Kể từ hôm đó, mọi chuyện giữa Ben và bố mẹ trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều. Bố còn đi cùng Ben đến cửa hiệu dụng cụ và mua cho cậu mấy thứ đồ sửa ống nước, rồi hai bố con đã có một buổi chiều cực kỳ lý thú khi cùng nhau tháo rời một đoạn ống nước chữ U.
Một tuần trước Giáng sinh, cả nhà Ben nhận được một cuộc gọi giữa đêm muộn.
Mấy tiếng sau, Ben, mẹ và bố đã tập trung quanh giường của bà nội. Bà đang nằm trong khu chăm sóc bệnh nhân hấp hối, nơi người ta được đưa đến khi bác sĩ không thể làm được gì hơn. Bà không còn nhiều thời gian. Có lẽ chỉ vài tiếng. Các y tá nói bà có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Ben lo lắng ngồi bên giường bà. Dù bà đang nhắm mắt và có vẻ không thể nói được, thì việc ngồi trong căn phòng này với bà vẫn là một trải nghiệm cực kỳ căng thẳng với Ben.
Bố cứ đi đi lại lại phía chân giường mà không biết nên nói gì hay làm gì.
Mẹ chỉ ngồi đó và nhìn, trong lòng cảm thấy bất lực.
Ben nắm tay bà nội.
Cậu không muốn bà chìm vào bóng tối một mình.
Ba người lắng nghe hơi thở khò khè của bà. Đó là thứ âm thanh khủng khiếp. Nhưng có một điều duy nhất còn tồi tệ hơn thứ âm thanh đó.
Sự im lặng.
Điều đó có nghĩa là bà đã mất.
Rồi, trước sự ngỡ ngàng của mọi người, mắt bà nội chớp chớp và mở ra. Bà mỉm cười khi nhìn thấy ba người nhà Ben. “Bà... đói quá,” bà nói bằng giọng yếu ớt. Bà với tay lấy từ dưới ga trải giường thứ gì đó được gói trong màng bọc thực phẩm rồi bắt đầu bóc nó ra.
“Cái gì thế ạ?” Ben hỏi.
“Một miếng bánh bắp cải ấy mà,” bà nói giọng khò khè. “Thức ăn ở đây quả thực là không thể nuốt nổi.”
Một lát sau, bố mẹ ra ngoài mua cà phê ở máy bán hàng tự động. Ben không muốn rời bà dù chỉ một giây. Cậu nắm lấy tay bà. Bàn tay khô và nhẹ bẫng.
Bà nội chầm chậm quay ra nhìn cậu. Bà không còn nhiều thời gian, Ben có thể nhận ra điều đó. Bà nháy mắt. “Cháu sẽ luôn là bé Benny của bà,” bà thì thầm.
Ben nhớ lại mình đã từng ghét cái tên ấy thế nào. Giờ cậu yêu nó. “Cháu biết ạ,” cậu nói và mỉm cười. “Và bà cũng luôn là bà nội găngxtơ của cháu.”
Rồi bà cũng ra đi. Trên đường về nhà từ bệnh viện, Ben ngồi im lặng ở hàng ghế sau. Cả nhà đã mệt lả vì khóc. Trong khi đó, hàng đoàn người nô nức đi mua sắm nhân dịp Giáng sinh, đường sá chật cứng ô tô, và có cả một hàng dài người xếp hàng bên ngoài rạp chiếu phim. Ben không thể tin cuộc sống vẫn tiếp diễn bình thường khi một sự kiện quan trọng đến thế vừa xảy ra.
Ô tô rẽ ở góc đường và tiến về phía mấy cửa hiệu nằm sát cạnh nhau.
“Con ghé vào quầy báo được không ạ?” Ben nói. “Không lâu đâu ạ.”
Bố đỗ xe, và vì tuyết chỉ rơi nhẹ nên Ben đi bộ một mình đến quầy của bác Raj.
RENG! chuông rung lên khi cửa mở ra.
“À, nhóc Ben!” bác Raj la lên. Bác có vẻ đã nhận ra vẻ mặt buồn bã của Ben. “Có chuyện gì không cháu?”
“Có, bác Raj ạ...” Ben ngập ngừng. “Bà nội cháu mới mất.” Không hiểu sao nói ra điều đó cậu lại khóc một lần nữa.
Bác Raj, từ sau quầy, vội vàng chạy ra và ôm Ben thật chặt.
“Ôi, Ben, bác rất tiếc. Bác không gặp bà đã một thời gian, bác cũng nghĩ là bà không được khỏe.”
“Đúng vậy ạ. Cháu chỉ muốn nói ra thôi bác Raj ạ,” Ben nói giữa những tiếng sụt sịt, “cảm ơn bác vì lần đó đã mắng cháu. Bác đã đúng, bà không hề chán chút nào. Bà thật đáng kinh ngạc.”
“Bác không có ý mắng cháu, nhóc ạ. Bác chỉ nghĩ có lẽ cháu chưa bao giờ dành thời gian tìm hiểu về bà.”
“Bác nói đúng. Có nhiều điều về bà mà cháu cũng không thể tưởng tượng nổi.” Ben đưa tay lau nước mắt.
Bác Raj bắt đầu tìm trong quầy của mình. “Giờ... bác có một gói giấy ăn ở đâu đó. Đâu rồi nhỉ? À, phải rồi, ngay dưới đống đề can bóng đá. Của cháu đây.”
Bác mở gói giấy ăn và đưa cho Ben. Cậu bé lau nước mắt.
“Cảm ơn bác, bác Raj. Có phải mua chín gói tặng một không ạ?” cậu nói với một nụ cười nở trên môi.
“Không không không!” bác Raj vừa nói vừa mỉm cười.
“Hay mua mười bốn gói tặng một ạ?”
Bác Raj đặt một tay lên vai Ben. “Cháu không hiểu rồi,” bác nói. “Đây là của nhà trồng được.”
Ben nhìn bác không rời mắt. Tự cổ chí kim, bác Raj chưa bao giờ biết cho không ai cái gì. Đó là việc chưa ai từng nghe qua. Một việc điên rồ. Một việc... một việc sẽ làm Ben khóc nếu cậu không cẩn thận. “Cháu cảm ơn bác, bác Raj,” cậu nói thật nhanh, có chút nghèn nghẹn. “Cháu phải về với bố mẹ đây. Bố mẹ đang đợi cháu ngoài kia ạ.”
“Ừ, phải rồi, nhưng đợi thêm chút đã,” bác Raj nói. “Bác có một món quà Giáng sinh ở đâu đó quanh đây tặng cháu, Ben ạ.” Bác bắt đầu lục tìm quanh cửa hàng bé xíu, lộn xộn của mình. “Giờ thì nó ở đâu đây?”
Mắt Ben sáng lên. Cậu rất thích quà.
“Ừ, đúng rồi, nó ở ngay phía sau Quả trứng Phục sinh. Tìm thấy rồi!” bác Raj vừa hét lên vừa giơ ra một gói kẹo bạc hà Murray.
Ben có chút thất vọng nhưng cậu cố hết sức để che giấu.
“Chà! Cảm ơn bác, bác Raj,” Ben vừa nói vừa diễn tốt nhất có thể với trình độ nghiệp dư của mình. “Nguyên một gói kẹo bạc hà Murray.”
“Không, chỉ một cái thôi,” bác Raj vừa nói vừa bóc gói kẹo, lấy ra một chiếc duy nhất rồi đưa cho Ben. “Đây là món ưa thích của bà nội cháu đấy.”
“Cháu biết ạ,” Ben vừa nói vừa mỉm cười.