Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Một Gói Đường

❊ ❊ ❊

“Các người nghĩ có thể ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia và trốn thoát được sao?” ông Parker lải nhải. “Tôi thừa biết cái kế hoạch xấu xa của hai người. Thôi, mọi chuyện cũng xong rồi. Cảnh sát, đưa họ đi. Nhốt họ lại và vứt chìa khóa đi!”

Viên cảnh sát kéo hai tội phạm vừa bị bắt về phía hai chiếc xe cảnh sát đang đợi sẵn.

“Đợi đã,” Ben hét lên. “Nếu chúng tôi ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia thì chúng đâu rồi?”

“Đúng rồi! Bằng chứng. Tất cả những gì chúng ta cần để nhốt hai bà cháu găngxtơ các người sau song sắt mãi mãi. Lục soát giỏ xe. Ngay lập tức!” ông Parker nói.

Một viên cảnh sát lục soát giỏ xe. Anh ta tìm thấy một bọc lớn được gói chặt trong lớp màng bọc thực phẩm ướt sũng.

“À, đây rồi, chắc chắn báu vật ở trong này,” ông Parker nói đầy tự tin. “Mang ra đây.”

Ông Parker bắn một cái nhìn tự mãn về phía Ben và bà nội. Ông bắt đầu mở bọc giấy bóng ra.

Qua vài phút chiếc bọc lớn trở thành chiếc bọc nhỏ. Cuối cùng, ông Parker cũng bóc tới lớp giấy bóng cuối cùng.

“À, đây rồi, đến rồi!” ông tuyên bố đúng lúc hộp xúp bắp cải rơi xuống đất.

“Tôi lấy cái đó được không thưa ông Parker?” bà nội nói. “Đó là bữa trưa của tôi.”

“Tìm trong nhà bà ta!” Ông Parker gắt lên.

Một vài sĩ quan cảnh sát cố dùng vai húc tung cửa trước. Bà nội chăm chú nhìn với vẻ thích thú, trước khi đánh liều nói, “Tôi có chìa khóa này, nếu các vị muốn dùng!”

Một viên cảnh sát tiến lại gần bà và ngượng ngùng nhận lấy chìa khóa.

“Cảm ơn, thưa bà,” anh ta lịch sự nói.

Bà nội và Ben cùng nở nụ cười.

Rồi anh ta mở cửa và phải có đến cả trăm sĩ quan cảnh sát cùng lao vào bên trong. Họ điên cuồng lùng sục căn nhà nhưng chỉ một lúc sau đã phải quay ra với hai bàn tay trắng.

“Chẳng có bộ Báu vật Hoàng gia nào ở trong đó, tôi e là vậy thưa ngài,” một sĩ quan cảnh sát nói. “Chỉ có một bộ trò chơi xếp chữ và thêm mấy hộp xúp bắp cải.”

Mặt ông Parker đỏ lựng vì tức giận. Ông đã triệu tập một nửa số cảnh sát toàn quốc mà chẳng thu được gì.

“Giờ thì thưa ông Parker,” một sĩ quan cảnh sát nói với ông. “Ông rất may mắn vì chúng tôi sẽ không bắt ông vì tội làm lãng phí thời gian của cảnh sát...”

“Đợi đã!” ông Parker nói. “Báu vật không có trên người họ hay trong ngôi nhà không có nghĩa là họ không lấy chúng. Tôi biết mình đã nghe được gì. Lục soát... vườn! Đúng rồi! Đào vườn lên!”

Viên cảnh sát đưa một tay lên ra hiệu bình tĩnh. “Ông Parker, chúng ta không thể cứ…”

Bất chợt một tia sáng chiến thắng ánh lên trong mắt ông Parker. “Chờ đã. Các anh chưa hỏi họ đã ở đâu tối nay. Tôi biết họ đã đi lấy trộm bộ Báu vật Hoàng gia. Và tôi cá là họ không có bằng chứng ngoại phạm!”

Viên cảnh sát quay ra nhíu mày nhìn Ben và bà nội. “Thực ra, đó là một lập luận không tồi chút nào,” anh ta nói. “Phiền hai người nói cho tôi biết tối nay hai người đã ở đâu?” ông Parker giờ trông tươi tỉnh hẳn.

Ngay lúc đó, một viên cảnh sát khác lạch bạch bước về phía họ. Có gì đó quen quen ở ông ta, rồi khi Ben nhìn thấy bộ ria của ông thì cậu đã hiểu tại sao.

“Thưa sếp, có một cuộc gọi cho ngài...” cảnh sát Fudge vừa nói vừa giơ bộ đàm lên. Ông đột ngột dừng lại, nhìn Ben và bà nội không rời mắt.

“Ồ!” ông nói. “Chẳng phải là hai người màng bọc đây sao!”

“Cảnh sát Pear!” Ben nói.

“Fudge chứ!” Fudge sửa lại.

“Xin lỗi, phải rồi ạ, Fudge. Rất vui được gặp lại bác.”

Viên cảnh sát cấp trên có vẻ bối rối. “Chuyện gì vậy?”

“Cậu nhóc và bà nội cậu ta. Họ là Hội Hâm mộ Màng Bọc Thực phẩm. Tối nay họ đến buổi họp mặt thường niên tại London. Thực ra là tôi đã đưa họ đi.”

“Vậy họ không ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia chứ?” sếp của ông ta hỏi.

“Không!” cảnh sát Fudge cười lớn. “Họ định sáp nhập với Hội Màng Xốp Bong bóng. Ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia ư?” Ông ta mỉm cười với Ben và bà nội. “Ý tưởng hay đấy!”

Mặt ông Parker đỏ rực. “Nhưng... nhưng... Họ đã làm việc đó! Họ là người xấu, tôi nói thật mà!”

Trong khi ông lắp bắp thì viên cảnh sát cấp trên nhận bộ đàm từ tay cảnh sát Fudge. “Vâng. Rồi. Rồi. Cảm ơn,” anh ta nói rồi quay lại phía Ben và bà nội. “Là Cơ quan Đặc vụ. Tôi yêu cầu họ kiểm tra xem bộ Báu vật Hoàng gia có còn ở đó không. Hóa ra là vẫn còn. Tôi xin lỗi thưa bà. Và cả cậu bé nữa. Chúng tôi sẽ mở còng tay cho hai bà cháu ngay lập tức.”

Ông Parker ngồi sụp xuống, trông cực kỳ chán nản. “Không, không thể nào…”

“Nếu tôi nghe thêm một tiếng nào từ ông, ông Parker,” viên cảnh sát nói, “tôi sẽ tống ông vào tù một đêm!” Anh ta quay gót thật mau lẹ và bước về phía một chiếc xe tuần tra, theo sau là cảnh sát Fudge, lúc này vừa đi vừa vẫy tay chào Ben và bà nội.

Ben và bà nội tiến lại gần ông Parker, tay hai bà cháu vẫn bị còng vào nhau.

“Những điều ông nghe được chỉ là mấy câu chuyện kể,” Ben nói. “Chỉ là bà nội kể chuyện cho cháu thôi. Ông Parker, cháu nghĩ có lẽ ông đã để trí tưởng tượng của ông bay xa quá rồi.”

“Nhưng, nhưng, nhưng...!” ông Parker lớn tiếng.

“Tôi? Một tên trộm kim cương quốc tế?!” bà nội cười thầm.

Tất cả mấy viên cảnh sát cũng bắt đầu cười thầm.

“Ông có lẽ phải hơi ấm đầu thì mới tin một chuyện như vậy!” bà nói. “Xin lỗi Ben,” bà thì thầm với cháu trai mình.

“Không sao ạ!” Ben thì thầm đáp lại.

Cảnh sát tháo còng tay và vội vàng rút lui về chỗ đoàn xe rồi phóng đi khỏi ngõ Grey.

“Xin lỗi vì đã làm phiền thưa bà,” một viên cảnh sát nói khi đi khỏi. “Chúc một ngày tốt lành.”

Mấy chiếc trực thăng cũng biến mất trên bầu trời rạng đông. Gió từ những cánh quạt đang quay nhanh dần thổi bay chiếc mũ phớt quý giá của ông Parker vào một vũng nước.

Bà nội tiến lại gần ông Parker, lúc này đang đầu trần đứng trên đường dẫn vào nhà bà.

“Nếu có lúc nào ông cần mượn một gói đường...” bà nói giọng chân thành.

“Vâng...” ông Parker nói.

“Thì đừng có mà gõ cửa nhà tôi nếu không tôi sẽ nhét nguyên cái gói đường đó vào mông ông đấy,” bà nội vừa nói vừa nở nụ cười ngọt ngào.

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.