Ben không thể hãm lại được nữa rồi, mắt cậu đảo nhanh về phía cửa sổ. Loáng cái cậu đã nhìn thấy một bóng người đội chiếc mũ kỳ lạ đang nhòm qua cửa kính cáu bẩn, và rồi người đó nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn.
“Có một ông vừa nhòm qua cửa sổ ạ,” Ben nói như hết hơi.
“Bà biết,” bà nội nói. “Bà đã bảo cháu đừng nhìn mà.”
“Cháu ra ngoài xem là ai nhé?” Ben vừa nói vừa cố giấu sự sợ hãi của mình. Thật tình thì cậu muốn bà nội ra ngoài xem đó là ai.
“Bà cá là ông hàng xóm lắm chuyện của bà, ông Parker. Ông ấy sống ở nhà số bảy, lúc nào cũng đội mũ phớt và chuyên rình mò bà.”
“Tại sao ạ?” Ben hỏi.
Bà nội nhún vai. “Bà không biết. Bà nghĩ ông ấy hơi bị lạnh đầu hay sao đó.”
“Cái gì ạ?” Ben nói. “Ồ không, cháu không nói cái mũ. Ý cháu là tại sao ông ấy lại chuyên rình mò bà ạ?”
“Ông ấy là thiếu tá nghỉ hưu và giờ đang chỉ huy đội dân phòng của ngõ Grey.”
“Đội dân phòng là gì ạ?” Ben hỏi.
“Đó là một nhóm người của khu phố chuyên làm nhiệm vụ chống trộm. Nhưng ông Parker chỉ lấy đó làm cớ để rình mò mọi người thôi, cái ông già lắm chuyện đó. Bình thường lúc xách túi bắp cải từ siêu thị về, bà vẫn thấy ông ấy nấp sau rèm để rình mò bà qua ống nhòm.”
“Ông ấy nghi ngờ bà ạ?” Ben hỏi mà lòng thấy hoang mang. Cậu không muốn đi tù vì tội giúp đỡ và tiếp tay cho tội phạm. Cậu không thực sự hiểu “tiếp tay” là thế nào nhưng cậu biết đó là một tội và cậu thì còn quá trẻ để đi tù.
“Ông ấy nghi ngờ tất cả mọi người. Ta phải để ý đến ông ấy, chàng trai trẻ ạ. Ông ấy là một mối đe dọa đó.”
Ben đến bên cửa sổ để ngó ra ngoài nhưng cậu chẳng nhìn thấy ai.
K K Í Í Í Í Í Í N N N H H CCCCOOOONNNGG!!!!!!!!!
Tim Ben hẫng mất một nhịp. Chỉ là tiếng chuông cửa nhưng nếu hai bà cháu để ông Parker vào nhà thì ông ấy sẽ nhìn thấy toàn bộ tang chứng cảnh sát cần để đưa ngay hai bà cháu vào tù.
“Đừng mở cửa!” Ben vừa nói vừa chạy ra giữa phòng và bắt đầu nhét tất cả đống trang sức vào chiếc hộp thiếc nhanh nhất có thể.
“Sao cháu lại bảo bà không mở cửa?! Ông ấy biết bà ở nhà mà. Ông ấy vừa nhìn thấy hai bà cháu ta qua cửa sổ. Cháu mở cửa đi còn bà sẽ giấu đống trang sức này.”
“Cháu á?”
“Đúng, cháu đấy! Nhanh lên!”
K K Í Í Í Í Í Í N N N H H CCCCOOOONNNGG!!!!!! .
Hồi chuông này dai dẳng hơn. Ông Parker giữ ngón tay trên nút bấm chuông lâu hơn. Ben hít một hơi thật sâu và bình tĩnh bước qua hành lang, hướng về phía cửa trước.
Cậu mở cửa.
Ở ngoài thềm là một ông đội một cái mũ rất ngố. Bạn đọc không tin tôi à? Thế thì đây, cái mũ nó ngố thế này này:

“Dạ?” Ben nói bằng giọng the thé. “Cháu giúp gì được ông ạ?”
Ông Parker đưa một chân vào nhà để chặn không cho Ben đóng cửa lại.
“Cậu là ai?” ông gắt lên bằng giọng mũi.
Ông có một cái mũi rất to, trông nó như thể sẵn sàng nhúng vào bất kỳ chuyện gì. Mà kể ra, chưa có cái mũi đó thì trông ông cũng đã cực kỳ nhiều chuyện rồi. Và vì ông có một cái mũi to nên giọng mũi của ông càng nặng, nó khiến ông nói gì nghe cũng thật ngớ ngẩn, dù có nghiêm trọng đến mấy… Đôi mắt ông quắc lên màu đỏ như mắt quỷ.
“Cháu là bạn của bà nội,” Ben lắp bắp. Tại sao mình lại nói thế nhỉ? cậu nghĩ. Thực sự thì cậu đang hoảng loạn kinh khủng và lưỡi cứ như xoắn lại.
“Bạn à?” ông Parker vừa hằm hè vừa đẩy cửa. Ông khỏe hơn Ben nên chẳng mấy đã vào được nhà.
“Ý cháu là cháu trai, thưa ông Parker...” Ben nói và lùi lại về phía phòng khách.
“Tại sao cậu lại nói dối ta?” Ông nói, chân tiến thêm vài bước trong khi Ben lùi lại vài bước. Trông hai người cứ như nhảy điệu tango vậy.
“Cháu không nói dối ạ!” Ben kêu lên.
Cả hai đã vào đến cửa phòng khách.
“Ông không được vào đây!” Ben hét lên và nghĩ đến cảnh đống trang sức vẫn còn la liệt trên mặt thảm.
“Sao lại không được?”
“Ờ... ừm... Vì bà nội đang tập yoga khỏa thân ạ!”
Ben cần một lý do thật kịch tính để ngăn ông Parker xông qua cửa và nhìn thấy đống trang sức. Cậu khá chắc là mình đã “ngáp phải ruồi” vì lúc này ông Parker đang phải dừng lại và chau mày.
Đáng buồn thay, ông hàng xóm lắm chuyện lại không cả tin đến thế.
“Yoga khỏa thân á?! Nghe cứ như thật ấy nhỉ! Ta cần nói chuyện với bà nội cậu ngay lập tức. Giờ thì tránh đường cho ta nào, ranh con!” ông vừa nói vừa đẩy Ben sang một bên rồi mở cửa phòng khách.
Bà nội chắc hẳn đã nghe thấy những gì Ben nói ngoài hành lang vì khi ông Parker lao vào phòng thì bà đang đứng trong tư thế cái cây và chỉ mặc độc bộ đồ lót.
“Ông Parker, ông không phiền chứ?” bà nội nói, vờ như mình đang hoảng sợ vì ông ta thấy bà trong cảnh thiếu vải.
Mắt ông Parker đảo quanh phòng. Ông chẳng biết nhìn vào đâu nên đành phải nhìn xuống tấm thảm giờ đã trống không trên sàn nhà. “Xin lỗi bà, nhưng tôi cần hỏi một chút, đống trang sức tôi nhìn thấy lúc nãy đâu rồi?”
Ben để ý thấy chiếc hộp bánh quy Mừng Lễ Bạc thò ra phía sau ghế xô pha. Cậu đưa chân lén lút đẩy nó khuất khỏi tầm nhìn.
“Đống trang sức nào vậy ông Parker? Ông lại rình mò tôi đấy à?” bà nội gặng hỏi, trên người vẫn chỉ mặc độc bộ đồ lót.
“Ừ thì, tôi, ờ...” ông lắp bắp. “Tôi có lý do chính đáng mà. Tôi hơi nghi nghi khi thấy một quý cậu đi vào nhà bà. Tôi tưởng cậu ta là trộm.”
“Tôi để nó vào từ cửa trước mà.”
“Cũng có thể cậu ta là một tên trộm quyến rũ. Nhỡ cậu ta biết khua môi múa mép để lừa bà thì sao.”
“Nó là cháu tôi. Thứ Sáu nào nó chả đến chơi.”
“A ha!” ông Ben thốt lên đầy vẻ đắc thắng. “Nhưng hôm nay không phải thứ Sáu! Thế nên tôi cảnh giác hơn bình thường cũng là dễ hiểu. Và với tư cách chỉ huy của đội dân phòng ngõ Grey tôi phải báo cáo mọi dấu hiệu khả nghi cho cảnh sát.”
“Cháu cũng rất muốn báo cáo với cảnh sát về ông đấy, ông Parker ạ!” Ben nói.
Bà nội nhìn cậu tò mò.
“Vì lý do gì?” ông nói. Hai mắt nheo lại. Giờ chúng còn đỏ hơn, đỏ như thể đang có lửa cháy trong đầu ông vậy.
“Vì rình mò phụ nữ lớn tuổi mặc đồ lót!” Ben nói bằng giọng đắc thắng. Bà nội nháy mắt với cậu.
“Bà ấy vẫn mặc đầy đủ quần áo khi ta nhìn qua cửa sổ mà...” ông Parker phản đối.
“Ai mà chẳng nói thế!” bà nội nói. “Giờ thì ra khỏi nhà tôi ngay trước khi ông bị bắt vì tội nhìn trộm!”
“Bà sẽ biết tay tôi. Chào!” ông Parker nói. Ngay sau câu đó, ông lập tức quay gót và ra khỏi phòng. Bà nội và Ben nghe thấy tiếng cửa trước sập mạnh phía sau lưng ông, rồi hai bà cháu lao đến bên cửa sổ để chứng kiến ông vội vã quay lại nhà mình.
“Cháu nghĩ hai bà cháu mình đã dọa ông ấy chạy mất dép rồi,” Ben nói.
“Nhưng ông ấy sẽ quay lại đấy,” bà nội nói. “Hai bà cháu ta phải rất cẩn thận.”
“Vâng ạ,” Ben nói, không hề có ý chủ quan. “Chúng ta phải giấu cái hộp thiếc này ở đâu khác thôi.”
Bà nội nghĩ một lúc. “Phải rồi, bà sẽ giấu nó dưới sàn nhà.”
“Vâng,” Ben hói. “Nhưng trước hết...”
“Sao hả Ben?”
“Có lẽ bà nên mặc quần áo vào ạ.”