Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Tuần Báo Thoát Nước

❊ ❊ ❊

“Cháu không thấy Tuần báo Thoát nước đâu cả, bác Raj,” Ben nói.

Đó là thứ Sáu của tuần tiếp theo và cậu bé đang sục sạo giá để tạp chí của đại lý báo địa phương. Cậu tìm mãi mà không thấy tờ báo yêu thích của mình. Tờ tạp chí này hướng đến người đọc là thợ sửa ống nước chuyên nghiệp và Ben thực sự bị thu hút bởi những trang báo đầy hình ảnh về ống nước, vòi nước, bể nước, phao, nồi nước nóng, thùng phuy và cống hút. Tuần báo Thoát nước là thứ duy nhất cậu thích đọc - chủ yếu là vì nó có cả mớ tranh ảnh và biểu đồ.

Kể từ khi biết cầm nắm đồ vật, Ben đã yêu công việc sửa ống nước. Trong khi những đứa trẻ khác đem vịt vào bồn tắm, Ben lại đòi bố mẹ mấy đoạn ống nước và nối chúng thành một hệ thống dẫn nước phức tạp. Nếu trong nhà có vòi nước hỏng, cậu sẽ sửa ngay. Nếu toa lét tắc, Ben không hề thấy kinh mà còn sướng phát điên!

Mặc dù vậy, bố mẹ Ben không đồng ý với sở thích làm thợ sửa ống nước của cậu. Hai người muốn cậu giàu có và nổi tiếng, và theo những gì bố mẹ biết thì chưa từng có ông thợ sửa ống nước nào giàu và nổi tiếng cả. Khả năng đọc của Ben dở bao nhiêu thì cậu lại càng khéo tay bấy nhiêu, và cậu luôn quên trời quên đất mỗi khi có thợ sửa ống nước đến nhà. Ben sẽ quan sát với ánh mắt ngưỡng mộ, như một bác sĩ thực tập quan sát một ca mổ tuyệt vời trong phòng phẫu thuật.

Nhưng Ben luôn cảm thấy như mình là một nỗi thất vọng đối với bố mẹ. Bố mẹ cực kỳ mong cậu sẽ thực hiện tham vọng mà hai người chưa bao giờ thực hiện được: trở thành một vũ công chuyên nghiệp. Bố mẹ Ben phát hiện ra tình yêu với khiêu vũ khi đã quá muộn để họ có thể tự trở thành những nhà vô địch. Và nói thật lòng thì hai người có vẻ thích ngồi ì ra đó mà xem qua ti vi hơn là tham gia khiêu vũ thực sự.

Chính vì lẽ đó, Ben luôn cố giữ kín niềm đam mê sửa ống nước cho riêng mình. Để tránh làm bố mẹ buồn lòng, cậu đã giấu mấy tờ Tuần báo Thoát nước dưới gầm giường. Và cậu đã sắp xếp với bác Raj để mỗi tuần, quầy báo sẽ để dành tờ tạp chí thoát nước cho cậu. Dù vậy, lúc này, cậu vẫn không tìm đâu ra tờ tạp chí đó cả.

Ben đã tìm kiếm tờ tạp chí ở sau đống báo KerrangNóng bỏng tay rồi thậm chí là cả ở dưới Quý cô (không phải một quý cô thực sự, ý tôi là tờ tạp chí có tên là Quý cô), tất cả đều không thấy. Cửa hàng của bác Raj bừa bộn đến kinh người, nhưng người ta vẫn đi hàng cây số để đến mua sắm vì bác luôn đem nụ cười đến cho họ.

Bác Raj đang đứng ở lưng chừng thang gấp để chăng đồ trang trí Giáng sinh. Mà, tôi nói “đồ trang trí Giáng sinh” thế thôi - thật ra bác đang chăng biểu ngữ “Chúc mừng sinh nhật”, tuy vậy “sinh nhật” đã bị xóa đi để thay vào đó là chữ “Giáng sinh” viết nguệch ngoạc bằng bút bi.

Bác Raj cẩn thận bước xuống thang để giúp Ben tìm tờ tạp chí.

“Tờ Tuần báo Thoát nước của cháu... ừm... Để bác nghĩ xem, cháu đã tìm bên cạnh chỗ kẹo bơ cứng chưa?” bác Raj nói.

“Rồi ạ,” Ben trả lời.

“Cũng không thấy ở bên dưới đống sách tô màu à?”

“Không ạ.”

“Thế cháu kiểm tra phía sau đống kẹo mềm chưa?”

“Rồi ạ.”

“Thế thì lạ thật đấy. Rõ ràng bác đã đặt một tờ cho cháu rồi mà Ben. Ừm, rất lạ đấy...” bác Raj đang nói cực kỳ chậm rãi, theo kiểu mà người ta nói khi đang mải suy nghĩ. “Bác xin lỗi, Ben ạ, bác biết cháu thích tạp chí đó nhưng bác chẳng hiểu nó ở đâu cả. Mà bác có khuyến mãi kem Cornetto đấy.”

“Bây giờ là tháng Mười một mà bác Raj, trời rét run!” Ben nói. “Ai mà muốn ăn kem Cornetto bây giờ ạ?”

“Ai cũng sẽ muốn ăn nếu nghe qua khuyến mãi này của bác! Nghe đây này nhóc: mua hai mươi ba, tặng một!”

“Trời, tại sao cháu lại muốn mua tận hai mươi tư cái kem Cornetto chứ?!” Ben bật cười vừa nói.

“Ờ, chậc, bác chẳng biết, cháu có thể ăn mười hai cái, và cho mười hai cái còn lại vào túi quần để ăn sau.”

“Thế là quá nhiều kem Cornetto đấy bác Raj. Sao bác lại muốn đẩy hết đống kem đó đi thế ạ?”

“Mai là hết hạn sử dụng rồi,” bác Raj nói trong khi khệ nệ đi về phía tủ lạnh, mở nắp kính phía trên và lôi ra một hộp các tông kem Cornetto. Một màn sương lạnh lập tức bao phủ cửa hiệu. “Đấy! Sử dụng trước ngày 15 tháng Mười một.”

Ben nhìn kỹ chiếc hộp. “Nó ghi là Sử dụng trước 15 tháng Mười một năm 1996 mà bác.”

“Chậc,” bác Raj nói. “Càng có lý do để khuyến mãi chứ sao. Được rồi, Ben, chốt hạ này. Mua một hộp kem Cornetto, bác sẽ tặng cháu mười hộp hoàn toàn miễn phí!”

“Thôi, cháu xin kiếu bác Raj ạ,” Ben nói. Cậu ngó vào tủ lạnh để xem có còn thứ gì trốn trong đó không. Cái tủ chưa bao giờ được rã đông và Ben sẽ chẳng bất ngờ tí nào nếu có tìm thấy nguyên xi một con voi ma mút lông mịn như len từ kỷ Băng hà ở trong đó.

“Đợi đã bác,” cậu nói khi lôi mấy cây kem bị đóng băng ra. “Ở trong này này! Tuần báo Thoát nước!

“À đúng rồi, giờ thì bác nhớ rồi,” bác Raj nói. “Bác cất trong đó cho cháu đấy, thế cho nó ‘tươi’.”

“Tươi á?” Ben nói.

“Chậc, chàng trai, báo này ra hôm thứ Ba đấy, mà hôm nay đã thứ Sáu rồi còn gì. Thế nên bác mới để vào tủ lạnh cho nó tươi, Ben ạ. Bác không muốn nó bị ôi.”

Ben không nghĩ là có thứ tạp chí nào lại bị ôi được, nhưng cậu vẫn cảm ơn bác. “Bác chu đáo quá bác Raj ạ. Mà cháu sẽ mua thêm một gói kẹo Rolo ạ.”

“Bác có thể bán cho cháu bảy mươi ba gói Rolo với giá của bảy mươi hai gói thôi!” bác tuyên bố kèm nụ cười dụ dỗ.

“Dạ thôi bác Raj ạ.”

“Thế mua một nghìn gói Rolo với giá của chín trăm chín mươi tám gói thì sao nào?”

“Thôi ạ,” Ben nói.

“Cháu điên rồi sao Ben? Khuyến mãi như thế còn gì. Thôi được rồi, mặc cả quá đấy Ben. Mua một triệu không trăm linh bảy gói Rolo với giá của một triệu không trăm linh tư nhé. Thế là ba gói Rolo hoàn toàn miễn phí đấy!”

“Cháu chỉ lấy một gói và tờ tạp chí thôi ạ, cảm ơn bác.”

“Rồi, thưa ngài!”

“Cháu muốn đọc Tuần báo Thoát nước lắm rồi. Mà cháu lại phải đến ở một đêm tại nhà bà nội vừa già vừa chán của cháu.”

Từ hôm sang nhà bà đến giờ đã là một tuần rồi, và cái ngày thứ Sáu khiếp đảm lại đến một lần nữa. Bố mẹ Ben sẽ đi xem một “bộ phim sến”, theo như lời mẹ nói. Lãng mạn, hôn hít rồi đủ thứ lâm li bi đát. Kinh khủng khiếp.

“Chậc chậc chậc,” bác Raj lắc đầu khi phát hiện ra vẻ mặt Ben.

Ben lập tức thấy xấu hổ. Cậu chưa từng thấy bác làm thế bao giờ. Cũng như những đứa nhóc khác ở quanh đây, Ben coi bác Raj là “người phe mình” chứ không phải “người phe địch”. Bác lúc nào cũng yêu đời và cười vui, bác Raj khác một trời một vực so với bố mẹ, thầy cô và tất cả người lớn, những người có thể mắng mỏ ta chỉ vì họ lớn tuổi hơn.

“Ben này, không phải cứ già là bà nội cháu sẽ chán ốm đâu,” bác Raj nói. “Cứ nhìn bác đây này. Mà lần nào gặp bà nội cháu, bác cũng thấy bà thú vị lắm đấy.”

“Nhưng...”

“Đừng có khắt khe với bà cháu thế, Ben ạ,” bác Raj nói. “Ai rồi cũng già thôi. Kể cả cháu. Và bác chắc chắn là bà nội cháu cũng có một vài bí mật đấy. Người già ai mà chả thế...”

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.