Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Bị Ma Ám

❊ ❊ ❊

Tiếng hét của Ben vang dọc theo ống thoát nước. Ben hất mạnh con chuột bay ra khỏi đầu mình và nó hạ cánh ngay trên đầu bà nội, lúc này đang bò ngay phía sau cậu.

“Khổ thân con chuột,” bà nói. “Nhẹ nhàng với nó thôi cháu.”

“Nhưng...”

“Nó ở đây từ trước rồi, giờ đi tiếp thôi, chúng ta phải nhanh lên. Bánh sô cô la tẩm thuốc ngủ bà cho lính gác ăn sẽ sớm hết tác dụng.”

Hai bà cháu bò sâu vào ống thoát nước. Bên trong vừa ẩm vừa trơn lại còn bốc mùi khủng khiếp. (Không may cho Ben và bà nội là hóa ra đám phân cổ xưa kia vẫn bốc mùi.)

Một lúc sau, Ben thấy một tia sáng màu xám giữa mịt mù bóng tối. Cuối cùng cũng đến được cuối ống thoát nước!

Ben đẩy người lên khỏi chiếc cầu tiêu cổ xưa bằng đá, rồi cậu lại với xuống để giúp bà nội leo lên. Từ đầu đến chân hai bà cháu dính đầy thứ nước sền sệt đen kịt và bốc mùi tởm lợm.

Đứng ở bên trong nhà vệ sinh tối tăm lạnh lẽo, Ben quan sát thấy một ô cửa sổ không lắp kính trên tường. Hai bà cháu trèo qua lối đó xuống mặt cỏ ướt lạnh của sân trong phía bên dưới Tháp London.

Họ nằm đó một lúc, nhìn lên mặt trăng và những vì sao. Ben nắm tay bà nội. Bà siết tay thật chặt.

“Thật không thể tin được,” Ben nói.

“Tiếp tục thôi, cháu yêu,” bà thì thầm. “Chúng ta còn chưa bắt đầu mà!”

Ben đứng dậy rồi giúp bà nội đứng dậy theo. Bà lập tức lột lớp màng bọc thực phẩm bao quanh túi xách của mình.

Việc này mất vài phút.

“Có vẻ bà dùng màng bọc hơi quá tay. Nhưng thôi, cẩn tắc vô ưu.”

Cuối cùng thì đống màng bọc dài cả ki lô mét cũng bị lột hết, rồi bà nội lấy tấm bản đồ Ben đã cắt ra từ một cuốn sách trong thư viện trường để hai tên trộm không giống ai này có thể xác định vị trí của Bảo tàng Báu vật Hoàng gia.

Cảm giác ở bên trong sân sau của Tháp London vào ban đêm thật kỳ lạ.

Người ta đồn rằng tòa Tháp bị ám bởi hồn ma của những người đã chết ở đây. Qua nhiều năm, một vài lính gác đã phải bỏ việc vì khiếp sợ. Họ nói rằng vào lúc nửa đêm, họ nhìn thấy hồn ma của những nhân vật lịch sử từng chết ở đây.

Mặc dù vậy, giờ đây có thứ còn kỳ lạ hơn đang lang thang trong sân.

Bà nội mặc đồ lặn!

“Lối này,” bà nội nói khẽ, rồi Ben đi theo bà trên một lối đi có tường bao hai bên. Tim Ben đập nhanh như muốn nổ tung.

Sau vài phút, họ đang đứng bên ngoài Bảo tàng Báu vật Hoàng gia, nơi này nhìn ra Bãi cỏ Tháp và đài tưởng niệm những người đã bị chém đầu hoặc treo cổ tại đây. Ben tự hỏi rồi cậu và bà nội có bị xử tử không nếu bị bắt quả tang ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia, rồi một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cậu.

Hai lính canh Tháp đang nằm trên mặt đất và ngáy như kéo bễ. Hai bộ đồng phục đỏ đen hoàn hảo với hai chữ “ÁP” in rõ nét đang dần lấm bẩn trên nền đất ẩm. Thuốc ngủ thảo dược trong bánh sô cô la của bà nội đã có tác dụng.

Nhưng trong bao lâu?

Khi vội vàng đi qua hai người lính canh, mông bà nội lại phát ra tiếng quang quác quen thuộc. Mũi của một trong hai lính gác chun lại vì mùi hôi.

Ben nín thở - không chỉ vì mùi - mà còn vì cậu sợ.

Có phải cú xì hơi của bà nội sẽ đánh thức lính gác và làm hỏng hết kế hoạch không?

Thời gian như ngừng trôi...

Rồi người lính gác mở một mắt.

Ôi không!

Bà nội đẩy Ben ra sau rồi giơ túi xách lên như thể chuẩn bị đánh người lính gác một trận tơi bời.

Thế là xong, Ben nghĩ. Chúng ta sẽ bị treo cổ!

Nhưng rồi người lính gác lại nhắm mắt và tiếp tục ngáy.

“Bà ơi, làm ơn kiểm soát mông được không ạ?” Ben nói khẽ.

“Bà có làm gì đâu,” bà nội nói, giọng vô tội. “Là cháu thì có.”

Hai bà cháu đi nhón chân đến cánh cửa thép khổng lồ ở phía trước Bảo tàng Báu vật Hoàng gia.

“Đúng rồi, bà chỉ cần cái khoan máy của bố cháu...” bà nội vừa nói vừa lục tìm trong túi xách. Chiếc khoan kêu ro ro và rung lên khi bà bắt đầu khoan xuyên qua một loạt ổ khóa của cánh cửa. Từng ổ khóa kim loại vỡ ra, rơi xuống đất.

Rồi bất thình lình hai lính gác ngáy cực to.

KHÒÒÒÒÒÒÒÒÒÒÒ!

Ben như hóa đá và bà nội suýt đánh rơi cái khoan máy. Nhưng hai lính gác lại ngủ tiếp và, sau vài phút cân não, cánh cửa cuối cùng cũng bị phá khóa.

Bà nội trông như đã kiệt sức. Mồ hôi vã ra đầm đìa trên trán bà. Bà ngồi xuống bờ tường thấp một lát rồi rút ra một phích nước nhỏ.

“Xúp bắp cải nhé?” bà mời Ben.

“Không ạ, cháu cảm ơn bà,” Ben đáp. Cậu trở mình khó chịu. “Chúng ta nên đi ngay trước khi lính gác tỉnh dậy.”

“Vội vội vàng vàng, trẻ con bây giờ đứa nào cũng vậy. Kiên nhẫn là một đức tính tốt đấy.” Bà đổ những giọt xúp bắp cải cuối cùng vào miệng rồi đứng thẳng dậy.

“Ngon tuyệt! Rồi, chúng ta tiếp tục nào!” bà nói.

Cánh cửa thép khổng lồ kêu cót két khi mở ra rồi Ben và bà nội tiến vào Bảo tàng Báu vật Hoàng gia.

Từ trong bóng tối bỗng có một cơn gió thổi đầy những chiếc lông vũ màu đen tạt thẳng vào mặt Ben và bà nội. Ben bị giật mình và lại hét lên.

“Suỵt!” bà nói.

“Cái gì đấy ạ?” Ben nói khi nhìn những sinh vật có cánh biến mất vào bầu trời tối đen. “Dơi ạ?”

“Không, cháu yêu ạ. Quạ đấy. Có hàng chục con ở đây. Quạ đã sống trong Tháp London cả trăm năm rồi.”

“Nơi này đáng sợ quá,” Ben nói trong khi bụng nhộn nhạo vì sợ.

“Đặc biệt là về đêm,” bà nội đồng tình. “Bây giờ hãy bám sát bà nhé, vì sắp tới sẽ còn đáng sợ hơn nhiều đấy...”

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.