Sau khi bà nội mặc quần áo, hai bà cháu lại ngồi cùng nhau ngoài ghế xô pha.
“Bà ơi, trước khi ông Parker xuất hiện, bà đang kể cho cháu là có một món trang sức mà bà chưa bao giờ trộm,” Ben thì thầm.
“Có vài thứ khá đặc biệt mà mọi tên trộm trên thế giới này đều muốn chiếm lấy. Nhưng thứ đó là bất khả thi. Chính xác là không thể thực hiện được.”
“Cháu cá là bà làm được, bà nội ạ. Bà là siêu trộm vĩ đại nhất thế giới mà.”
“Cảm ơn cháu, Ben ạ, có thể đúng là thế thật hoặc đã từng đúng là thế... và ăn trộm những món trang sức ấy có thể là giấc mơ lớn nhất của một tên trộm, nhưng quả thật là... bất khả thi.”
“Những món trang sức? Thế có nhiều hơn một món ạ?”
“Đúng vậy cháu ạ. Lần cuối cùng người ta cố gắng ăn trộm chúng đã là ba trăm năm về trước. Một vụ của thuyền trưởng Blood thì phải. Và bà cũng không chắc là Nữ hoàng sẽ hài lòng...” Bà cười khúc khích.
“Bà đừng nói là...?”
“Báu vật Hoàng gia, đúng là nó đấy cháu ạ.”
Ben đã được học về bộ Báu vật Hoàng gia trong một bài lịch sử ở trường. Lịch sử là một trong vài môn học ít ỏi mà cậu thích, chủ yếu là vì những hình phạt đẫm máu mà người xưa sử dụng. “Treo cổ, moi gan, phanh thây” là hình phạt cậu thích nhất nhưng ngoài ra thì Ben cũng thích bánh xe tra tấn, hỏa thiêu và tất nhiên là cả màn cọc nung xuyên qua hậu môn.
Ai mà không thích chứ?
Ở trường, Ben học được rằng bộ Báu vật Hoàng gia thực tế là một bộ gồm nhiều vương miện, kiếm, vương trượng, nhẫn, vòng tay và quả cầu thánh giá, trong đó một vài thứ đã gần một nghìn năm tuổi. Chúng được sử dụng khi có một đức vua hay một nữ hoàng lên ngôi, và từ năm 1303, chúng đã được cất giữ cẩn mật trong Tháp London.
Ben nhiều lần xin bố mẹ đưa cậu đi xem bộ báu vật này nhưng bố mẹ thì cứ kêu ca là London cách đây quá xa (mặc dù thực tế không hề xa đến vậy).
Nói thật lòng thì cả nhà Ben chưa bao giờ thực sự đi đâu cùng nhau. Khi còn bé, Ben thường chỉ biết câm nín và kinh ngạc lắng nghe đám bạn cùng lớp kể lại những hành trình du lịch bất tận trong tiết “chia sẻ”. Đi biển, thăm bảo tàng, thậm chí là du lịch nước ngoài. Bụng cậu lúc nào cũng quặn lên khi sắp đến lượt. Ben quá xấu hổ và không dám thừa nhận rằng suốt kỳ nghỉ cậu chỉ ăn mấy món ăn liền và xem ti vi, nên cậu sẽ bịa ra một mớ câu chuyện về thả diều, trèo cây và khám phá lâu đài.
Nhưng giờ cậu sẽ có tiết “chia sẻ” đỉnh nhất từ trước đến nay. Bà nội cậu là một tên trộm đá quý quốc tế. Găngxtơ đấy! Chỉ trừ một vấn đề là nếu cậu chia sẻ điều này, bà sẽ bị tống vào tù và vĩnh viễn không có đường ra.
Ben chợt nhận ra đây chính là cơ hội lớn để cậu làm một điều gì đó điên rồ, liều lĩnh và táo bạo.
“Cháu có thể giúp bà mà,” Ben nói bằng giọng bình tĩnh và rất ngầu mặc dù tim cậu thực ra đang đập như trống trường.
“Giúp bà làm gì?” bà hỏi lại với vẻ hơi bối rối.
“Tất nhiên là ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia rồi ạ!” Ben nói.