“Ta thành thật xin lỗi vì ngắt lời,” Nữ hoàng nói bằng giọng nhanh và rõ ràng, “nhưng chúng ta có thể quay lại với vấn đề quan trọng vừa xảy ra không? Ta vẫn không hiểu tại sao hai người lại ở đây, trong Tháp London, giữa đêm, bốc mùi phân và có ý định ăn trộm báu vật của ta.”
“Thì, một khi đã bắt đầu, lời nói dối cứ thế lớn dần, thưa Nữ hoàng,” bà nội vừa nói tiếp vừa cố tránh ánh mắt của Ben. “Tôi không định làm thế này. Chắc là tôi đã bị cuốn theo câu chuyện. Thật tốt vì có thêm thời gian với cháu mình, được vui vẻ cùng thằng bé. Nó gợi tôi nhớ về ngày xưa, lúc tôi thường kể chuyện cho thằng bé trước khi đi ngủ. Đó là quãng thời gian mà thằng bé không hề thấy tôi chán.”
Ben cảm thấy bồn chồn. Cậu cũng bắt đầu cảm thấy có lỗi. Bà nội đã nói dối cậu, và điều đó thật kinh khủng - nhưng bà làm thế chỉ vì cảm thấy buồn khi biết cậu nghĩ bà buồn tẻ.
“Cháu cũng thấy vui mà bà,” cậu thì thầm.
Bà nội mỉm cười với cậu. “Bà vui lắm, bé Benny ạ. Bà xin lỗi, bà thực sự...”
“E hèm,” Nữ hoàng ngắt lời.
“À phải rồi,” bà nội nói. “Thật tình, trước khi tôi kịp nhận ra thì mọi việc đã đi quá xa, và chúng tôi đang lên kế hoạch cho một vụ trộm liều lĩnh chưa từng thấy. À, tại chúng tôi đột nhập qua đường ống thoát nước. Bình thường chúng tôi không bốc mùi thế này đâu thưa Nữ hoàng.”
“Ta hy vọng là thế.”
“EOOOOOOÔÔÔÔÔÔI!”
Ben đang cảm thấy thực sự có lỗi. Kể cả bà nội không phải một tên trộm kim cương quốc tế thì rõ ràng bà cũng không hề nhàm chán. Bà đã cùng cậu lên kế hoạch cho vụ trộm và hiện giờ hai bà cháu đang ở đây, trong Tháp London lúc nửa đêm, nói chuyện với Nữ hoàng!
Mình phải làm gì đó giúp bà, Ben chợt nhận ra.
“Vụ trộm là ý của cháu thưa Nữ hoàng,” cậu nói. “Cháu xin lỗi.”
“Xin hãy tha cho cháu tôi,” bà nội xen ngang. “Tôi không muốn tuổi trẻ của thằng bé bị hủy hoại. Tôi cầu xin Người. Đêm mai chúng tôi sẽ trả lại bộ Báu vật Hoàng gia. Tôi xin hứa.”
“Một câu chuyện hợp lý quá nhỉ,” Nữ hoàng lẩm bẩm.
“Đấy là sự thật ạ!” Ben kêu lên.
“Người muốn làm gì tôi cũng được thưa Nữ hoàng,” bà nội tiếp tục. “Nhốt tôi trong tòa Tháp mãi mãi, nếu Người muốn, nhưng tôi xin Người, hãy thả thằng bé.”
Nữ hoàng trầm ngâm.
“Ta thực sự không biết làm gì,” cuối cùng Nữ hoàng nói. “Ta cảm động vì câu chuyện của hai người. Như hai người cũng biết, ta cũng là một người bà, và cháu ta đôi khi cũng thấy ta nhàm chán.”
“Thật ạ?” Ben hỏi. “Nhưng Người là Nữ hoàng cơ mà!”
“Ta biết,” Nữ hoàng cười tủm tỉm.
Ben sững sờ. Cậu chưa từng thấy Nữ hoàng cười bao giờ. Bà thường rất nghiêm túc và chẳng bao giờ mỉm cười khi phát biểu trên ti vi vào lễ Giáng sinh hoặc khi mở màn phiên họp Quốc hội, hoặc thậm chí là khi xem hài kịch trong chương trình Tạp kỹ Hoàng gia.
“Nhưng với bọn chúng, ta chỉ là một bà già chán ốm,” Nữ hoàng nói. “Chúng quên là ta cũng từng có một thời trẻ trung.”
“Và rằng chúng rồi cũng sẽ già đi,” bà nội nói thêm vào, kèm theo một cái nhìn đầy ẩn ý về phía Ben.
“Chính xác đấy bà ạ!” Nữ hoàng đồng tình. “Tôi nghĩ thế hệ trẻ cần dành thêm chút thời gian cho người già.”
“Cháu xin lỗi thưa Nữ hoàng,” Ben nói. “Nếu cháu không ích kỷ, không luôn mồm kêu ca người già buồn chán thì tất cả những chuyện này đã không bao giờ xảy ra.”
Sau đó là một khoảng im lặng khó xử.
Bà nội lục trong túi xách và mời Nữ hoàng một gói kẹo. “Kẹo bạc hà Murray không, thưa Nữ hoàng?”
“Có,” Nữ hoàng nói. Bà bóc vỏ kẹo rồi ném viên kẹo vào miệng. “Trời ơi, lâu lắm rồi ta không ăn thứ này.”
“Đây là loại ưa thích của tôi,” bà nội nói.
“Và ăn được rất lâu,” Nữ hoàng vừa nói vừa mút kẹo, trước khi trấn tĩnh trở lại.
“Hai người có biết chuyện gì xảy ra với người gần đây nhất cố đánh cắp bộ Báu vật Hoàng gia không?” Nữ hoàng hỏi.
“Ông ta bị treo cổ, moi gan và phanh thây ạ?” Ben hỏi bằng giọng hào hứng.
“Tin hay không thì tùy nhưng ông ta được tha,” Nữ hoàng nói với nụ cười châm biếm trên môi.
“Được tha sao thưa Nữ hoàng?” bà nội nói.
“Vào năm 1671, một người Ai Len với cái tên Đại tá Máu đã cố đánh cắp chúng nhưng đã bị lính canh bắt lại khi cố gắng tẩu thoát. Ông ta đã giấu chính chiếc vương miện mà ta đang đội vào dưới áo choàng và thả nó xuống đất ở ngay ngoài kia. Vua Charles II vì quá thích thú với nỗ lực liều lĩnh của Đại tá Máu nên đã trả tự do cho ông ta.”
“Cháu phải Google ông ấy,” Ben nói.
“Bà không biết Google là gì,” bà nội nói.
“Ta cũng vậy,” Nữ hoàng cười mỉm. “Vậy, theo truyền thống Hoàng gia, đó là những gì ta sẽ làm. Tha tội cho cả hai người.”
“Ồ, cảm ơn Người, thưa Nữ hoàng,” bà nội nói rồi hôn tay Nữ hoàng.
Ben quỳ xuống. “Cảm ơn Người, cảm ơn Người, cảm ơn Người rất nhiều, thưa Nữ hoàng...”
“Rồi rồi, đừng hạ mình nữa,” Nữ hoàng nói bằng giọng bề trên. “Ta không thể chịu được cái kiểu hạ mình này. Ta đã thấy quá nhiều người hạ mình trong suốt triều đại của mình rồi.”
“Tôi rất xin lỗi, thưa Nữ hoàng anh minh,” bà nội nói.
“Đó chính là điều ta đang muốn nói đấy! Hai người đang hạ mình!” Nữ hoàng đáp lại.
Ben và bà nội nhìn nhau sợ hãi. Quả là khó để nói chuyện với Nữ hoàng mà không hạ mình đôi chút.
“Giờ làm ơn vui vẻ thoải mái nhanh lên,” Nữ hoàng nói, “trước khi lính gác tràn vào đây. Và đừng quên xem ta phát biểu trên ti vi vào lễ Giáng sinh...”