Bà Nội Găngxtơ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Bí Ẩn Và Kỳ Diệu

❊ ❊ ❊

Ben không thực sự chắc chắn những gì bác Raj nói về bà nội là đúng. Đêm đó mọi chuyện vẫn giống như mọi khi. Bà nội làm món xúp bắp cải, theo sau đó là bánh bắp cải và tráng miệng là món bánh mousse bắp cải. Bà thậm chí còn tìm ra món sô cô la sau bữa tối có vị bắp cải ở đâu đó. Sau bữa tối, bà nội và Ben lại ngồi cùng nhau trên chiếc xô pha mốc meo như mọi khi.

“Đến giờ chơi xếp chữ rồi!” bà nội tuyên bố.

Tuyệt vời, Ben nghĩ thầm. Tối nay chắc chắn sẽ còn chán hơn tuần trước cả triệu lần!

Ben ghét cay ghét đắng trò xếp chữ. Nếu có thể, Ben sẽ chế tạo hẳn một quả tên lửa và cho phóng tất cả bàn xếp chữ trên trái đất này ra ngoài vũ trụ. Bà nội lôi ra một hộp xếp chữ cũ kĩ, phủ bụi từ ngăn kéo và đặt lên ghế đệm.

Ben thở dài.

Sau có khi phải đến hàng thập kỷ, nhưng có lẽ thật ra chỉ mấy tiếng, Ben vẫn đang nhìn chằm chằm vào các chữ cái của cậu, rồi nhìn một lượt cả bàn. Cậu đã xếp được:

CHÁN

CAOTUỔI

QUÁC (ô nhân đôi điểm)

VÔVỊ

THUMTHỦM (từ này phải tra lại trong từ điển)

NẾPNHĂN

DỊỨNGBẮPCẢI (ô nhân ba điểm)

TRỐNCHẠY

CỨU

TÔIGHÉTCÁITRÒNGUNGỐCNÀY (Bà nội không cho tính điểm cái này vì nó không phải một từ)

Cậu đang có một chữ “N”, một chữ “A”, một chữ “T”. Bà nội vừa mới xếp được chữ “bạchàMurray” (ô nhân đôi điểm) nên Ben dùng chữ “H” để ghép thành chữ “nhạt”.

“Thôi, cũng gần tám giờ rồi đấy, chàng trai,” bà nội vừa nói vừa nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay be bé màu vàng của mình. “Bà nghĩ đến giờ ngủ rồi đấy...”

Ben thầm rên rỉ. Giờ ngủ! Cậu có phải em bé đâu!

“Nhưng ở nhà sau chín giờ cháu mới phải ngủ!” cậu phản đối. “Với cả nếu sáng hôm sau cháu không phải đi học thì là sau mười giờ cơ.”

“Không, cháu phải đi ngủ Ben ạ.” Bà nội vẫn có thể tỏ ra cứng rắn khi bà muốn. “Và đừng quên đánh răng đấy. Tí nữa bà sẽ lên kể chuyện cho cháu nếu cháu thích. Ngày trước cháu thích nghe kể chuyện lắm mà.”

Lát sau, Ben đứng bên bồn rửa mặt trong phòng tắm. Đó là một căn phòng ẩm thấp, lạnh lẽo và không có cửa sổ. Vài miếng gạch lát còn rời ra khỏi tường. Chỉ có một chiếc khăn lau nhỏ sờn cũ, một bánh xà phòng đã mòn vẹt và trông như một cục nửa xà phòng nửa mốc.

Ben ghét đánh răng. Nên cậu thường chỉ giả vờ đánh răng. Giả vờ đánh răng khá đơn giản. Đừng để bố mẹ biết tôi kể cho các bạn như thế đấy, nhưng nếu các bạn muốn thử thì hãy làm theo các bước sau đây:

Bật vòi nước lạnh lên Làm ướt bàn chải Bóp một chút kem đánh răng ra ngón tay rồi cho vào miệng Dùng lưỡi đẩy kem đánh răng quanh miệng Nhổ ra Tắt vòi nước

Thấy chưa? Dễ lắm mà. Cũng dễ y như đánh răng thôi.

Ben nhìn mình trong gương phòng tắm. Đã mười một tuổi nhưng thấp hơn so với chiều cao mong muốn, nên cậu phải hơi nhón chân lên. Ben muốn mình lớn thật nhanh.

Chỉ vài năm nữa thôi, cậu nghĩ, cậu sẽ cao hơn, nhiều lông hơn, nhiều tàn nhang hơn, và những tối thứ Sáu sẽ rất khác so với bây giờ.

Cậu sẽ không phải ở ngôi nhà cũ kĩ và chán ốm của bà nội nữa. Thay vào đó Ben sẽ được làm đủ những trò hay ho mà những đứa trẻ lớn tuổi hơn quanh khu này vẫn làm vào tối thứ Sáu:

Tụ tập với nhóm bạn ở ngoài cửa hàng rượu, chờ ai đó mắng cho một trận.

Hoặc ngồi ở bến xe buýt với mấy đứa con gái mặc đồ thể thao, miệng nhai kẹo cao su và không bao giờ lên xe buýt.

Phải, một thế giới bí ẩn và kỳ diệu chờ đợi cậu.

Tuy nhiên, lúc này, mặc dù bên ngoài trời vẫn sáng và cậu vẫn có thể nghe tiếng bọn con trai đang chơi bóng ở công viên gần đó thì vẫn là lúc Ben phải đi ngủ. Trên một chiếc giường bé xíu và cứng ngắc trong một căn phòng con con ẩm thấp ở căn nhà một tầng con con xuống cấp của bà nội cậu. Cái nơi bốc mùi bắp cải ấy.

Không chỉ là một chút.

Mà là rất nhiều.

Ben thở dài rồi chui vào chăn.

Đúng lúc đó, bà nội nhẹ nhàng mở cửa phòng Ben. Cậu lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ. Bà nội ì ạch tiến về phía giường và Ben có thể cảm thấy bà đứng cạnh cậu suốt một lúc.

“Bà định kể cho cháu nghe một chuyện trước khi đi ngủ,” bà thì thầm. Bà nội vẫn thường kể chuyện cho Ben khi cậu còn bé, những câu chuyện về cướp biển, về bọn buôn lậu, về những tội phạm bậc thầy, nhưng giờ thì cậu đã quá lớn để nghe mấy câu chuyện vớ vẩn đó.

“Tiếc là cháu lại ngủ mất rồi,” bà nói. “Thôi, bà chỉ muốn nói là bà yêu cháu thôi. Chúc cháu ngủ ngon, bé Benny của bà.”

Cậu cũng ghét bị gọi là “Benny”.

Và cả “bé” nữa.

Cơn ác mộng tiếp tục khi Ben cảm thấy bà nội đang cúi xuống hôn cậu. Những sợi lông lởm chởm trên cằm bà chọc vào má cậu đầy khó chịu. Rồi cậu nghe thấy âm thanh quác quác với nhịp điệu quen thuộc mà mông bà phát ra sau mỗi bước đi. Bà vẫn phát ra những âm thanh này cho tới tận lúc ra đến cửa rồi đóng cửa và khóa luôn cái mùi đó ở lại bên trong.

Hết chịu nổỉ rồi, Ben nghĩ thầm. Mình phải trốn thôi!

ông phải thế thì sao mà bà nội nhỏ bé của cậu lại có một bộ sưu tầm đá quý vô giá, đáng kinh ngạc đến nhường kia chứ? Ben rất thích những câu chuyện phiêu lưu của bà nội. Ở nhà mình, Ben chẳng bao giờ được ai đọc truyện hay kể chuyện cho. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Walliams

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.