Lễ tang được tổ chức vào đêm Giáng sinh. Ben chưa dự tang lễ bao giờ. Cậu thấy nó thật kỳ cục. Vì chiếc quan tài được đặt ở trước nhà thờ, những người đưa tang vừa đi vừa lầm rầm đọc những lời xa lạ ca tụng, rồi một vị mục sư, người chưa bao giờ gặp bà, có một bài phát biểu buồn tẻ về bà.
Đó không phải là lỗi của vị mục sư, nhưng có lẽ ông có thể nói những điều sáo rỗng về bất kỳ bà cụ mới mất nào. Ông tiếp tục với một giọng đều đều, u ám về việc bà đã thích đến thăm những nhà thờ cổ và luôn luôn tốt bụng với động vật ra sao.
Ben muốn hét lên. Cậu muốn nói với mọi người, với bố mẹ, các cô các bác của cậu, với tất cả những người có mặt ở đó rằng bà nội cậu tuyệt vời đến nhường nào. Rằng bà đã kể những câu chuyện không thể tin được.
Và trên hết, cậu muốn nói với họ về hành trình phi thường của cậu và bà, rằng hai bà cháu suýt nữa đã ăn trộm được bộ Báu vật Hoàng gia và họ đã gặp được Nữ hoàng.
Nhưng sẽ chẳng ai tin cậu. Cậu mới mười một tuổi. Họ sẽ nghĩ cậu bịa ra tất cả.
Khi ba người về đến nhà thì hầu hết những người có mặt ở nhà thờ cũng đã đến. Tất cả cùng uống trà, ăn bánh sandwich và bánh nhân xúc xích. Đồ trang trí cho lễ Giáng sinh dường như thật kỳ lạ giữa thời điểm đau buồn này. Lúc đầu mọi người nói về bà nội, nhưng chẳng mấy chốc họ đã chuyện trò về những vấn đề khác.
Ben ngồi một mình trên ghế xô pha và lắng nghe người lớn nói chuyện. Bà nội để lại cho cậu tất cả sách của bà, và giờ chúng đang xếp đống trong phòng ngủ của cậu. Cậu rất muốn trốn trong phòng ngủ cùng với những cuốn sách của bà.
Lát sau, một bà lão phúc hậu chầm chậm đi ngang căn phòng với chiếc khung tập đi của mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cậu trên ghế xô pha.
“Hẳn cháu là Ben. Cháu không nhớ bà phải không?” bà lão nói.
Ben nhìn bà một lúc.
Bà nói đúng.
“Lần gần nhất bà thấy cháu là vào sinh nhật đầu tiên của cháu,” bà nói.
Bảo sao mình không nhớ! Ben nghĩ.
“Bà là Edna, em họ của bà nội cháu,” bà nói. “Bà và bà nội cháu từng chơi cùng nhau từ hồi con gái, lúc đó chúng ta chỉ tầm tuổi cháu. Vài năm trước bà bị ngã và không thể tự lo cho bản thân nên người ta đưa bà vào viện dưỡng lão. Bà nội cháu là người duy nhất đến thăm bà.”
“Thật ạ? Ai cũng nghĩ bà chẳng đi đâu bao giờ,” Ben nói.
“Ừm, bà cháu đến thăm bà một tháng một lần. Cũng chẳng dễ dàng gì cho bà cháu. Bà ấy phải bắt bốn chuyến xe buýt. Bà rất biết ơn bà cháu.”
“Bà cháu là một người rất đặc biệt ạ.”
“Đúng thế thật. Cực kỳ tốt bụng và sâu sắc. Bà không có con cháu, như cháu thấy đấy, nên bà và bà nội cháu thường ngồi ở phòng sinh hoạt chung của viện dưỡng lão và dành hàng giờ đồng hồ cùng nhau chơi xếp chữ.”
“Xếp chữ ạ?” Ben nói.
“Phải. Bà cháu kể với bà là cháu cũng thích chơi xếp chữ lắm,” bà Edna nói.
Ben chỉ biết mỉm cười.
“Vâng, cháu rất thích trò đó ạ,” Ben nói.
Và cậu thật sự bất ngờ khi nhận ra là mình không nói dối. Nghĩ lại mới thấy cậu thích trò đó thật. Giờ bà nội cậu đã mất, mọi khoảnh khắc được ở bên bà đối với cậu dường như đều quý giá. Còn quý giá hơn cả bộ Báu vật Hoàng gia.
“Bà ấy chẳng bao giờ ngừng kể chuyện về cháu,” bà Edna nói. “Bà nội thân yêu của cháu nói rằng cháu là ánh sáng của cuộc đời bà ấy. Bà ấy nói mình luôn mong chờ cháu đến chơi vào ngày thứ Sáu. Đó là ngày tuyệt nhất trong tuần của bà cháu.”
“Đó cũng là ngày tuyệt nhất trong tuần của cháu ạ,” Ben nói.
“À mà nếu cháu thích trò xếp chữ thì hôm nào cháu nên ghé qua viện dưỡng lão và chơi một ván,” bà Edna nói. “Bà cần một bạn chơi mới vì giờ bà cháu đã mất rồi.”
“Thế thì hay quá ạ,” Ben nói.
Tối muộn hôm đó, khi bố mẹ xem Bước nhảy hoàn vũ hoàn hảo số đặc biệt nhân dịp Giáng sinh, Ben trèo qua cửa sổ phòng mình và trượt xuống theo đường ống nước. Không gây ra một tiếng động, cậu lấy xe đạp ra khỏi ga ra rồi đạp đến nhà bà nội lần cuối cùng.
Tuyết đang rơi. Tuyết kêu lạo xạo dưới bánh xe đạp. Ben nhìn tuyết nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất và không mấy để ý đến đường đi. Giờ cậu đã thuộc lòng đường từ nhà đến nhà bà. Trong vài tháng qua, cậu đã đạp xe đến nhà bà nhiều lần đến mức thuộc từng chỗ gập ghềnh, từng vết nứt trên đường.
Cậu dừng xe bên ngoài căn nhà gỗ của bà. Tuyết rải rác trên mái nhà. Thư từ chất đống, đèn tắt hết và có một tấm biển “Bán nhà” bị băng đóng xung quanh được cắm bên ngoài sân.
Kể cả thế thì Ben vẫn hơi có mong đợi sẽ được thấy bà nội ở bên cửa sổ.
Nhìn cậu với nụ cười mỉm đầy hy vọng.
Nhưng tất nhiên bà không có ở đó. Bà đã ra đi mãi mãi.
Nhưng bà không biến mất trong tim cậu.
Ben lau nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi đạp xe về nhà.
Cậu chắc chắn rằng mình đã có một câu chuyện tuyệt vời để kể cho cháu mình một ngày nào đó.