Ben nhìn chằm chằm bà nội, lúc này đang đứng trước cửa hiệu trang sức và vận toàn đồ đen.
“Ben?” bà ướm hỏi. “Cháu làm gì mà đi theo bà thế này?”
“Cháu... cháu...” Ben quá choáng váng nên nói mãi không thành câu.
“Thôi,” bà nói. “Cháu có làm gì ở đây thì cũng sẽ khiến cảnh sát xuất hiện và truy đuổi chúng ta ngay thôi. Tốt nhất là chúng ta nên rời khỏi đây. Nhanh lên, lên xe đi.”
“Nhưng cháu không thể...”
“Ben! Chúng ta chỉ có khoảng ba mươi giây trước khi camera an ninh quay về hướng này.” Bà chỉ về phía chiếc camera được gắn trên tường khu căn hộ bên cạnh dãy cửa hàng.
Ben nhảy lên ghế sau chiếc xe máy của bà. “Bà biết khi nào camera an ninh quay ra hướng này ạ?” cậu hỏi.
“Ôi,” bà nội nói, “Cháu sẽ bất ngờ trước những gì bà biết đấy.”
Ben dán mắt vào lưng bà khi cả hai di chuyển trên phố. Cậu vừa thấy bà chuẩn bị cướp một cửa hiệu trang sức, làm sao mà cậu có thể bất ngờ hơn được nữa? Rõ ràng là còn rất nhiều điều về bà nội mà cậu chưa biết.
“Bám chắc nhé,” bà nội nói. “Bà sẽ tăng tốc hết cỡ đây.”
Bà mím răng mím lợi vặn tay ga của chiếc xe máy nhưng Ben hầu như chẳng thấy chút gì thay đổi. Hai bà cháu vẫn ro ro chạy trong bóng đêm với vận tốc chắc được khoảng năm ki lô mét một giờ với khối lượng mới bị thêm vào.
***
“ ‘Mèo Đen’ sao?” Ben nhắc lại. Hai bà cháu cuối cùng cũng về đến phòng khách nhà bà. Bà vừa pha một ấm trà và lôi ra một ít bánh quy sô cô la.
“Ừ, người ta gọi bà như thế,” bà nội trả lời. “Bà là kẻ trộm đá quý bị truy nã trên toàn thế giới đấy.”
Đầu Ben như đang nổ tung với hàng triệu câu hỏi. Tại sao? Ở đâu? Ai? Cái gì? Khi nào? Chẳng còn biết nên hỏi câu nào trước nữa.
“Không ai biết ngoài cháu đâu đấy, Ben ạ,” bà nội tiếp lời. “Kể cả ông nội cháu đến lúc chết cũng không biết điều đó đâu. Cháu giữ bí mật được không? Cháu phải thề là sẽ không hé môi nói ra với bất kỳ ai.”
“Nhưng...”
Gương mặt bà thoáng chốc trông thật đáng sợ. Đôi mắt bà nheo lại và tối sầm như một con rắn chuẩn bị cắn mồi.
“Cháu phải thề,” bà nội nói với sự quyết liệt mà Ben chưa từng chứng kiến bao giờ. “Tội phạm bọn ta cực kỳ coi trọng những lời thề. Cực kỳ coi trọng đấy.”
Ben nuốt nước bọt và có phần sợ hãi. “Cháu thề sẽ không nói với bất kỳ ai.”
“Kể cả với bố mẹ!” bà nội gằn giọng, gằn đến suýt rơi cả răng giả.
“Cháu đã nói rồi, cháu thề sẽ không nói với bất kỳ ai,” Ben cũng gằn giọng đáp lại.
Gần đây Ben đã được học về biểu đồ Venn ở trường. Vì cậu đã thề không nói với bất kỳ ai, và cứ coi “bất kỳ ai” là tập hợp A thì bố và mẹ rõ ràng sẽ thuộc tập hợp A hay nói cách khác là tập con của tập hợp A, nên bà nội thực sự không cần phải bắt Ben phải thề đến câu thứ hai.
Giờ hãy cùng xem biểu đồ Venn rất có ích sau đây:

Nhưng Ben không nghĩ lúc này bà nội sẽ thích biểu đồ Venn. Vì bà vẫn đang nhìn chằm chằm vào cậu với đôi mắt đáng sợ ấy, cậu đành thở dài và nói, “Thôi được, cháu thề sẽ không nói với bố mẹ.”
“Ngoan lắm,” bà nội nói khi máy trợ thính của bà bắt đầu rít lên.
“Ừm, với một điều kiện ạ,” Ben liều nói.
“Điều gì?” bà nội nói, có vẻ hơi giật mình vì sự bạo gan của cậu.
“Bà phải nói cho cháu nghe mọi chuyện...”