Tối thứ Sáu này có lẽ cũng sẽ lại chán không thể chịu nổi như lần trước, nếu Ben không nhớ mà mang theo tờ tạp chí của mình. Một lần nữa, bố mẹ lại vứt đứa con duy nhất của mình ở nhà bà nội.
Ngay khi đến nhà bà, Ben chạy vội qua mặt bà để vào thẳng căn phòng ngủ bé lạnh lẽo ẩm thấp của mình, đóng cửa và đọc từ đầu đến cuối Tuần báo Thoát nước số mới nhất. Có một mẩu hướng dẫn tuyệt cú mèo, với rất rất nhiều ảnh màu, hướng dẫn cách lắp đặt một hệ thống kết hợp đun sưởi thế hệ mới. Ben gấp mép trang đó. Giờ thì cậu đã biết mình muốn gì vào Giáng sinh.
Khi đã đọc xong tờ tạp chí, Ben thở dài đi ra phòng khách. Cậu biết mình không thể cứ ở trong phòng ngủ cả tối.
Bà nội ngước lên và mỉm cười khi thấy cậu.
“Đến giờ chơi xếp chữ rồi!” bà mừng rỡ nói, giơ bảng xếp chữ lên.
Sáng hôm sau không khí thật tĩnh mịch.
“Thêm một quả trứng luộc nhé?” bà nội nói khi hai bà cháu ngồi trong căn bếp bé xíu xập xệ.
Ben không thích trứng luộc và cũng chưa ăn xong quả thứ nhất. Bà nội có thể làm hỏng ngay cả món ăn đơn giản này. Trứng thì luôn chưa chín và bánh mì nướng giòn thì luôn bị cháy sém. Khi bà nội không để ý, Ben sẽ dùng thìa hất cái thứ trứng dính dớp ấy ra ngoài cửa sổ và giấu bánh mì ra sau lò sưởi. Giờ chắc ở đó cũng phải có nguyên một trung đội bánh mì nướng giòn rồi.
“Dạ thôi bà ạ. Cháu no lắm rồi,” Ben đáp. “Trứng luộc ngon lắm, cháu cảm ơn bà,” cậu nói thêm.
“Ừm...” bà lầm lầm, có vẻ không bị thuyết phục cho lắm. “Trời hơi lạnh. Bà sẽ mặc thêm áo len,” bà nói, mặc dù bà đã mặc tới hai chiếc rồi. Bà ì ạch rời khỏi phòng và lại phát ra tiếng quang quác khi đi lại.
Ben hất nốt chỗ trứng còn lại ra ngoài cửa sổ, rồi cố tìm thứ gì khác để ăn. Cậu biết bà nội có một kho bánh quy sô cô la bí mật mà bà thường cất ở tầng tủ bếp trên cùng. Bà nội sẽ cho Ben một cái vào sinh nhật của cậu. Ben thỉnh thoảng sẽ nhón một cái khi mấy món ăn từ bắp cải của bà khiến cậu đói như một con sói.
Vậy nên Ben nhanh chóng đẩy ghế về phía tủ bếp và đứng lên để với bánh quy. Cậu nhấc chiếc hộp thiếc đựng bánh lên. Đó là một chiếc hộp Mừng Lễ Bạc có chia ngăn sản xuất năm 1977 có chân dung thời trẻ của Nữ hoàng Elizabeth II đã mờ và xước trên nắp. Cái hộp này có vẻ rất nặng. Nặng hơn nhiều so với bình thường.
Lạ thật.
Ben lắc nhẹ chiếc hộp. Chẳng có vẻ gì cũng như chẳng có âm thanh nào cho thấy có bánh quy ở trong. Giống như có sỏi đá ở trong đó thì đúng hơn.
Lạ quá.
Ben mở nắp hộp.
Cậu nhìn chằm chằm.
Và rồi cậu lại nhìn chằm chằm tiếp.
Cậu không thể tin nổi những thứ ở trong hộp.
Kim cương! Nhẫn, vòng tay, dây chuyền, hoa tai, tất cả đều gắn những viên kim cương to, lấp lánh. Kim cương, kim cương và nhiều kim cương hơn nữa!
Ben không phải chuyên gia, nhưng cậu nghĩ chỗ nữ trang này chắc phải đáng giá hàng nghìn bảng, có khi cả triệu bảng cũng nên.
Bất chợt, cậu nghe thấy bà nội đang quang quác tiến vào phòng. Lóng ngóng đầy tuyệt vọng, cậu đậy nắp hộp và để lại nó lên giá. Cậu nhảy xuống, giật mạnh chiếc ghế về và ngồi vào bàn.
Liếc nhìn cửa sổ, cậu nhận ra miếng trứng luộc mình hất đi chưa bay hẳn ra vườn mà vẫn đang dính trên cửa kính. Vết đó mà khô lại thì chắc bà nội sẽ phải dùng đèn khò mới tẩy được nó đi mất. Thế nên Ben vội lao ra cửa sổ và mút sạch miếng trứng vừa ướt vừa lạnh trên mặt kính, rồi quay lại chỗ của mình. Nuốt cái thứ đó quả là không dễ chịu gì vậy nên trong lúc hoảng loạn, Ben đành ngậm nó trong miệng.
Bà nội, lúc này đã mặc chiếc áo len thứ ba, lê bước trở lại bếp.
Vẫn quang quác.
“Cháu nên mặc áo khoác vào đi chàng trai. Bố mẹ cháu sẽ đến đây ngay bây giờ đấy,” bà mỉm cười nói.
Ben miễn cưỡng nuốt miếng trứng vừa lạnh vừa ướt. Nó trôi tuột xuống cổ họng. Kinh tởm, kinh tởm, kinh tởm nhân đôi. “Vâng ạ,” cậu nói, chỉ sợ sẽ nôn mửa cái đống trứng này ngược trở lại cửa sổ.
Bầy hầy nhớp nháp.