“Ặặặặặặặcccccccc… kkkkkhhhhhhòòòòòò... Ặặặặặặặccccccccccc... kkkkkhhhhhòòòòòò...”
Không, thưa bạn đọc, không phải bạn mua nhầm bản tiếng Swahili của cuốn sách này đâu. Đó là âm thanh mà Ben đang chờ đợi.
Bà nội ngáy.
Bà đang ngủ.
“Ặặặặặặặccccccccc... kkkkkkkhhhhòòòòòò... Ặặặặặặặcccccc...”
Ben bò ra khỏi phòng và hướng đến chiếc điện thoại ở hành lang. Nó là một chiếc điện thoại kiểu cũ kêu rừ rừ như một con mèo mỗi khi ta quay số.
“Mẹ...?” cậu thì thầm.
“MẸ KHÔNG NGHE THẤY CON NÓI GÌ CẢ!” mẹ hét lên trả lời. Có tiếng nhạc jazz ầm ĩ vang lên ở phía sau. Bố mẹ lại đang ở trường quay để xem biểu diễn trực tiếp Bước nhảy hoàn vũ hoàn hảo! Mẹ có lẽ đang nhỏ dãi trước cảnh Flavio Havioli đánh hông và làm tan vỡ trái tim hàng ngàn phụ nữ đủ lứa tuổi. “Có chuyện gì vậy? Mọi thứ vẫn ổn chứ? Bà dơi già chưa chết phải không?”
“Không ạ, bà khỏe nhưng con ghét ở đây. Mẹ đến đây đón con được không ạ? Đi mà mẹ,” Ben thì thầm.
“Flavio còn chưa hoàn thành điệu nhảy thứ hai.”
“Xin mẹ đấy,” cậu van nài. “Con muốn về nhà, bà nội chán lắm. Ở với bà chẳng khác nào tra tấn.”
“Nói với bố con này.” Ben nghe thấy một âm thanh nghèn nghẹt khi mẹ chuyển điện thoại cho bố.
“A LÔ?” bố nói như quát.
“Bố nói bé một chút đi ạ!”
“CÁI GÌ?” bố lại quát.
“Suỵt. Bố nói bé thôi. Bố sẽ đánh thức bà nội đấy. Bố đến đón con được không ạ? Đi mà. Con ghét ở đây lắm rồi.”
“Không được. Cả đời mới có một lần được xem chương trình này.”
“Bố xem thứ Sáu tuần trước rồi còn gì!”
Ben phản đối.
“Ừ thì cả đời mới có hai lần.”
“Mà bố cũng nói bố sẽ đi xem tiếp vào thứ Sáu tuần sau mà!”
“Này, nếu bố còn nghe thêm một câu nói hỗn nào của con, thì anh bạn trẻ ạ, con có thể ở với bà từ giờ đến Giáng sinh đấy. Chào!”
Bố cậu cúp máy ngay sau câu đó. Ben cẩn thận đặt ống nghe về vị trí cũ và chiếc điện thoại phát ra một tiếng tinh im lặng nhất từ trước đến nay.
Bất chợt cậu nhận ra tiếng ngáy của bà nội đã ngừng hẳn.
Có phải bà đã nghe thấy những gì cậu vừa nói? Ben quay lại đằng sau tưởng như đã nhìn thấy bóng của bà, nhưng rồi cái bóng ấy lại biến mất.
Quả thật là Ben thấy bà nội chán khủng khiếp nhưng cậu không muốn bà biết điều đó. Nói cho cùng thì bà cũng là một bà quả phụ già cô độc, và ông nội đã mất từ rất lâu trước khi Ben ra đời. Cảm thấy có lỗi, Ben bò trở lại căn phòng ngủ cho khách và đợi, đợi, rồi đợi cho đến sáng.
Vào bữa sáng, bà nội có vẻ khang khác.
Ít nói hơn. Có lẽ là già hơn. Hơi đau khổ.
Đôi mắt bà đỏ ngầu như thể bà đã khóc.
Bà đã nghe thấy chưa? Ben nghĩ. Mình thực sự hy vọng bà không nghe thấy gì.
Bà đứng cạnh lò nướng trong khi Ben ngồi bên chiếc bàn bếp bé xíu. Bà nội đang giả vờ nhìn tờ lịch được ghim trên lò nướng. Ben biết là bà đang giả vờ vì trên tờ lịch đấy chả có gì đáng xem.
Đó là một tuần tiêu biểu trong cuộc sống sôi nổi của bà nội:
Thứ Hai: Nấu xúp bắp cải. Chơi xếp chữ một mình. Đọc một cuốn sách.
Thứ Ba: Làm bánh bắp cải. Đọc một cuốn sách khác. Xì hơi.
Thứ Tư: Làm món “sô cô la bất ngờ”. Bất ngờ ở chỗ món này không hề làm từ sô cô la. Nó được làm từ bắp cải 100%.
Thứ Năm: Ngậm kẹo bạc hà Murray cả ngày. (Bà có thể ngậm một viên kẹo bạc hà hết cả đời chứ chẳng chơi.)
Thứ Sáu: Vẫn ngậm viên kẹo bạc hà Murray hôm qua. Cháu trai tuyệt vời đến thăm.
Thứ Bảy: Cháu trai tuyệt vời về. Lại ngồi thư giãn. Mệt mỏi!
Chủ nhật: Ăn bắp cải nướng kèm bắp cải om và bắp cải luộc. Xì hơi cả ngày.
Cuối cùng bà nội quay đi không nhìn tờ lịch nữa. “Lát nữa bố mẹ cháu sẽ đến,” bà nói sau một hồi im lặng.
“Vâng,” Ben vừa nói vừa nhìn vào đồng hồ đeo tay của mình. “Chỉ vài phút nữa thôi ạ.”
Một phút lúc này dài như một giờ. Thậm chí là một ngày. Một tháng!
Một phút có thể là một khoảng thời gian dài. Không tin ư? Vậy hãy ngồi một mình trong phòng và không làm gì ngoại trừ việc đếm đủ sáu mươi giây.
Các bạn đã đếm xong chưa? Tôi không tin các bạn đâu. Tôi cũng không đùa. Tôi muốn các bạn thực sự làm thế một lần.
Tôi sẽ không kể tiếp câu chuyện này nếu các bạn không làm thế.
Tôi chẳng ngại đợi đâu.
Tôi rảnh lắm.
Rồi, giờ các bạn đã làm chưa? Tốt. Giờ quay lại câu chuyện của chúng ta...
Ngay sau mười một giờ, chiếc ô tô nhỏ màu nâu dừng ngay trước nhà bà nội. Mẹ vẫn nổ máy xe không khác gì một tài xế chuẩn bị đào tẩu khỏi vụ cướp ngân hàng. Mẹ ngả người mở cửa lái phụ để Ben nhanh chóng chui vào xe và họ có thể nhanh nhanh chóng chóng chạy mất hút.
Bà nội đứng ở cửa ra vào khi Ben lê bước về phía chiếc xe. “Con có muốn vào uống chén trà không Linda?” bà nói to.
“Không mẹ ạ,” mẹ Ben nói. “Nhanh lên Ben, vào xe ngay đi!” Mẹ rồ ga. “Mẹ không muốn nói chuyện với bà đâu.”
“Suỵt!” Ben nói. “Bà sẽ nghe thấy mẹ đấy!”
“Mẹ tưởng con không thích bà nội cơ mà?” mẹ nói.
“Con đâu có nói thế, mẹ. Con nói con thấy bà rất chán. Nhưng con không muốn bà biết, được chưa ạ?”
Mẹ cười lớn khi cả hai lao ra khỏi ngõ Grey. “Mẹ sẽ không lo lắng gì đâu Ben, bà nội con không để ý đâu. Có lẽ đến quá nửa thời gian bà chẳng hiểu con nói gì ấy.”
Ben cau mày. Cậu không chắc về điều đó. Cậu không hề chắc tí nào. Cậu nhớ đến khuôn mặt bà nội bên bàn ăn vào bữa sáng. Bất chợt, cậu có một cảm giác hết sức khó chịu rằng bà hiểu chuyện hơn rất nhiều so với cậu tưởng...