Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Thiết Bị Gây Nổ Be Bé

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, khi bố mẹ còn mải nghe hết bài này đến bài khác để chọn nhạc cho cuộc thi nhảy sắp tới của con trai, Ben lẻn ra khỏi nhà và đạp xe đến bệnh viện.

Khi mãi rồi cũng tìm được phòng bệnh của bà nội, cậu thấy một bác sĩ đeo kính ngồi trên giường bà. Tuy vậy, cậu vẫn hăm hở chạy đến để khoe với bà kế hoạch của mình.

Bác sĩ đang nắm tay bà và nói chuyện với bà thật chậm rãi, nhẹ nhàng.

“Để bà với bác sĩ nói chuyện riêng một lúc, Ben,” bà nội nói. “Bác sĩ và bà đang nói mấy chuyện phụ nữ, cháu biết đấy.”

“À, vâng ạ,” Ben nói. Cậu lại lủi nhanh ra phía cửa, và đọc lướt qua một tờ Tạm dừng nhàu nát.

Bác sĩ đi qua cậu và nói, “Bác rất tiếc” trước khi rời khỏi phòng bệnh.

Rất tiếc? Ben nghĩ. Tại sao bác ấy lại rất tiếc?

Rồi cậu ngập ngừng bước tới giường bà.

Bà nội đang lấy khăn giấy chấm nhẹ lên mắt, rồi khi thấy Ben lại gần, bà dừng lại và nhét nó trở lại ống tay áo.

“Bà khỏe không ạ?” cậu nhẹ nhàng hỏi.

“Có, bà khỏe. Bà bị bụi rơi vào mắt thôi.”

“Thế tại sao bác sĩ lại nói với cháu là ‘bác rất tiếc’ ạ?”

Trong thoáng chốc, bà nội trông thật bối rối.

“Ừm, ờ, bà nghĩ bác ấy rất tiếc vì đã làm phí thời gian của cháu khi đến đây. Bà chẳng bị làm sao cả, hóa ra là thế đấy.”

“Thật ạ?”

“Ừ, bác sĩ đưa bà kết quả kiểm tra rồi. Bà khỏe như voi ấy mà.”

Ben chưa từng nghe người ta nói thế bao giờ nhưng cậu hình dung như thế là rất, rất khỏe.

“Thế thì tuyệt quá, bà ạ,” Ben nói. “Giờ thì, cháu biết bà đã nói ‘không’…”

“Có phải cháu đang nói chuyện đấy không Ben?” bà nội hỏi.

Ben gật đầu.

“Bà đã nói ‘không’ cả trăm lần rồi mà.”

“Vâng, nhưng...”

“Nhưng làm sao hả nhóc?”

“Cháu đã tìm ra một điểm yếu của Tháp London. Và cháu đã dành nguyên cả tuần để lập kế hoạch ăn trộm báu vật của bà và cháu. Cháu nghĩ bà và cháu hoàn toàn có thể làm được ạ.”

Thật bất ngờ vì lúc này bà đột nhiên trông thật nguy hiểm. “Kéo rèm lại và nói nhỏ thôi nhé,” bà rì rầm nói và bật máy trợ thính lên hết cỡ.

Ben nhanh chóng kéo rèm quanh giường lại rồi ngồi xuống bên cạnh bà.

“Là thế này ạ, đúng nửa đêm bà và cháu sẽ mặc đồ lặn rồi bơi qua sông Thames và tìm ra vị trí của đường ống thoát nước cũ, ở đây ạ,” Ben vừa nói thầm vừa cho bà xem bản vẽ chi tiết ở bìa sau của tờ Tuần báo Thoát nước.

“Chúng ta phải bơi ngược lên một ống thoát nước sao?! Bà có tuổi rồi!” bà nội nói. “Đừng ngớ ngẩn thế chứ, nhóc!”

“Suỵt, bà nói bé thôi ạ,” Ben nói.

“Bà xin lỗi,” bà nội thì thầm.

“Và việc đó không ngớ ngẩn. Phải nói là xuất sắc mới đúng. Đường ống vừa đủ rộng mà, bà nhìn này...”

Bà nội nhổm người dậy khỏi gối và gí sát mắt vào tờ Tuần báo Thoát nước. Bà nghiên cứu kĩ bản vẽ. Trông nó đúng là đủ rộng thật.

“Giờ nếu bơi ngược theo đường ống này thì bà và cháu sẽ vào được bên trong Tháp London mà không bị phát hiện,” Ben tiếp tục. “Tất cả mọi lối đi trong phạm vi tòa nhà đều có lính gác, camera an ninh và laze cảm biến. Nếu đi lối khác thì bà cháu mình chắc chắn sẽ không qua được.”

“Phải, phải, phải rồi, nhưng rồi làm thế quái nào chúng ta vào được Bảo tàng Báu vật Hoàng gia?” bà thì thầm.

“Đường ống kết thúc ở chỗ này, ngay dưới cầu tiêu.”

“Cháu nói gì cơ?”

“Cầu tiêu. Một từ cũ để gọi nhà vệ sinh ạ.”

“À phải, đúng rồi.”

“Từ cầu tiêu, chạy một quãng ngắn...”

“E hèm!”

“Ơ, ý cháu là đi bộ một quãng ngắn qua sân trong để đến Bảo tàng Báu vật Hoàng gia. Vào ban đêm, cửa dẫn vào kho chắc chắn sẽ bị khóa, khóa hai lần.”

“Có khi là khóa ba lần đấy!” bà nội trông có vẻ không bị thuyết phục cho lắm. Phải rồi, Ben chỉ phải thuyết phục bà thôi!

“Cửa làm bằng thép đặc nên chúng ta sẽ phải khoan ổ khóa để mở…”

“Nhưng vương miện, vương trượng và mấy thứ lẻ tẻ khác chắc chắn được cất trong tủ kính chống đạn, Ben ạ,” bà nội nói.

“Vâng, nhưng kính đấy không chống được bom. Chúng ta sẽ đặt một thiết bị gây nổ để phá kính.”

“Một thiết bị gây nổ?!” bà nội lắp bắp. “Lấy đâu ra cái thứ đó bây giờ?”

“Cháu đã thó được một ít hóa chất trong giờ hóa học,” Ben đáp với một nụ cười tự mãn. “Cháu khá chắc là mình có thể tạo ra một vụ nổ đủ lớn để phá xuyên qua lớp kính.”

“Nhưng lính gác sẽ nghe thấy tiếng nổ, Ben. Không, không, không. Bà rất tiếc, kế hoạch này không ổn đâu!” bà nội thốt lên bằng giọng khẽ nhất có thể.

“À, cháu đã nghĩ đến cái đó rồi ạ,” Ben nói, trong thoáng chốc thấy thỏa mãn vì sự khéo léo của bản thân. “Bà sẽ phải đi tàu đến London thật sớm vào hôm đó, ăn mặc như một bà lão phúc hậu...”

“Bà một bà lão phúc hậu mà!” bà nội phản đối.

“Bà hiểu cháu nói gì mà,” Ben mỉm cười tiếp lời. “Từ nhà ga bà bắt xe buýt số 78, đi thẳng đến Tháp London. Rồi bà cho lính canh gác Tháp London ăn bánh sô cô la tẩm gì đó để khiến họ ngủ.”

“Ồ, đã có thuốc ngủ thảo dược đặc chế của bà rồi!” bà nội nói.

“Ơ, phải ạ, tuyệt cú mèo,” Ben nói. “Rồi lính gác sẽ ăn bánh sô cô la và đến đêm họ sẽ ngủ gật.”

“Bánh sô cô la á?” bà nội phản đối. “Chắc chắn lính gác sẽ thích món bánh bắp cải cây nhà lá vườn của bà hơn.”

Công thức làm món BÁNH BẮP CẢI của bà nội:

- 6 cây bắp cải mốc to

- Nghiền bắp cải bằng cái nghiền khoai tây

- Cho bắp cải xay nhuyễn vào khay nướng

- Nướng trong lò đến khi cả căn nhà bốc mùi bắp cải

- Đợi một tháng để bánh thiu

- Cắt bánh và ăn (có thể kèm theo chậu nôn)

“V... vâng,” Ben lúng túng.

Cậu không muốn làm bà nội buồn nhưng chắc chắn sẽ không ai ăn nổi một miếng bánh bắp cải trừ phi người đó là họ hàng gần của bà, mà kể cả thế thì người đó cũng nhiều khả năng sẽ nhổ nó đi ngay khi bà không chú ý.

“Cháu nghĩ một cái bánh sô cô la mua ở siêu thị sẽ tốt hơn ạ.”

“Rồi, cháu có vẻ cũng đã suy nghĩ chu đáo. Bà rất ấn tượng. Ý tưởng sử dụng đường ống thoát nước cũ đúng là thiên tài.”

Ben đỏ mặt vì tự hào. “Cháu cảm ơn bà.”

“Nhưng làm sao cháu lại biết về nó? Người ta đâu có dạy mấy thứ đó ở trường phải không, về ống thoát nước ấy?”

“Không ạ,” Ben nói. “Chỉ là... cháu vẫn luôn thích sửa ống nước thôi. Cháu nhớ ra hệ thống ống thoát nước cũ được in trên tạp chí yêu thích của cháu.” Cậu giơ tờ Tuần báo Thoát nước lên. “Ước mơ của cháu là sau này được làm thợ sửa ống nước ạ.”

Cậu cúi gằm, trong đầu đã nghĩ đến cảnh bị bà nội mắng hoặc bị chế giễu.

“Sao cháu lại cúi gằm thế kia?” bà nội hỏi.

“Ừm... Thực ra cháu biết mơ ước làm thợ sửa ống nước thật ngớ ngẩn và nhạt nhẽo. Cháu biết là cháu nên mơ ước làm gì đó thú vị hơn.” Ben cảm thấy mặt mình đỏ lựng.

Bà nội đưa một tay nâng cằm cậu lên. “Chẳng có điều gì cháu làm lại ngớ ngẩn và nhạt nhẽo đâu Ben ạ,” bà nói. “Nếu cháu muốn làm thợ sửa ống nước và đó là giấc mơ của cháu thì sẽ không ai có thể lấy nó đi. Cháu hiểu không? Tất cả những gì cháu có thể làm trong cuộc đời này là theo đuổi giấc mơ của mình. Nếu không làm được thế thì cháu đang lãng phí thời gian đấy.”

“Có lẽ... có lẽ là thế ạ.”

“Bà cũng hy vọng thế. Thật lòng đấy! Cháu nói sửa ống nước là việc nhàm chán nhưng đây này, cháu đang lên kế hoạch ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia, và vì Chúa... tất cả kế hoạch này xuất phát từ việc sửa ống nước!”

Ben mỉm cười. Có lẽ bà nội nói đúng.

“Nhưng bà muốn hỏi cháu một câu Ben ạ.”

“Dạ?”

“Chúng ta sẽ trốn thoát thế nào? Kế hoạch kiểu này sẽ đổ bể nếu ta bị bắt quả tang, chàng trai ạ.”

“Cháu biết, bà ạ, nên cháu nghĩ chúng ta phải thoát ra bằng chính con đường ta đi vào, qua đường ống thoát nước, và bơi ngược trở lại sông Thames. Sông chỉ rộng năm mươi mét mà cháu thì từng được huy chương bơi một trăm mét. Việc đó sẽ dễ như ăn kẹo.”

Bà nội cắn môi suy nghĩ. Rõ ràng bà không nghĩ có việc nào ở đây dễ như ăn kẹo, ít nhất không phải là việc bơi qua một dòng sông chảy xiết vào ban đêm.

Ben nhìn bà với đôi mắt đầy hy vọng.

“Vậy bà có tham gia không ạ? Bà vẫn là găngxtơ phải không ạ?”

Bà chìm đắm vào suy nghĩ của mình mất một lúc.

“Được không ạ?” Ben van nài. “Cháu rất thích nghe những chuyến phiêu lưu của bà và cháu thực sự muốn tham gia một vụ trộm cùng bà. Và đây sẽ là vụ hoành tráng nhất: ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia. Chính bà cũng từng nói đó là giấc mơ của một tên trộm vĩ đại. Phải không bà? Bà tham gia nhé?”

Bà nội nhìn khuôn mặt rạng ngời của cháu trai. Sau một lúc, bà ngập ngừng, “Ừ.”

Ben nhảy khỏi ghế và lao đến ôm bà. “Tuyệt cú mèo!”

Bà nội đưa đôi cánh tay yếu ớt của mình lên ôm lấy cậu. Lần đầu tiên sau nhiều năm bà thực sự ôm lấy cậu.

“Nhưng bà có một điều kiện,” bà nói với một ánh mắt cực kỳ nguy hiểm.

“Điều kiện gì ạ?” Ben thì thầm.

“Chúng ta sẽ đem trả lại bộ Báu vật Hoàng gia vào đêm hôm sau.”

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.