Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Thình Thịch Thình Thịch

❊ ❊ ❊

Ben không thể tin nổi những điều bà nội vừa nói. Không đời nào cậu mạo hiểm lấy trộm bộ Báu vật Hoàng gia để rồi đem trả lại chỗ cũ vào ngay tối hôm sau.

“Nhưng chúng đáng giá hàng triệu, có khi là hàng tỷ...” cậu phàn nàn.

“Bà biết. Nên chắc chắn chúng ta sẽ bị bắt nếu cố bán chúng đi,” bà nội đáp.

“Nhưng...!”

“Không ‘nhưng nhị’ gì hết, nhóc ạ. Chúng ta sẽ đem trả chúng về chỗ cũ vào đêm hôm sau. Cháu có biết vì sao trong suốt ngần ấy năm bà không bị đi tù không? Bà không bao giờ bán một món gì. Bà chỉ ăn trộm cho vui thôi.”

“Nhưng bà vẫn giữ chúng đấy thôi,” Ben nói. “Kể cả là bà không bán. Bà có cả mớ trang sức đá quý đựng trong hộp bánh.”

Bà nội nháy mắt. “Phải, thì lúc đó bà còn trẻ dại,” bà nói. “Sau đó bà đã hiểu ăn trộm là sai. Và cháu cũng cần phải hiểu điều đó.” Bà nhìn cậu với ánh mắt dữ dội.

Ben lúng túng. “Cháu hiểu, tất nhiên là cháu hiểu ạ...”

“Kế hoạch của cháu quả là tuyệt vời Ben ạ, thật lòng là thế đấy. Nhưng đám báu vật đó không thuộc về chúng ta, đúng không?”

“Đúng ạ,” Ben nói. “Đúng là thế ạ.” Giờ cậu cảm thấy có phần xấu hổ vì chưa gì đã xoắn hết cả lên khi nghe đến việc phải trả lại bộ báu vật.

“Và cũng đừng quên là tất cả cảnh sát trên toàn quốc, thậm chí có thể là toàn thế giới sẽ truy tìm bộ Báu vật Hoàng gia. Sở Cảnh sát Thủ đô sẽ truy đuổi chúng ta. Nếu bị bắt quả tang cất giữ chúng, chúng ta sẽ ngồi tù đến hết đời. Có thể với bà thì không lâu nhưng với cháu sẽ là bảy mươi hoặc tám mươi năm đấy.”

“Bà nói cũng phải ạ,” Ben nói.

“Và Nữ hoàng có vẻ cũng là một bà lão tốt bụng đấy chứ. Bà ấy và bà thực ra cũng tầm tầm tuổi nhau. Bà không muốn làm bà ấy buồn.”

“Cháu cũng thế ạ,” Ben thì thầm. Cậu đã thấy Nữ hoàng trên bản tin cả tỷ lần và bà có vẻ là một bà lão tốt bụng, hay mỉm cười và vẫy tay chào mọi người từ phía sau chiếc xe nôi khổng lồ của mình.

“Cứ làm vụ này cho vui thôi nhé. Cháu đồng ý không?”

“Đồng ý ạ!” Ben nói. “Khi nào thì bà cháu mình thực hiện kế hoạch ạ? Chắc sẽ phải là tối thứ Sáu vì hôm đó bố mẹ mới cho cháu sang nhà bà. Bác sĩ có nói khi nào bà được ra viện không ạ?”

“Ừm, có, bác sĩ có nói, bác sĩ nói bà ra viện lúc nào cũng được.”

“Tuyệt vời!”

“Nhưng chúng ta sẽ phải thực hiện thật sớm. Thứ Sáu tuần sau được chứ?”

“Thế có sớm quá không ạ?”

“Không hề, cháu đã lên kế hoạch rất kỹ lưỡng rồi, Ben ạ.”

“Cháu cảm ơn bà,” Ben tươi cười nói. Đây là lần đầu tiên mà cậu cảm thấy mình đã làm một người lớn tự hào về mình.

“Khi nào ra viện bà sẽ thó một vài thứ dụng cụ cần thiết. Giờ thì về đi Ben, bà sẽ gặp lại cháu vào tối thứ Sáu tuần sau, như mọi khi nhé.”

Ben kéo rèm ra. Ông Parker, ông hàng xóm lắm chuyện của bà nội, đang đứng ngay đó!

Giật mình, Ben lùi vài bước về phía giường, rồi nhanh tay giấu tờ Tuần báo Thoát nước vào lưng áo len của mình.

Ông đang làm gì ở đây ạ?” Ben hỏi.

“Lại mong nhìn trộm tôi tắm nữa đấy mà, không nhầm vào đâu được!” bà nội nói.

Ben cười khúc khích.

Ông Parker lúng túng tìm từ để trả lời. “Không, không, tôi...”

“Y tá trưởng! Y TÁ TRƯỞNG!” bà nội hét lên.

“Đợi đã!” ông Parker hoảng sợ nói. “Tôi chắc chắn là đã nghe thấy một trong hai người nói về bộ Báu vật Hoàng gia...”

Quá trễ rồi. Y tá trưởng, một phụ nữ cao khác thường với bàn chân rất to, nặng nề lao nhanh vào phòng bệnh.

“Sao thế?” y tá trưởng hỏi. “Có vấn đề gì không?”

“Ông này đang nhìn trộm tôi qua rèm cửa!” bà nội nói.

“Ông có làm thế không?” y tá vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn ông Parker.

“À thì, ờ? tôi nghe thấy họ đang...” ông Parker rên rỉ.

“Tuần trước ông ấy rình mò bà nội cháu tập yoga khỏa thân ạ,” Ben mớm ý.

Mặt y tá trưởng tối sầm vì giận dữ. “Ra khỏi phòng bệnh của tôi ngay lập tức, lão lợn già kinh tởm kia!” cô gào lên.

Ê mặt, ông Parker lùi xa khỏi cô y tá trưởng đáng sợ rồi vội vàng lao khỏi phòng bệnh. Ông dừng lại ở cửa và hét về phía bà nội và Ben, “CÁC NGƯỜI SẼ BIẾT TAY TÔI!” trước khi bỏ đi.

“Xin hãy báo ngay cho tôi nếu lão kia quay lại,” y tá trưởng nói, sắc mặt cô đã trở lại bình thường.

“Vâng,” bà nội nói trước khi y tá trưởng quay lại việc của mình.

“Có thể ông ấy đã nghe thấy hết!” Ben thì thầm.

“Có thể,” bà nội đáp. “Nhưng bà nghĩ cô y tá trưởng đã dọa ông ấy chạy mất dép rồi!”

“Cháu hy vọng thế ạ.” Ben rất lo lắng trước tình huống không may này.

“Cháu vẫn muốn thực hiện vụ này chứ?” bà hỏi.

Ben có cảm giác như khi người ta ngồi tàu lượn và nó đang chầm chậm khởi động. Ta vừa muốn nhảy ra khỏi nó lại vừa muốn ngồi lại. Sợ hãi và thích thú hòa làm một.

“Vâng ạ!” cậu nói.

“Hoan hô!” bà nội nói và mỉm cười thật tươi với Ben.

Ben quay người ra về rồi lại quay lại. “Cháu... cháu yêu bà, bà nội ạ,” cậu nói.

“Bà cũng yêu cháu, bé Benny,” bà nội vừa nói vừa nháy mắt.

Ben nhăn mặt ngại ngùng. Giờ cậu đã có một bà nội găngxtơ, và điều này thật tuyệt nhưng cậu sẽ phải bảo bà chỉ được gọi cậu là Ben thôi!

Ben chạy dọc hành lang, tim đập thình thịch.

Thình thịch, thình thịch.

Cậu rùng mình vì phấn khích. Cậu bé mười một tuổi này, cậu bé chưa từng làm được điều gì đáng kể trong đời trừ một lần nôn vào đầu bạn khi ngồi trên đu quay hội chợ, sẽ tham gia vào vụ trộm liều lĩnh nhất từng được biết đến.

Cậu chạy ra ngoài bệnh viện và bắt đầu lóng ngóng mở khóa, lấy xe đạp ra khỏi hàng rào. Rồi khi nhìn lên, cậu thấy một điều không thể tin nổi.

Đó là bà nội cậu.

Điều đó thì, tự bản thân nó chẳng có gì bất thường cả.

Nhưng cảnh cậu thấy là thế này:

Bà nội đang trèo xuống bên hông bệnh viện.

Bà đã buộc mấy cái ga giường với nhau và thả mình xuống dọc bên hông tòa nhà.

Ben không thể tin vào mắt mình. Cậu vẫn biết bà nội là dân găngxtơ thứ thiệt nhưng thế này thì quả là bá đạo!

“Bà, bà đang làm cái quái gì thế ạ?!” Ben hét lên từ bên kia bãi xe.

“Thang máy không hoạt động, cháu ạ! Gặp lại cháu thứ Sáu. Đừng muộn giờ đấy!” bà hét lên khi xuống tới mặt đất và nhảy lên chiếc xe máy cho người già của mình rồi rồ ga lao... À, thực ra là tà tà lao về nhà.

Chưa bao giờ một tuần lại trôi chậm đến thế.

Nguyên cả tuần Ben chỉ dài cổ chờ cho đến thứ Sáu. Từng phút, từng giờ, từng ngày dường như kéo dài vô tận.

Thật kỳ lạ khi cứ phải giả vờ là một cậu bé bình thường như bao cậu bé khác trong khi thực sự cậu lại là một trong những tên trộm vĩ đại nhất trong lịch sử.

Cuối cùng thì tối thứ Sáu đã đến. Có tiếng gõ cửa bên ngoài phòng Ben.

CỘC CỘC CỘC.

“Nào con trai, đã sẵn sàng chưa?” bố nói.

“Vâng ạ,” Ben vừa nói vừa cố tỏ ra vô tội nhất có thể, khá khó vào lúc này khi mà cậu đang cảm thấy cực kỳ tội lỗi. “Sáng mai bố không cần đến đón con quá sớm đâu ạ, con và bà nội chơi xếp chữ muộn lắm.”

“Con sẽ không chơi xếp chữ, con trai ạ,” bố nói.

“Không ạ?”

“Không, con trai ạ. Thực ra tối nay con sẽ không đến nhà bà nội.”

“Ôi không!” Ben nói. “Bà lại phải vào viện ạ?”

“Không.”

Ben thở dài nhẹ nhõm nhưng rồi lại thấy nhoi nhói vì lo. “Thế sao con lại không được đến nhà bà ạ?”

Kế hoạch đã đâu vào đó rồi, làm gì còn thời gian nữa!

“Vì,” bố nói, “tối nay sẽ diễn ra giải vô địch khiêu vũ độ tuổi dưới mười hai. Cuối cùng thì thời điểm để con tỏa sáng đã đến!”

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.