Một đám đông những người mê khiêu vũ giận dữ đuổi theo chiếc ô tô nhỏ màu nâu dọc theo con phố. Nhìn qua cửa sau, Ben nghĩ đây có lẽ là lần duy nhất trong lịch sử có một đám đông phát cuồng mặc toàn đồ thun.
Bố nhấn ga mạnh hơn
BBBBRRRRRỪƯƯƯMMMM!
... rồi rẽ ở góc đường và cắt đuôi họ.
“Ơn Chúa là mẹ đã ở đó để hô hấp nhân tạo cho Flavio!” mẹ nói từ ghế trước.
“Ông đó mới bất tỉnh chứ đã ngừng thở đâu mẹ,” Ben đáp lại từ hàng ghế sau.
“Cẩn tắc vô ưu con ạ,” mẹ vừa nói vừa tô lại son. Phần lớn son giờ đã dính đầy mặt và cổ Flavio.
“Màn trình diễn của con, nói một từ thôi nhé, thật kinh khủng và đáng xấu hổ,” bố tuyên bố.
“Thế là một ngữ rồi ạ,” Ben vừa sửa lại vừa cười khúc khích. “Mà sẽ là một câu nếu bố tính cả đoạn trước.”
“Đừng nhí nhố với bố, anh bạn trẻ,” bố ngắt lời. “Đây không phải chuyện để cười. Bố thấy hổ thẹn vì con. Hổ thẹn lắm.”
“Ừ hổ thẹn,” mẹ lầm bầm đồng tình.
Ben chỉ muốn độn thổ. Cậu sẵn sàng đánh đổi hết cả quá khứ lẫn tương lai, chỉ cần ngay bây giờ cậu không phải ngồi ở ghế sau của chiếc xe này.
“Con xin lỗi mẹ,” Ben nói. “Con muốn khiến mẹ tự hào, thật đấy ạ.” Đó là sự thật. Làm bố mẹ hổ thẹn là điều cậu không muốn một chút nào, cho dù đôi khi cậu nghĩ hai người thật ngớ ngẩn.
“Ờ, con có cách thể hiện điều đó hài hước đấy,” mẹ nói.
“Con không thích khiêu vũ, chỉ có thế thôi ạ.”
“Đấy không phải là vấn đề. Mẹ đã mất hàng tiếng đồng hồ để may trang phục cho con,” bố nói. “Trên sâu khấu con chẳng hề cố gắng một chút nào,” bố tiếp tục. “Bố không tin là con đã diễn tập. Không một lần nào. Bố mẹ làm ngày làm đêm để con có được cơ hội mà bố mẹ không có vậy mà con đối xử với bố mẹ thế này đây...”
“Coi thường bố mẹ,” mẹ nói.
“Coi thường bố mẹ,” bố bắt chước.
Một giọt nước mắt lăn trên má Ben. Cậu dùng lưỡi đỡ lấy. Vị mặn đắng. Ba người ngồi im lặng khi ô tô lao về nhà.
Chẳng ai nói lời nào khi rời xe và đi vào nhà. Ngay lúc bố mở cửa trước, Ben lao lên phòng rồi đóng sập cửa. Cậu ngồi trên giường, trên người vẫn mặc bộ Bom tình yêu.
Ben chưa bao giờ thấy cô độc như thế. Cậu đã lỡ hẹn với bà nội hàng tiếng đồng hồ. Cậu không chỉ làm bố mẹ buồn mà còn làm bà nội, người cậu đang dần cảm thấy yêu quý nhất trên đời, buồn.
Giờ thì hai bà cháu sẽ chẳng bao giờ đi ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia được nữa.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ khe khẽ bên cửa sổ phòng cậu.
Đó là bà nội.
Bà mặc nguyên bộ đồ lặn và bắc thang trèo lên cửa sổ phòng cháu trai.
“Mở cửa cho bà!” Miệng bà làm bộ như hét lên.
Ben không thể không mỉm cười. Cậu mở cửa sổ rồi kéo bà vào, chẳng khác gì ngư dân kéo con cá to đặc biệt lên thuyền.
“Cháu muộn quá,” bà nội trách khi Ben giúp bà ngồi lên giường.
“Cháu biết, cháu xin lỗi ạ,” Ben nói.
“Chúng ta đã hẹn bảy giờ. Giờ là mười rưỡi. Thuốc ngủ bà dùng với lính gác sắp hết tác dụng rồi.”
“Cháu thật sự xin lỗi, chuyện dài lắm,” Ben nói.
Bà nội ngồi trên giường Ben và nhìn cậu từ đầu đến chân. “Và sao cháu lại mặc như một tấm thiếp Valentine hóa điên thế này?” bà hỏi.
“Cháu nói là chuyện dài lắm rồi mà...”
Kể cũng buồn cười khi bà nội phàn nàn chuyện quần áo của cậu vì lúc này bà đang mặc đồ lặn, đeo mặt nạ lặn, nhưng giờ không còn thời gian để đi sâu vào chuyện này.
“Nhanh lên nhóc, mặc đồ lặn vào và trèo xuống cùng bà thôi. Bà sẽ khởi động xe máy.”
“Chúng ta thực sự sẽ ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia thật hả bà?”
“Ờ, chúng ta sẽ thử một phen!” bà nói với nụ cười nở trên môi.