Ben lao nhanh về nhà mà thậm chí chẳng thèm để ý là hai chân mình đã rát bỏng còn ngực thì đau nhói. Cậu đi nhanh đến mức cậu nghĩ cảnh sát có thể ghi vé phạt tốc độ. Đầu cậu lúc này cũng quay mòng mòng như bánh xe vậy.
Bà nội chán ốm của cậu có lẽ nào lại là găngxtơ?!
Bà nội găngxtơ?!
Chả trách sao bà lại thích sách về găngxtơ đến vậy - bà là găngxtơ mà!
Ben luồn qua cửa sau đúng lúc nhạc hiệu quen thuộc của Bước nhảy hoàn vũ hoàn hảo vang lên từ phòng khách. Cậu về nhà vừa kịp lúc.
Nhưng khi Ben chuẩn bị biến lên gác và giả vờ như từ nãy đến giờ cậu vẫn ngồi làm bài tập trong phòng thì mẹ bỗng lao vào bếp.
“Con đang làm gì đấy?” mẹ hỏi vẻ nghi ngờ. “Con vã mồ hôi đầm đìa kia kìa.”
“À, không có gì đâu ạ,” Ben nói và cảm giác thấy mồ hôi vã ra đầm đìa.
“Nhìn con đi,” mẹ vừa nói vừa tiến lại gần cậu. “Con vã mồ hôi như lợn ấy.”
Ben đã từng thấy có vài con lợn và chẳng con nào vã mồ hôi cả. Thực tế thì người hâm mộ lợn ở khắp mọi nơi sẽ nói rằng lợn thậm chí còn chẳng có tuyến mồ hôi, nên lợn không thể vã mồ hôi được.
Chà, cuốn sách này thực ra cũng có tính giáo dục phết đấy chứ.
“Con có vã mồ hôi đâu ạ,” Ben phản đối. Bị buộc tội vã mồ hôi còn làm cậu vã ra nhiều mồ hôi hơn.
“Con đang vã mồ hôi đấy. Con lại vừa ra ngoài chạy đấy à?”
“Không ạ,” cậu chàng Ben giờ đã ướt đẫm mồ hôi đáp lại.
“Ben, đừng nói dối, mẹ là mẹ của con đấy,” mẹ nói, chỉ tay vào mình, một cái móng giả bay ra bắn vào không trung.
Đám móng giả của mẹ rất hay rơi ra. Thậm chí có lần Ben đã thấy một mẩu móng giả trong phần cơm chiên xốt Bolognese ăn liền của mình.
“Nếu không phải con vừa ra ngoài chạy thì tại sao lại vã mồ hôi thế này hả Ben?”
Ben phải nghĩ thật nhanh. Nhạc hiệu của Bước nhảy hoàn vũ hoàn hảo đã đến đoạn cuối.
“Con khiêu vũ!” cậu nói bừa.
“Khiêu vũ á?” mẹ trông chả có vẻ gì là tin câu đó. Ben không phải là Flavio Flavioli. Và tất nhiên cậu vốn ghét khiêu vũ.
“Vâng ạ, ừm, con đã đổi ý về môn khiêu vũ này rồi. Con thích môn này lắm!”
“Nhưng con đã nói là con ghét môn này mà,” bà mẹ đang càng lúc càng hoài nghi đáp lại. “Rất rất rất nhiều lần. Chỉ mới tuần trước con vừa nói là thà ‘ăn gỉ mũi còn hơn xem cái thứ nhảm nhí đó’. Nghe câu đó của con mẹ như bị dao đâm vào tim đấy!”
Mẹ buồn bã ra mặt trước ký ức này.
“Con xin lỗi, mẹ ơi, thật đấy.”
Ben đưa một tay ra để an ủi mẹ và một mẩu móng giả nữa lại rơi xuống sàn. “Nhưng giờ con thích môn đó mà, thật đấy ạ. Con đã xem Bước nhảy hoàn vũ hoàn hảo qua khe cửa và bắt chước lại hết các động tác.”
Mẹ cười rạng rỡ đầy vẻ tự hào. Trông mẹ cứ như thể cả cuộc đời mẹ giờ đây bỗng trở nên có ý nghĩa. Khuôn mặt mẹ chuyển thành buồn vui lẫn lộn, như thể chuyện này là định mệnh vậy.
“Con có muốn làm một...” Mẹ hít một hơi thật sâu, “... vũ công chuyên nghiệp không?”
“Xúc xích đậu phô mai của anh đâu rồi vợ ơi?!” bố gọi với ra từ phòng khách.
“Im đi, Pete!” Mắt mẹ rưng rưng những giọt nước mắt hạnh phúc.
Mẹ không mấy khi khóc lóc kể từ cái ngày Flavio bị loại khỏi chương trình một tuần hồi hai năm trước. Flavio đã bị bắt phải cặp với Phu nhân Rachel Định kiến, một bạn nhảy vừa béo vừa lùn mà Flavio chỉ có thể kéo lê, trên sàn.
“À thì... ừm... à....” Ben tuyệt vọng tìm một cách để thoát khỏi câu hỏi này. “… vâng.”
Đây thực sự không phải cách Ben đang tìm.
“Đó! Mẹ biết mà!” mẹ hét lên. “Pete, ra đây chút đi nào. Ben có điều muốn nói với anh đây này.”
Bố lê bước mệt mỏi. “Chuyện gì thế Ben? Con không gia nhập gánh xiếc đấy chứ? Ôi trời, con vã mồ hôi đầm đìa kìa.”
“Không, Pete,” mẹ nói, chậm rãi và thong thả như thể chuẩn bị đọc tên người chiến thắng trong một lễ trao giải. “Ben không muốn trở thành ông thợ sửa ống nước già khắm ngốc nghếch nữa...”
“Cảm ơn trời,” bố nói.
“Thằng bé muốn làm...” mẹ nhìn con trai mình. “Nói với bố đi Ben.”
Ben mở miệng, nhưng cậu chưa kịp nói gì thì mẹ đã xen vào. “Ben muốn làm một vũ công!”
“Ôi, trời có mắt!” bố kêu lên. Bố ngước lên trần nhà ố màu vì khói thuốc lá như thể thoáng nhìn thấy Chúa trời.
“Thằng bé vừa tập luyện trong bếp đấy,” mẹ nói liến thoắng đầy phấn khởi. “Bắt chước theo tất cả các động tác trong chương trình...”
Bố nhìn thẳng vào mắt thằng con trai của mình và bắt tay nó thật mạnh. “Tin này thật quá tuyệt vời, con trai của bố ạ! Mẹ con và bố đã chẳng làm được gì cho đời rồi. Mẹ con thì làm thợ sơn móng...”
“Em là chuyên viên về móng đấy Pete!” mẹ sửa lại với giọng khinh khỉnh. “Hai thứ đó khác nhau một trời một vực đó Pete, anh biết mà...”
“Chuyên viên về móng. Lỡ mồm. Và bố chỉ là một nhân viên bảo vệ chán ngắt vì quá béo nên không được làm cảnh sát. Điều hay ho nhất mà bố có trong suốt những năm qua là chặn một người đi xe lăn vội vã ra khỏi cửa hiệu với một hộp bánh trứng giấu dưới khăn trùm. Nhưng con sẽ trở thành một vũ công, thật là... đây... đây là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra với bố mẹ đấy.”
“Tuyệt vời nhất!” mẹ nói.
“Tuyệt vời nhất trần đời,” bố đồng tình.
“Thực sự là tuyệt vời ông mặt trời nhất trần đời luôn,” mẹ nói.
“Thôi cứ nhất trí là cực kỳ tuyệt vời đi,” bố nói, có phần hơi cáu. “Chỉ có điều, bố phải cảnh báo với con, là việc này không dễ dàng đâu đấy. Nếu con tập luyện tám tiếng một ngày trong hai mươi năm tới thì con có thể sẽ được lên ti vi đấy.”
“Có thể thằng bé sẽ được tham gia chương trình ở Mỹ!” mẹ tuyên bố. “Ôi Pete, hãy tưởng tượng đi, con trai chúng ta - một ngôi sao hàng đầu ở Mỹ!”
“Thôi đi, đừng có cầm đèn chạy trước ô tô, vợ ạ. Nó còn chưa thắng chương trình ở Anh mà. Hiện giờ chúng ta phải tính chuyện cho nó tham dự một cuộc thi cho thiếu nhi đã.”
“Anh nói đúng, Pete ạ. Gail nói với em sẽ có một cuộc thi ở tòa thị chính trước Giáng sinh đấy.”
“Mở sâm banh thôi vợ ơi! Con chúng ta sẽ là nhà vô địch cha-cha-cha!”
Một từ hết sức bậy bạ chợt xuất hiện trong đầu Ben.
Làm thế nào để cậu thoát được vụ này đây?!