Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Nắng Vàng

❊ ❊ ❊

Mặt trời lên cao và ngõ Grey ngập tràn nắng vàng. Trên mặt đất có sương, và một màn khí huyền ảo khiến cho dãy nhà trông thật kỳ diệu.

“Thôi,” bà nội vừa nói vừa thở dài. “Cháu nên về nhà đi, Ben, trước khi bố mẹ cháu dậy.”

“Bố mẹ đâu có quan tâm đến cháu,” Ben nói.

“Ồ có chứ,” bà nội vừa nói vừa ngập ngừng vòng tay ôm lấy cháu trai. “Bố mẹ chỉ không biết cách thể hiện thôi.”

“Có thể ạ.”

Ben ngáp một cú dài nhất từ trước đến giờ. “Trời ạ, cháu mệt quá. Đêm qua thật tuyệt cú mèo!”

“Đó là đêm hồi hộp nhất trong cuộc đời bà, Ben ạ. Có đổi cho bà ba bò chín trâu thì bà cũng không chịu đâu,” bà nội vừa nói vừa nở một nụ cười lấp lánh. Bà hít một hơi thật sâu.

“Ôi, niềm vui được sống.”

Rồi hai mắt bà nhòe lệ.

“Bà có sao không ạ?” Ben nói giọng dịu dàng.

Bà nội quay mặt đi để tránh ánh mắt của cháu trai. “Bà ổn, nhóc ạ, bà ổn mà.” Giọng bà run run vì xúc động.

Bất chợt, Ben biết đang có điều gì đó rất không ổn.

“Bà ơi, bà có thể kể cho cháu nghe mà bà.”

Cậu nắm tay bà. Da bà mềm nhưng đã nhăn nheo. Mỏng manh.

“Ừm...” Bà ngập ngừng. “Còn một điều nữa mà bà nói dối cháu, cháu yêu.”

Ben bỗng có cảm giác nôn nao.

“Điều gì ạ?” cậu hỏi và nắm chặt tay bà an ủi.

“Ừm, bác sĩ báo cho bà kết quả từ tuần trước, và bà bảo cháu là bà khỏe. Bà nói dối cháu đấy. Bà không khỏe.” Bà nội ngừng lại trong chốc lát. “Sự thật là bà bị ung thư.”

“Không, không...” Ben nói mà nước mắt giàn giụa. Cậu từng nghe về bệnh ung thư, đủ để biết đó là một căn bệnh nguy hiểm chết người.

“Ngay trước khi cháu đến gặp bác sĩ ở bệnh viện thì ông ấy đã nói với bà là bệnh nặng lắm rồi.”

“Bà còn bao nhiêu thời gian ạ?” Ben lắp bắp. “Ông ấy có nói không ạ?”

“Chắc không qua được Giáng sinh.”

Ben ôm lấy bà, chặt nhất có thể, như muốn chia sẻ sức sống từ cơ thể mình cho bà.

Những giọt nước mắt lăn dài trên má cậu. Thật bất công - cậu mới chỉ thân thiết với bà nội mình trong vài tuần gần đây, mà giờ lại sắp mất bà.

“Cháu không muốn bà chết đâu.”

Bà nội nhìn Ben trong phút chốc.

“Chẳng ai sống mãi được, cháu của bà ạ. Nhưng bà mong là cháu sẽ không bao giờ quên bà. Bà nội vừa già vừa chán của cháu!”

“Bà chẳng chán tí nào. Bà là găngxtơ thứ thiệt! Chúng ta đã suýt đánh cắp được bộ Báu vật Hoàng gia, bà nhớ không!”

Bà nội cười lặng lẽ.

“Ừ, nhưng đừng nói chuyện đó với ai đấy nhé. Cháu vẫn có thể gặp cả đống rắc rối đấy. Chuyện đó sẽ vẫn phải là bí mật nho nhỏ của hai bà cháu ta thôi.”

“Và cả của Nữ hoàng nữa ạ!” Ben nói.

“À, phải rồi! Bà ấy quả là một bà già đáng mến.”

“Cháu sẽ không bao giờ quên bà đâu, bà ạ,” Ben nói. “Bà sẽ mãi mãi ở trong tim cháu.”

“Đó là điều dễ thương nhất mà bà từng được nghe đấy,” bà nói.

“Cháu yêu bà nhiều lắm, bà ạ.”

“Bà cũng yêu cháu, Ben ạ. Nhưng bây giờ cháu nên chạy về nhà đi.”

“Cháu không muốn xa bà.”

“Cháu bà đáng yêu quá, nhưng nếu tỉnh dậy và không thấy cháu thì bố mẹ sẽ cực kỳ lo lắng cho cháu đấy.”

“Bố mẹ không lo đâu ạ.”

“Ồ, có chứ. Bây giờ thì nghe lời bà đi Ben.”

Ben miễn cưỡng đứng dậy. Cậu giúp bà đứng dậy khỏi thềm nhà.

Rồi cậu ôm bà thật sát và hôn lên má bà. Cậu chẳng để ý đến cái cằm đầy lông của bà. Thực ra, cậu còn thích thế.

Cậu yêu tiếng rít từ máy trợ thính của bà. Cậu yêu cái cách bà nồng mùi bắp cải. Và trên hết, cậu yêu cái cách bà xì hơi mà chính bà cũng không hề biết.

Cậu yêu mọi thứ liên quan đến bà.

“Cháu chào bà,” Ben nói dịu dàng.

“Chào Ben.”

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.