Khi hai bà cháu lết về đến ngõ Grey thì đã là bình minh. Lần này thì không có xe cảnh sát nào cho họ đi nhờ. Đi từ London về nhà bằng xe máy cho người già thì mất rất nhiều thời gian. Xe bà nẩy tưng tưng tưng trên những con lươn giảm tốc, rồi ro ro rẽ vào nhà bà.
“Một đêm không thể quên!” Ben thở dài.
“Nói thật, trời đất ơi bà thấy cứng hết cả người vì ngồi quá lâu trên cái thứ này,” bà nội vừa nói vừa nhấc thân hình già yếu mỏi mệt của mình ra khỏi chiếc xe. “Bà xin lỗi, Ben ạ,” bà nói sau khi ngừng một lát. “Bà thực sự không có ý làm cháu buồn. Chỉ là chơi với cháu rất vui và bà không muốn dừng lại.”
Ben mỉm cười. “Không sao ạ,” cậu nói. “Cháu hiểu tại sao bà lại làm vậy. Và bà đừng lo. Bà vẫn là bà nội găngxtơ của cháu!”
“Cảm ơn cháu,” bà dịu dàng nói. “Mà bà cũng nghĩ như thế là đủ phấn khích để dùng cả đời rồi đấy. Bà muốn cháu về nhà, làm một cậu bé ngoan, và tập trung vào sửa ống nước...”
“Cháu sẽ làm như bà nói, cháu xin hứa. Sẽ không có trộm cắp gì nữa đâu ạ,” Ben cười thầm.
Bỗng nhiên bà sững người.
Bà nhìn lên.
Ben có thể nghe thấy tiếng trực thăng vù vù trên đầu.
“Bà?”
“Suỵt…!” bà nội chỉnh lại máy trợ thính và chăm chú lắng nghe. “Không chỉ có một chiếc trực thăng. Nghe giống như cả một phi đội vậy.”
Ò-E-Í-E-Ò-E-Í-E-Ò-E-Í-E-Ò-E-Í-E!
Tiếng còi hú của xe cảnh sát rít lên từ bốn phía, và trong chốc lát cảnh sát được vũ trang hạng nặng bao quanh hai bà cháu. Bà nội và Ben không còn nhìn thấy bất kỳ ngôi nhà nào ở trong ngõ vì họ đã bị cả một hàng rào cảnh sát mặc áo chống đạn chặn lại. Tiếng trực thăng vù vù trên đầu điếc tai đến nỗi bà phải tắt máy trợ thính.
Một giọng nói vang lên từ loa trên một chiếc trực thăng. “Hai người đã bị bao vây. Hãy hạ vũ khí. Tôi nhắc lại, hãy hạ vũ khí nếu không chúng tôi sẽ bắn.”
“Chúng tôi không có vũ khí!” Ben hét lên. Cậu chưa vỡ giọng nên tiếng cậu hét lên nghe hơi giống con gái.
“Đừng tranh cãi với họ, Ben. Cứ đưa hai tay lên trời đi!” bà nội hét lên, át cả tiếng ồn.
Bộ đôi găngxtơ giơ hai tay lên trời. Có một số sĩ quan cảnh sát cực kỳ dũng cảm lao tới, chĩa súng thẳng vào Ben và bà nội. Họ đẩy mạnh rồi ấn chặt hai bà cháu xuống đất.
“Không được động đậy!” Một giọng nói từ máy bay trực thăng vang lên. Ben nghĩ, Làm sao tôi động đậy được với một ông cảnh sát to đùng ngồi trên lưng cơ chứ?
Những bàn tay đeo găng da sục sạo khắp người hai bà cháu và lục tung túi xách của bà nội, có lẽ đang tìm kiếm những khẩu súng. Nếu họ định tìm giấy ăn dùng rồi thì còn may ra, chứ vũ khí thì không đời nào.
Rồi Ben và bà nội bị còng tay và dựng dậy. Từ sau hàng rào cảnh sát một người đàn ông mũi rất to, đội mũ phớt bước ra.
Đó là ông Parker.
Ông hàng xóm lắm chuyện của bà nội.