Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Giờ Thăm Bệnh Nhân

❊ ❊ ❊

“Con không được ở lại nhà bà nội tối nay đâu,” bố nói. Lúc đó là bốn giờ chiều thứ Sáu và Ben vừa mới đi học về. Bố có mặt ở nhà sớm thế này kể cũng lạ. Ca làm việc của bố thường phải đến tám giờ mới kết thúc.

“Sao lại thế ạ?” Ben hỏi và nhận ra mặt bố đang tối sầm vì lo lắng.

“Bố có tin này không vui, con trai ạ.”

“Tin gì ạ?” Ben hỏi và mặt cậu cũng đang tối sầm vì lo lắng.

“Bà nội phải nhập viện rồi.”

Một lát sau, khi cả nhà đã tìm được chỗ đỗ xe, Ben và bố mẹ bước qua cánh cửa tự động của bệnh viện. Ben không biết bố mẹ có thể tìm thấy bà ở đây hay không nữa. Bệnh viện rộng và cao ngoài sức tưởng tượng, một biểu tượng vĩ đại của bệnh tật.

Có những chiếc thang máy đưa ta đến những chiếc thang máy khác.

Những hành lang dài hàng ki lô mét.

Biển hướng dẫn ở khắp nơi mà Ben chẳng hiểu nổi lấy một cái:

KHOA ĐIỀU TRỊ MẠCH VÀNH

CHỤP X-QUANG

KHOA SẢN

KHOA CHẨN ĐOÁN

PHÒNG CHỤP CẮT LỚP

Những bệnh nhân mặt mũi lo âu nằm cáng hoặc ngồi xe lăn đang được hộ lý đẩy dọc hành lang trong khi các bác sĩ và y tá vội vàng đi qua, người nào người nấy đều như đã mất ngủ mấy ngày nay.

Khi cả nhà tìm thấy nơi bà nội nằm, ngay ở tầng mười chín, Ben đã không nhận ra bà.

Tóc bà xẹp xuống sát da đầu, bà không đeo kính mà cũng chẳng dùng răng giả, và thay vì quần áo của mình, bà đang mặc quần áo bệnh nhân đúng chuẩn. Cứ như thể tất cả những gì tiêu biểu nhất của bà nội đã bị đem đi mất và giờ đây bà chỉ còn cái vỏ ngoài.

Ben rất buồn khi thấy bà thế này nhưng vẫn cố giấu giếm cảm xúc. Cậu không muốn làm bà buồn.

“Chào cháu,” bà nói. Giọng bà thều thào và có phần lắp bắp. Ben phải hít một hơi sâu để không bật khóc.

“Mẹ thấy sao rồi ạ?” bố Ben hỏi.

“Rõ là dở hơi,” bà đáp. “Mẹ bị ngã.”

“Ngã ạ?” Ben nói.

“Phải. Bà không nhớ lắm. Lúc đó bà đang trèo thang lấy một hộp bắp cải và điều tiếp theo bà nhớ được là bà đang nằm trên sàn nhà nhìn chằm chằm lên trần. Bà Edna, em họ của bà, gọi cho bà nhiều lần từ trại dưỡng lão của bà ấy. Mãi không thấy ai trả lời, bà ấy liền gọi xe cứu thương.”

“Bà bị ngã từ bao giờ ạ?” Ben hỏi.

“Để bà xem nào, bà nằm trên sàn bếp hai ngày, nên lúc đó chắc phải là sáng thứ Tư. Bà còn không đứng dậy nổi để với lấy điện thoại.”

“Mẹ ơi, con xin lỗi,” bố nói khẽ. Ben chưa từng thấy bố buồn thế bao giờ.

“Cũng buồn cười thật vì con định gọi cho mẹ hôm thứ Tư, buôn một chút, mẹ biết đấy, để hỏi thăm tình hình mẹ,” mẹ nói, rõ ràng là nói dối. Mẹ chưa bao giờ gọi cho bà nội, và nếu bà nội có gọi thì mẹ cũng sẽ cố kết thúc cuộc nói chuyện nhanh nhất có thể.

“Các con không biết mà,” bà nội nói. “Sáng nay người ta đã lôi mẹ ra kiểm tra đủ thứ rồi; chụp X-quang, chụp cắt lớp, vân vân và vân vân. Sáng mai sẽ có kết quả. Hy vọng mẹ sẽ không phải ở đây quá lâu.”

“Cháu cũng mong là thế ạ,” Ben nói.

Tiếp theo là im lặng.

Chẳng ai biết nói gì hay làm gì.

Mẹ ngập ngừng huých tay bố và làm bộ nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình.

Ben biết bệnh viện làm mẹ không thoải mái. Hai năm trước, khi cậu mổ ruột thừa mẹ cũng chỉ vào thăm cậu đôi lần, và kể cả thế cũng đủ khiến mẹ sốt ruột và đổ mồ hôi.

“Thôi, cả nhà mình về đi,” bố nói.

“Ừ, ừ, các con cứ về đi,” bà nội nói, giọng thì nhẹ bẫng nhưng đôi mắt bà nặng trĩu nỗi buồn. “Các con đừng lo cho mẹ, mẹ sẽ khỏe lại thôi.”

“Cả nhà mình ở lại thêm một lúc nữa không được sao?” Ben phát biểu.

Mẹ nhìn Ben bằng ánh mắt đau khổ mà bố cũng nhận ra.

“Không, đi thôi Ben, bà nội cần được ngủ một chút,” bố vừa nói vừa đứng dậy và sẵn sàng ra về. “Con có chút việc bận mẹ ạ, nhưng con sẽ cố ghé qua vào cuối tuần.”

Bố vỗ nhẹ lên đầu bà nội, như với một chú chó. Đó là một cử chỉ rất lúng túng; bố vốn không phải là một người thích âu yếm.

Bố quay người bước đi, mẹ mỉm cười yếu ớt rồi tóm tay kéo Ben ra khỏi phòng bệnh dù cậu không muốn thế.

Ở phòng mình tối hôm đó, Ben kiên quyết sắp xếp lại những thông tin đã thu thập được ở trường tuần vừa rồi.

Bà cháu mình sẽ cho họ thấy, bà ạ, giọng nói dữ dội vang lên trong đầu cậu. Cháu sẽ làm vì bà. Giờ bà nội đang bị ốm nên cậu càng quyết tâm thực hiện vụ trộm hơn bao giờ hết.

Cậu có thời gian từ giờ đến bữa ăn chiều để lên kế hoạch cho vụ trộm báu vật vĩ đại nhất từ trước tới nay.

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.