng. Bảng tên của ông ta ghi Cảnh sát Fudge.

“Có vấn đề gì không thưa ngài cảnh sát?” bà nội nói giọng vô tội trong khi mặt nạ lặn của bà mờ đi vì những màn phấn khích từ nãy tới giờ.

“Vâng, có một vấn đề. Sử dụng xe máy cho người già trên đường cao tốc là hành vi bị cấm tuyệt đối,” viên cảnh sát nói giọng hách dịch.

(Các loại phương tiện khác cũng không được sử dụng trên đường cao tốc:

Ván trượt

Xuồng

Pa tanh

Lừa

Xe đẩy siêu thị

Xe đạp một bánh

Xe trượt tuyết

Xe kéo

Lạc đà

Thảm thần

Danh hài trong trang phục đà điểu)

“Vâng, cảm ơn rất nhiều vì đã chỉ cho tôi biết thưa ngài cảnh sát. Lần sau chúng tôi sẽ không quên. Giờ xin ngài thứ lỗi vì chúng tôi đang bị muộn. Tạm biệt!” bà nội vui vẻ nói trong khi khởi động lại xe máy.

“Bà đã uống gì phải không thưa bà?”

“Tôi có dùng xúp bắp cải trước khi đi.”

“Ý tôi là đồ có cồn,” ông ta thở dài.

“Tôi ăn sô cô la nhân rượu tối thứ Ba. Thế có tính không?”

Ben không nhịn được cười.

Hai mắt cảnh sát Fudge nheo lại. “Bà có thể giải thích cho tôi vì sao bà lại mặc đồ lặn còn túi xách thì cuốn màng bọc thực phẩm kín mít thế kia không?”

Việc này cần lời giải thích đây.

“Vì, vì, ừm...” bà nội lúng túng không biết nói gì.

Hai bà cháu đã tiêu.

“Vì cháu và bà cháu thuộc Hội Thần tượng Màng Bọc Thực phẩm,” Ben nói bằng giọng đáng tin cậy.

“Ta chưa từng nghe thấy cái tên đó!” sĩ quan Fudge nói với vẻ coi thường.

“Hội này rất mới ạ,” Ben nói.

“Mới có hai thành viên,” bà nội nói thêm, tiếp tục lời nói dối. “Và vì muốn hạn chế người biết nên chúng tôi hẹn gặp nhau dưới nước. Thế nên mới có mấy bộ đồ lặn này.”

Viên cảnh sát trông cực kỳ bối rối. Bà nội không ngừng nói, rõ ràng, bà hy vọng sẽ làm ông ta càng bối rối hơn.

“Giờ thì xin ông thứ lỗi vì chúng tôi đang khá vội. Chúng tôi có buổi họp ở London với Hội Thần tượng Màng Xốp Bong bóng. Chúng tôi đang xem xét sáp nhập hai tổ chức này.”

Cảnh sát Fudge không còn biết phải nói gì. “Họ có bao nhiêu thành viên?”

“Đúng một,” bà nội nói. “Nhưng nếu sáp nhập, chúng tôi sẽ tiết kiệm được tiền trà, tiền phô tô, tiền kẹp ghim, vân vân và vân vân. Tạm biệt!”

Bà nội giậm chân ga và chiếc xe lảo đảo phóng đi.

“DỪNG LẠI NGAY!” cảnh sát Fudge vừa nói vừa giơ bàn tay mũm mĩm ra phía trước.

Ben đông cứng lại vì sợ hãi. Cậu còn chưa được mười hai tuổi mà đã phải sống hết đời trong tù.

Cảnh sát Fudge nghiêng người và ghé mặt lại gần mặt bà nội.

“Tôi sẽ cho hai người đi nhờ.”

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.