“Không!” bà nội hét lên trong khi máy trợ thính thì bắt đầu rít lên dữ dội.
“Có!” Ben cũng hét lên.
“Không!”
“Có!
“Khôôôông!”
“Cóóóó!”
“KHÔÔÔÔNG!”
“CÓÓÓÓÓÓÓÓÓÓ!”
Hai bà cháu cứ thế mất vài phút, nhưng để tiết kiệm giấy, tức là để bảo vệ cây, tức là bảo vệ rừng hay cũng tức là để bảo vệ môi trường và cũng tức là để bảo vệ trái đất, tôi đã phải cố gắng ngắn gọn lắm rồi đấy.
“Bà không bao giờ để một cậu nhóc tuổi cháu đi ăn trộm cùng đâu! Đặc biệt là để ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia! Và trên hết thì việc này là bất khả thi! Không thể thực hiện được!” bà nội kêu lên.
“Phải có cách nào chứ ạ...” Ben nài nỉ.
“Ben, bà nói lần cuối là ‘không’!”
“Nhưng...”
“Không nhưng nhị gì hết, Ben ạ. Không. Khờ ông không.”
Ben cực kỳ thất vọng nhưng một quý bà thì không nói hai lời. “Thôi, cháu về đây,” cậu nói giọng chán nản.
Bà nội trông cũng hơi tụt hứng, “Ừ, thôi, cháu về đi, bố mẹ chắc đang lo cho cháu lắm.”
“Bố mẹ sẽ không...”
“Ben! Về nhà! Ngay!”
Ben thấy buồn vì bà nội vừa mới hay ho được một chút thì giờ đã lại chán ngắt đúng kiểu người lớn. Nhưng cậu vẫn làm theo lời bà. Ngoài ra, vì cũng không muốn để bố mẹ nghi ngờ, nên cậu lao thật nhanh về nhà, leo lên cửa sổ phòng ngủ theo đường ống nước rồi chạy ngược xuống phòng khách.
Cũng chẳng có gì bất ngờ khi bố mẹ không hề lo lắng gì về Ben. Cả hai còn đang mải mê lên kế hoạch lăng xê con trai thành một siêu sao khiêu vũ nên chẳng để ý là cậu đã biến mất.
Bố cứ gọi đi gọi lại vào đường dây nóng của cuộc thi khiêu vũ quốc gia cho tuổi dưới mười hai cho đến khi đăng ký được một suất cho con trai mình. Mẹ đã đúng, một hai tuần nữa là cuộc thi sẽ diễn ra ở tòa thị chính. Không còn nhiều thời gian nữa, nên mẹ phải làm ngày đêm để kịp hoàn thành bộ “Bom tình yêu” cho con trai.
“Buổi tập luyện thế nào hả con trai?” Bố hỏi. “Trông con có vẻ tập vất vả lắm nhỉ.”
“Cũng ổn ạ, cảm ơn bố,” Ben nói dối. “Con đang chuẩn bị một màn cực kỳ hoành tráng cho đêm diễn chính thức.”
Ben chỉ muốn vả cho cái miệng ba hoa của mình một cái.
Một màn cực kỳ hoành tráng ư?
Không ngã dập mông đập đầu là may rồi.
“Ừm, bố mẹ cũng đang ngóng đây! Sắp rồi còn gì!” mẹ nói mà không hề ngẩng mặt khỏi chiếc máy may vì còn mải may một dãy hàng trăm trái tim đỏ lấp lánh vào hai bên chiếc quần bó cho Ben.
“Mẹ biết đấy, giờ con muốn tập một mình mẹ ạ...” Ben nuốt khan lo lắng. “Khi nào hoàn thiện rồi con sẽ cho bố mẹ xem.”
“Ừ, ừ, bố mẹ hiểu,” mẹ nói.
Ben thở phào nhẹ nhõm. Cậu vừa hoãn binh được thêm một thời gian.
Nhưng cũng chỉ được thêm một chút.
Vài tuần nữa, Ben sẽ vẫn phải biểu diễn một màn nhảy đơn cho cả thị trấn xem.
Cậu ngồi trên giường rồi đưa tay xuống gầm lôi ra chồng Tuần báo Thoát nước. Lướt qua một số từ năm ngoái, cậu thấy một bài báo có đầu đề “Lịch sử ngành thoát nước” tập trung vào một vài đường ống thoát nước cổ nhất ở London. Ben cuống cuồng giở từng trang để đọc.
Tìm ra rồi! Chính là nó.
Hàng trăm năm về trước, sông Thames, đoạn có Tháp London, là một con kênh thoát nước. (Về lý mà nói thì điều đó đồng nghĩa với chuyện dòng sông sẽ rất nhiều nước tiểu và phân.)
Những ngôi nhà ở hai bên bờ cứ thế là thải thẳng mọi thứ từ bồn cầu xuống sông qua những đường ống lớn. Trong tạp chí là bản vẽ chi tiết của những tòa nhà nổi tiếng ở London cho thấy vị trí những ống thoát nước đổ ra sông.
Và...
Ngón tay Ben lần theo bài báo...
Đây rồi! Một bản vẽ đường ống thoát nước của Tháp London.
Đây có thể là mấu chốt để ăn trộm bộ Báu vật Hoàng gia. Mỗi ống thoát nước đều rộng tới gần một mét, đủ rộng cho một đứa trẻ bơi qua. Và có thể cũng đủ rộng cho một bà lão nhỏ người!
Bài báo cũng viết rằng, khi hệ thống thoát nước được hiện đại hóa và những đường thoát nước đúng chuẩn được lắp đặt thì rất nhiều ống thoát nước kiểu cũ bị bỏ mặc vì như thế đơn giản hơn là tháo dỡ.
Đầu Ben quay cuồng khi nghĩ đến điều này. Như vậy là hoàn toàn có thể - chỉ là có thể thôi - vẫn còn một đường ống thoát nước lớn nối từ sông Thames vào Tháp London mà hầu như mọi người, trừ những người cực kỳ say mê sửa ống nước, đã không còn nhớ đến nó nữa. Ben chắc hẳn cũng sẽ không biết nếu không phải là một người hâm mộ trung thành của Tuần báo Thoát nước.
Cậu và bà nội có thể bơi theo ống thoát nước để vào bên trong Tháp...
Bố mẹ đã nhầm! cậu nghĩ. Nghề sửa ống nước cũng có thể lý thú lắm chứ.
Tất nhiên, đó là một đường ống thoát nước, tức là đã không lý tưởng một chút nào rồi, nhưng đống chất thải trong đó cũng đã hàng trăm tuổi.
Ben không biết thế là tốt hay xấu nữa.
Đúng lúc đó cậu nghe thấy tiếng cọt kẹt trên sàn nhà và cửa phòng cậu mở tung. Mẹ cậu lao vào phòng, tay cầm một mảnh vải thun lớn trông giống bộ “Bom tình yêu” một cách đáng ngại.
Ben vội vàng giấu tờ tạp chí xuống gầm giường, điều này khiến cậu trông cực kỳ tội lỗi.
“Mẹ định cho con thử mặc bộ này,” mẹ nói.
“À vâng,” Ben vừa nói vừa đưa gót chân đẩy đống Tuần báo Thoát nước còn lại ra khỏi tầm nhìn cú vọ của mẹ.
“Cái gì thế con?” mẹ nói. “Lúc mẹ vào con đang giấu cái gì thế? Có phải tạp chí Nuts không?”
“Không ạ,” Ben vừa nói vừa nuốt khan. Cảnh này trông còn tệ hơn. Cứ như thể cậu đang giấu một tờ tạp chí bậy bạ dưới gầm giường.
“Chẳng có gì phải xấu hổ cả, Ben ạ. Mẹ nghĩ chuyện con thích con gái là hết sức lành mạnh.”
Ôi không! Ben nghĩ. Mẹ sẽ nói chuyện với mình về lũ con gái!
“Thích con gái chẳng có gì là xấu hổ cả Ben ạ.”
“Có chứ! Lũ con gái kinh lắm!”
“Không, Ben, đấy là điều tự nhiên nhất trần đời…”
Mẹ sẽ không dừng lại đâu!
“XUỐNG ĂN TỐI THÔI CẢ NHÀ ƠI!” có tiếng gọi từ dưới nhà. “HAI MẸ CON LÀM GÌ TRÊN ĐÓ THẾ?”
“EM ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI BEN VỀ CON GÁI!” mẹ trả lời to không kém.
Mặt Ben đỏ đến nỗi nếu mở miệng ra lúc này cậu chắc chắn sẽ bị nhầm với thùng thư.
“CÁI GÌ?” bố hét lên.
“CON GÁI!” mẹ cũng hét lên. “EM ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI CON VỀ CON GÁI!”
“THẾ À!” bố đáp lời. “ANH SẼ TẮT LÒ ĐI.”
“Ben, vậy nếu con cần...”
RENG RENG. RENG RENG.
Điện thoại của mẹ rung lên trong túi quần.
“Mẹ xin lỗi nhé,” mẹ vừa nói vừa đưa ống nghe lên tai. “Gail à, mình gọi lại sau được không? Mình đang nói chuyện với Ben về đám con gái. Ừ, cảm ơn nhé, chào bạn.”
Mẹ cúp máy rồi quay lại với Ben.
“Mẹ xin lỗi, mẹ nói đến đâu rồi nhỉ? À phải, nếu con cần nói chuyện một chút với mẹ về đám con gái thì cứ nói đi. Con có thể tin tưởng mẹ, mẹ sẽ giữ bí mật...”