Ben mất cả sáng Chủ nhật để mẹ đo quần áo nhảy cho cậu. Mẹ đã thức xuyên đêm để thiết kế mẫu.
Do bị ép, cậu buộc phải lựa lấy một mẫu, và đành trỏ một ngón tay mềm oặt về cái mẫu mà cậu thấy ít kinh dị nhất.
Mấy mẫu vẽ tay của mẹ đi từ mức xấu hổ cho đến nhục nhã...
Các mẫu đó là:







Và mẫu mà Ben thấy ít tệ nhất... là Bom tình yêu:

“Bố mẹ sẽ phải tìm cho con một cô bé xinh xắn làm bạn nhảy trong cuộc thi!” mẹ nói đầy phấn khích, trong lúc vô tình làm một miếng móng giả rơi xuống dưới máy khâu và nghiền nát nó.
Ben chưa bao giờ nghĩ đến bạn nhảy. Cậu sẽ không những phải nhảy mà còn phải nhảy với một cô bé! Mà không phải một cô bé bất kỳ nào đó mà là một cô bé già trước tuổi khó ưa, da bôi kem nâu bóng loáng, mặc đồ bó và trang điểm quá lố.
Ben vẫn đang ở cái tuổi mà mấy đứa con gái với cậu cũng chỉ hấp dẫn ngang một đám trứng ếch.
“Ôi, con sẽ nhảy một mình thôi ạ,” cậu nói lắp bắp.
“Nhảy đơn!” mẹ thốt lên. “Quá độc!”
“Thực ra, con không thể chịu được nếu cứ đứng đây nói chuyện cả ngày đâu. Con phải đi tập nữa,” Ben vừa nói vừa chạy biến lên phòng. Cậu đóng cửa, bật radio, rồi leo ra ngoài qua đường cửa sổ và đạp xe một mạch đến nhà bà nội.
“Vậy là bà đã chạy trốn vào rừng khi Huân tước Davenport bắt đầu bắn về phía bà...” Ben hào hứng nhắc lại đoạn bà nội đã kể.
Nhưng trong một thoáng, tâm trí bà dường như trống rỗng.
“Thế à?” bà nội nói, có vẻ càng lúc càng bối rối.
“Tối qua bà đã kể đến đoạn đó mà. Bà nói bà đã ăn trộm chiếc nhẫn trong phòng ngủ của nhà Davenport rồi băng qua bãi cỏ khi nghe thấy tiếng súng...”
“À phải, phải rồi,” bà nội thì thầm, gương mặt bà bỗng rạng rỡ hẳn lên.
Ben mỉm cười thật tươi. Cậu chợt nhớ lại ngày xưa mình đã từng thích nghe bà nội kể chuyện, được bà dẫn vào một thế giới kỳ diệu đến nhường nào. Một thế giới nơi cậu mường tượng trong đầu những hình ảnh còn hấp dẫn hơn tất cả những bộ phim, tất cả những chương trình ti vi hay tất cả trò chơi điện tử trên đời này.
Thế mà mới chỉ một hai tuần trước cậu còn giả vờ ngủ để bà thôi không kể chuyện nữa. Rõ ràng cậu đã quên mất những câu chuyện có thể hấp dẫn đến thế nào.
“Bà chạy, cứ thế chạy,” bà nội tiếp tục kể, giọng hổn hển như thể bà đang thực sự chạy, “rồi bà nghe thấy một tiếng súng vang lên. Rồi lại một tiếng súng nữa. Khi nghe tiếng súng, bà biết chắc đó là súng săn chứ không phải súng trường...”
“Khác nhau thế nào ạ?” Ben hỏi.
“À thì súng trường bắn một viên một và chính xác hơn. Nhưng súng săn lại bắn tỏa ra hàng trăm viên đạn chì nhỏ chết người. Bất kỳ thằng ngốc nào cũng có thể bắn trúng cháu nếu nó bắn về phía cháu bằng súng săn.”
“Thế ông ấy có bắn không ạ?” Ben hỏi. Nụ cười trên môi cậu giờ đã nhạt. Ben thực sự lo lắng.
“Có chứ, nhưng may là lúc đó bà đã ở quá xa nên chỉ bị sượt qua. Bà còn nghe thấy tiếng chó sủa. Bọn họ đang săn lùng bà; còn bà thì lại chỉ là một cô bé con. Nếu bọn họ bắt được bà thì lũ chó săn sẽ xé bà thành từng mảnh...”
Ben thở gấp kinh hãi. “Thế rồi làm sao bà lại thoát được ạ?” cậu hỏi.
“Bà cứ liều một phen thôi. Bà không thể chạy xuyên rừng nhanh hơn lũ chó. Người chạy nhanh nhất thế giới cũng không thể. Nhưng bà lại thông thuộc khu rừng. Bà từng rất nhiều lần đi chơi trong rừng với các anh chị em. Bà biết nếu bà có thể vượt qua con suối thì lũ chó sẽ không đánh hơi thấy bà nữa.”
“Tại sao ạ?”
“Chó không đánh hơi được mùi trong nước. Và còn có một cây sồi rất to ở ngay bên kia suối. Nếu leo được lên cây bà sẽ an toàn.”
Ben còn không thể tưởng tượng nổi cảnh bà nội mình leo cầu thang chứ đừng nói là leo cây. Từ lúc cậu bắt đầu biết ghi nhớ thì bà đã sống trong căn nhà nhỏ này rồi.
“Thêm nhiều tiếng súng nữa xuyên qua màn đêm khi bà chạy về phía con suối,” bà tiếp tục kể. “Rồi bà bị vấp chân ở giữa khu rừng tối tăm. Bà vướng phải một đoạn rễ cây và ngã đập mặt xuống bùn. Lồm cồm bò dậy, bà nhìn quanh và thấy cả một đoàn người cưỡi ngựa, dẫn đầu là Huân tước Davenport. Họ mang theo đuốc và súng săn. Cả khu rừng sáng rực lửa đuốc. Bà nhảy xuống suối. Lúc đó cũng tầm thời gian này, ngay giữa mùa đông và nước suối lạnh như băng. Cái lạnh làm bà choáng váng, bà gần như không thở nổi. Bà đưa tay bịt miệng lại để không hét lên. Bà có thể nghe thấy lũ chó đang tiến lại mỗi lúc một gần hơn, càng lúc càng sủa dữ hơn. Chắc phải có đến hàng chục con. Bà nhìn ra sau và thấy hàm răng của chúng loang loáng dưới ánh trăng.
“Rồi bà lội qua suối và bắt đầu leo lên cây. Hai bàn tay bà dính đầy bùn, còn hai chân thì ướt đến tận đầu gối. Bà cố leo lên thân cây nhưng cứ bị tụt xuống mãi. Bà hoảng hốt chùi tay vào áo ngủ và bắt đầu leo lại từ đầu. Bà leo lên được đến ngọn cây và ngồi yên như tượng. Bà nghe thấy lũ chó và đoàn người của Davenport đang đi dọc theo con suối đến phía rừng khác. Những tiếng sủa dữ tợn của lũ chó xa dần và sau một lúc thì ánh đuốc cũng chỉ còn là những chấm nhỏ xa xăm. Bà đã an toàn. Bà run bần bật trên ngọn cây mất mấy tiếng đồng hồ. Bà chờ bình minh lên mới leo xuống rồi đi thẳng về nhà. Bà chui vào giường rồi cứ nằm đó cho đến khi mặt trời ló dạng.”
Ben có thể vẽ ra trong đầu một bức tranh hoàn chỉnh từ những gì bà vừa miêu tả. Bà nội đã hoàn toàn làm cậu bị mê hoặc.
“Họ có đến tìm bà không ạ?” cậu hỏi.
“À, chẳng ai nhìn rõ được mặt bà nên Davenport đã cho người lùng sục khắp nơi trong làng. Nhà nào cũng bị lục soát cẩn thận hòng tìm bằng được chiếc nhẫn.”
“Bà không nói gì ạ?”
“Bà muốn lắm. Bà thấy tội lỗi kinh khủng. Nhưng bà biết nếu nhận tội thì bà sẽ gặp rắc rối to. Huân tước Davenport sẽ cho người quất roi bà ở giữa sân làng mất.”
“Thế bà đã làm gì ạ?”
“Bà... nuốt luôn.”
Ben không tin vào tai mình. “Cái nhẫn á? Bà nuốt cái nhẫn á?”
“Bà nghĩ đó là cách tốt nhất để giấu nó đi. Giấu trong bụng. Một vài ngày sau nó sẽ ra ngoài khi bà đi vệ sinh.”
“Chắc phải đau lắm nhỉ!” Ben nói, nghĩ đến đó mông cậu rúm hết cả lại. Cả một cái nhẫn kim cương to tổ chảng chui ra khỏi mông thì có vẻ không hề thú vị chút nào.
“Đau chứ. Đau phát khóc luôn ấy chứ.” bà nội nhăn nhó. “Điều hay là nhà bà đã bị lục soát từ đầu đến đuôi - không phải đuôi của bà đâu nhé - ý bà là đuôi căn nhà...” Ben cười khúc khích. “... và người của Davenport đã chuyển sang tìm kiếm ở làng bên. Thế là một đêm nọ, bà đã chạy vào rừng và giấu chiếc nhẫn đi. Bà đặt nó vào một nơi không ai có thể tìm thấy; dưới một tảng đá trong lòng suối.”
“Quá tài!” Ben nói.
“Nhưng chiếc nhẫn đó mới chỉ là cái đầu tiên trong rất nhiều cái khác thôi Ben ạ. Ăn trộm được chiếc nhẫn đó là màn rùng rợn nhất cuộc đời bà đấy. Để rồi mỗi đêm sau đó khi lên giường ngủ, bà chỉ mơ thấy mình ăn trộm được nhiều, thật nhiều kim cương hơn nữa. Cái nhẫn kia chỉ là sự khởi đầu...” bà nội vừa tiếp tục bằng giọng thì thầm vừa nhìn sâu vào đôi mắt ngây ngô thơ dại của Ben, “... của một cuộc đời tội phạm mà thôi.”