Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Diện Kiến Nữ Hoàng

❊ ❊ ❊

“Bà đang làm quái gì ở đây thế?” Ben hỏi. “Ơ... ý cháu là, Người đang làm cái quái gì ở đây thưa Nữ hoàng?”

“Ta thích đến đây khi bị mất ngủ,” Nữ hoàng đáp. Bà nói bằng giọng trang trọng không lẫn vào đâu của mình. Ben và bà nội kinh ngạc nhận thấy Nữ hoàng đang mặc áo ngủ và đi một đôi sục lông nhỏ hình chó Corgi. Bà cũng đang đội vương miện đăng quang. Đó là báu vật lộng lẫy nhất trong bộ Báu vật Hoàng gia. Tổng Giám mục xứ Canterbury đặt nó lên đầu bà khi bà được trao ngôi nữ hoàng vào năm 1953. Chiếc vương miện, có tuổi đời từ năm 1661, được làm bằng vàng, khảm kim cương, ruby, ngọc trai, ngọc lục bảo và saphia.

Trông thật hoành tráng, kể cả với Nữ hoàng!

“Ta đến đây để suy nghĩ,” Nữ hoàng tiếp lời. “Ta yêu cầu tài xế lái chiếc Bentley đưa ta từ Cung điện Buckingham đến đây. Vài tuần nữa, ta có bài diễn văn nhân dịp Giáng sinh cho toàn vương quốc, và ta cần phải suy nghĩ thật cẩn thận xem mình muốn nói gì. Người ta luôn thấy dễ suy nghĩ hơn khi đội vương miện của mình trên đầu. Câu hỏi là, hai người đang làm quái gì ở đây?”

Ben và bà nội nhìn nhau ngượng ngùng.

Bị mắng mỏ lúc nào cũng thật tồi tệ, nhưng bị Nữ hoàng mắng mỏ lại ở một tầm cao hoàn toàn mới của việc bị-mắng-mỏ. Minh họa qua biểu đồ đơn giản sau đây:

hinh-13

“Và tại sao hai người bốc mùi phân thế này? Hả?” Nữ hoàng hỏi dồn. “Ta đang đợi đây.”

“Tôi là người duy nhất chịu trách nhiệm, thưa Nữ hoàng,” bà nội vừa nói vừa cúi đầu.

“Không, không phải đâu ạ,” Ben nói. “Là cháu nói bà nên ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia. Cháu thuyết phục bà cháu làm việc này đấy ạ.”

“Đúng là thế,” bà nội nói, “nhưng ý bà không phải thế. Tôi là người bắt đầu mọi chuyện khi giả vờ mình là một tên trộm kim cương quốc tế.”

“Cái gì ạ?” Ben thốt lên.

“Sao cơ?” Nữ hoàng nói. “Có người đang bối rối khủng khiếp đây.”

“Cháu trai tôi ghét đến ở cùng tôi vào tối thứ Sáu,” bà nội nói. “Có một đêm, tôi nghe thấy nó gọi cho bố mẹ và phàn nàn rằng tôi rất chán...”

“Nhưng bà ơi, cháu không còn nghĩ thế nữa ạ!” Ben phản đối.

“Không sao mà Ben, bà biết mọi chuyện đã thay đổi kể từ lúc đó. Và đúng là ngày trước bà chán thật. Bà chỉ thích ăn bắp cải và chơi xếp chữ, và bà thừa biết là cháu ghét hai thứ đó. Nên bà đã bịa ra những câu chuyện giống như trong sách để làm cháu vui. Bà đã nói với cháu rằng bà là tên trộm khét tiếng mà người ta gọi là ‘Mèo đen’...”

“Nhưng còn chỗ kim cương mà bà cho cháu xem thì sao ạ?” Ben nói, lòng cảm thấy choáng váng và tức giận vì mình bị lừa.

“Tất cả đều vô giá trị, cháu yêu,” bà nội đáp. “Làm bằng thủy tinh. Bà thấy chúng trong một hộp kem cũ tại một cửa hàng bán đồ từ thiện gần nhà.”

Ben nhìn bà không chớp mắt. Cậu không tin nổi những điều mình vừa nghe. Tất cả mọi chuyện, toàn bộ câu chuyện không thể tưởng tượng nổi ấy, đều là bịa đặt.

“Cháu không thể tin là bà lại nói dối cháu!” cậu nói.

“Ý bà... ý bà...” bà nội ấp úng.

Ben quay ra nhìn bà chằm chằm. “Hóa ra bà cũng chẳng phải bà nội găngxtơ gì,” cậu nói.

Và rồi Bảo tàng Báu vật Hoàng gia lặng như tờ.

Theo sau là một tiếng ho khá to và trịnh trọng. “E hèm,” một giọng trịch thượng vang lên.

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.