Khi về đến nhà, Ben nhận ra chiếc ô tô nhỏ màu nâu đã không còn đậu trên lối dẫn vào nhà. Giờ vẫn còn là sáng sớm.
Bố mẹ cậu đi đâu vào giờ này?
Tuy vậy cậu vẫn trèo ống nước rồi vào phòng qua đường cửa sổ.
Màn leo trèo này quả là tốn sức; cậu đã quá mệt vì thức cả đêm và bộ đồ lặn làm người cậu nặng hơn bình thường. Ben gạt chồng Tuần báo Thoát nước sang một bên để giấu bộ đồ lặn xuống dưới gầm giường. Rồi, cố phát ra ít tiếng động nhất có thể, cậu mặc bộ pyjama vào và leo lên giường.
Ngay khi vừa nhắm mắt, cậu nghe thấy tiếng ô tô tăng tốc trên lối dẫn vào nhà, cửa trước mở ra, rồi tiếng bố mẹ nức nở không kìm lại được.
“Vợ chồng mình đã tìm nó khắp nơi,” bố vừa nói vừa sụt sịt. “Anh chẳng biết làm gì nữa rồi.”
“Tất cả là tại em ngu ngốc,” mẹ vừa khóc vừa nói thêm vào. “Chúng ta không bao giờ nên bắt thằng bé tham gia cuộc thi khiêu vũ. Chắc là nó đã bỏ nhà đi rồi…”
“Anh sẽ gọi cảnh sát.”
“Phải rồi, chúng ta phải làm thế, đáng ra phải làm thế từ mấy tiếng trước.”
“Chúng ta phải lật tung cả đất nước này lên để tìm thằng bé... A lô, a lô, tôi cần cảnh sát, làm ơn... Là chuyện con trai tôi. Tôi không tìm thấy con trai tôi...”
Ben cảm thấy tội lỗi kinh khủng khiếp. Rốt cuộc thì bố mẹ cậu thực sự có quan tâm đến cậu.
Cực kỳ nhiều.
Cậu nhảy khỏi giường, mở tung cửa phòng mình, chạy thật nhanh xuống nhà và lao vào vòng tay bố mẹ. Bố đánh rơi điện thoại.
“Ôi, con trai tôi! Con trai tôi!” bố nói.
Chưa bao giờ bố ôm Ben chặt đến thế. Mẹ cũng vòng tay ôm lấy Ben, cho đến khi cả ba người trở thành một chiếc sandwich gia đình khổng lồ, với Ben là nhân.
“Ôi, Ben, ơn Chúa con đã trở về!” mẹ khóc lóc. “Con đi đâu thế?”
“Đi với bà ạ,” Ben đáp, cố không kể ra toàn bộ sự thật. “Bà... thực ra, bà đang ốm lắm ạ,” cậu buồn bã nói. Nhưng cậu có thể thấy là bố mẹ không bất ngờ trước tin này.
“Phải...” bố nói, giọng không thoải mái. “Bố e là bà...”
“Con biết ạ,” Ben nói. “Con chỉ không nghĩ rằng bố mẹ lại giấu con. Bà là bà nội con mà!”
“Bố biết,” bố nói. “Và bà cũng là mẹ của bố nữa. Bố xin lỗi vì đã không nói với con, con trai. Bố không muốn làm con buồn...”
Bất chợt, Ben có thể nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt bố. “Không sao đâu bố ạ,” cậu nói.
“Bố và mẹ đã thức cả đêm để tìm con khắp nơi,” bố vừa nói vừa ôm con trai mình chặt hơn nữa. “Bố mẹ chẳng bao giờ nghĩ là phải tìm con ở nhà bà nội. Con lúc nào cũng nói là bà chán.”
“Thực ra không phải thế đâu ạ. Bà là bà nội đỉnh nhất thế giới.”
Bố mỉm cười. “Điều con nói thật tử tế, con trai. Nhưng lúc đó con vẫn có thể nói cho bố mẹ con đi đâu mà.”
“Con xin lỗi. Sau khi làm bố mẹ thất vọng tại cuộc thi khiêu vũ, con không nghĩ bố mẹ còn quan tâm đến con nữa.”
“Quan tâm đến con?” bố nói và sự choáng váng hiện rõ trên mặt. “Bố mẹ yêu con mà!”
“Bố mẹ yêu con rất nhiều Ben ạ!” mẹ nói thêm. “Con không bao giờ được nghĩ khác. Ai mà thèm quan tâm đến một cuộc thi khiêu vũ dở hơi do gã Flavio Flavioli dẫn chứ? Mẹ rất tự hào về con, bất kể con có làm gì.”
“Cả bố và mẹ đều tự hào về con,” bố nói.
Giờ thì cả ba đều đang vừa cười vừa khóc, và thật khó để biết những giọt nước mắt là vui hay buồn. Cũng chẳng quan trọng, chúng có thể là hỗn hợp của cả hai điều đó.
“Chúng ta cùng đến nhà bà uống trà nhé?” mẹ nói.
“Vâng ạ,” Ben nói. “Thế thì hay quá.”
“Bố mẹ cũng nói chuyện với nhau rồi,” mẹ nói và nắm lấy tay con trai mình. “Mẹ đã thấy chồng Tuần báo Thoát nước.”
“Nhưng...” Ben nói.
“Không sao đâu,” mẹ nói tiếp. “Con không việc gì phải xấu hổ. Nếu đó là ước mơ của con thì hãy cứ làm đi!”
“Thật ạ?” Ben nói.
“Phải!” bố phụ họa. “Bố mẹ chỉ muốn con hạnh phúc thôi.”
“Chỉ là...” mẹ tiếp lời, “... bố mẹ nghĩ rằng nếu vụ sửa ống nước không thành công thì một lựa chọn dự phòng sẽ là rất quan trọng...”
“Lựa chọn dự phòng?” Ben hỏi. Thực sự thì ngay cả lúc bình thường Ben đã không hiểu được bố mẹ chứ đừng nói bây giờ.
“Ừ,” bố nói. “Và bố mẹ biết khiêu vũ không dành cho con...”
“Đúng thế ạ,” Ben đồng tình, trong lòng thấy thật nhẹ nhõm.
“Vậy, con thấy thế nào về trượt băng nghệ thuật?” mẹ hỏi.
Ben nhìn mẹ chằm chằm.
Mẹ cũng nhìn thẳng vào cậu mất một lúc, rồi cuối cùng không nhịn được và bật cười. Bố cũng bật cười. Và mặc cho nước mắt vẫn còn đầm đìa trên mặt, Ben không thể ngăn mình hòa chung tiếng cười với bố mẹ.