“Nhà tôi hiện tại chưa dọn”, tôi nói. Julia gật đầu, không nhìn quanh.
Chúng tôi uống trà hoa quả, nghĩa là cô uống trà hoa quả, không đường, còn tôi uống bia, mặc dù vậy cô không ném sang tôi ánh nhìn trách móc duy nhất nào. Chúng tôi nói chuyện về Manuel, một thằng bé tuyệt vời ra sao, thông minh và biết nghĩ, trưởng thành như tuổi mười sáu hay mười bảy.
“Đôi khi tôi thấy nó chín chắn hơn tôi tự đánh giá tôi”, tôi thú nhận, còn Julia không hề có ý phủ nhận mới nhục chứ. Nhưng tôi cũng nhận được lời khen tử tế từ cô.
“Geri, anh là môi trường tốt cho nó, thằng bé sáng láng hẳn lên. Còn Alice hạnh phúc khi thấy anh chăm sóc nó hết lòng và thậm chí còn cho nó đi theo làm phóng sự, và nó có thể tin cậy hoàn toàn vào anh, và giữa hai người mọi chuyện đều xuôi chèo mát mái. Trong mắt nó, anh đứng trên đỉnh cao”, cô nói, và lời cô mát như bia, xin lỗi, ngọt như mật.
“Trong dịp nào thuận tiện sắp tới, tôi sẽ tiết lộ cho nó biết tôi là bố nó”, tôi hứa. Trong khoảnh khắc ấy tôi rất quyết tâm.
“Vâng”, cô nói, nhưng nghe như “Thật ư?” nghĩa là hàm chứa ý dò hỏi khiến tôi hơi ngỡ ngàng.
“Tôi đã sắm hẳn một chiếc xe đạp và sẽ đạp xe một chuyến với nó như tất cả các ông bố đích thực vẫn làm, thực ra tôi đã dự định từ lâu, nhưng chẳng hiểu sao cứ lần khân rồi để mùa đông chết tiệt phá ngang”, tôi kể.
Sau đó xuất hiện một quãng lặng, tôi cảm thấy Julia muốn cho tôi biết chuyện gì đó khó nói.
“Tôi liên tục giữ liên lạc với chị tôi. Tôi thường xuyên gọi điện”, cô nói, gần như nhảy cóc sang đề tài khác.
“Thế à? Hay quá. Châu Phi hôm nay cũng không còn xa cách thế giới lắm nữa, đúng không?”
“À, Alice sẽ về Vienna trong dịp Giáng sinh”.
“Tốt, Manuel sẽ vui lắm”, tôi đáp.
“Sau đó chỉ còn hai tháng nữa, rồi trước hết Alice sẽ ở lại đây”.
“Ghê thật, nửa năm trôi qua nhanh thế’’ tôi nói.
“Vâng, nhanh ghê”.
“Ghê thật”, tôi nói. Cả hai chúng tôi gật gù.
“À, Alice có…”
“Có gì?”
“Bây giờ chị ấy có bạn trai, một bạn đời đích thực”.
“Thật hả? Bạn đời… người Somalia?” tôi hỏi.
“Không, người Đức. Bác sĩ. Đồng nghiệp của chị ấy. Jochen”.
“Jochen”, tôi lặp lại với giọng hết sức lãnh đạm.
“Cả hai đều… Cả hai đã quen nhau trước đó. Jochen cũng là một phần lý do khiến chị ấy đăng ký đi làm cho dự án châu Phi. Và chuyện đã phát triển, đã phát triển tương đối sâu nặng”.
“Tốt cho hai người”, tôi nói. Julia gật đầu, nhăn mặt như ăn phải giấm, song hoàn toàn không phải vì trà hoa quả không pha đường.
“Hai người muốn cưới”.
“Cưới?”
“Vâng, họ cùng về Vienna và làm đám cưới, có thể ngay trong tháng Năm”.
“Trong tháng Năm. Tháng Năm là tháng lý tưởng để cưới. Tất cả đều cưới vào tháng Năm. Tức là tất cả những người muốn cưới đều cưới vào tháng Năm”, tôi nói.
“Đúng thế. Họ sẽ cần một căn hộ lớn, cho… à… vì cho ba người”.
“Ba người? Alice có thai?” tôi hỏi. Julia cười.
“Không, không, chưa, nếu vậy thì là năm người chứ. Ý tôi muốn nói… Manuel”.
“Manuel, ừ nhỉ. Tất nhiên”, tôi nói. Tôi cảm thấy trong người chộn rộn, như một cơn nóng nhè nhẹ, tựa như ai đó mở một lon Coca-Cola nóng trong dạ dày tôi. “Nó đã biết chưa? Nó biết… biết… Jochen chưa?”
“Chưa, chỉ nghe kể”, cô nói. Trong tôi có gì đó xáo động, tôi không rõ là gì, nhưng dường như nó liên quan đến Florentina và tôi trước hết. Và Berthold. Nó là một dạng ký ức ảo giác, như một cuốn phim ngày xưa, như các hình ảnh trong đầu mà người ta đã xóa đi cả trăm lần nhưng chúng cứ liên tục hiển hiện trở lại.
“Sẽ là một tình thế hoàn toàn mới đối với nó”, Julia nói.
“Đúng, mới hoàn toàn, nhất định”, tôi đáp.
“Và khó khăn nữa, Alice đã hơi thấy sợ”.
“Dĩ nhiên. Cụ thể là sợ gì?” tôi hỏi. Mặc dù tất nhiên tôi biết.
“Hừm, Jochen và Manuel, giữa hai người sẽ ra sao. Chuyện sẽ tiến triển thế nào trong cùng căn hộ, với cả gia đình, anh hiểu chứ?”
“Cả gia đình. Vâng, tôi hiểu”. Tôi bật dậy, chạy như ma đuổi ra khỏi phòng, đi lấy một lon bia trong tủ lạnh.
Julia tận dụng cơ hội, ném theo tôi thông điệp cơ bản, hay ít nhất là phần đầu thông điệp đó.
“Và do đó có lẽ sẽ tốt hơn, theo ý Alice, tốt hơn cho Manuel, nếu nó… để nó đừng bị bối rối quá mức, quá sức chịu đựng…”
“Cô cho rằng…”
“Alice cho rằng…”
“Alice cho rằng tốt hơn, khi nó không biết tôi là bố nó”.
“Ít nhất thì, có lẽ không nên ngay lúc này”.
“Tôi hiểu”, tôi nói. Đâu đó trong phòng phải còn một chai Vodka cạn nửa.
“Kẻo nó đột ngột có hai bố cùng lúc, trước đây không có lấy một và bây giờ thì hai, có thể nó sẽ bị giằng xé giữa hai thái cực. Anh hiểu không? Sợ là sợ như thế”. Tôi tìm thấy rồi. Chai Vodka đứng cạnh lọ cồn lau kính sau máy giặt. “Chỉ cho lúc khởi đầu thôi, cho đến khi sự việc với Jochen đi vào nền nếp”.
“Vâng, tôi hiểu. Tôi hiểu mà”, tôi nói.
“Tất nhiên chuyện đó không thay đổi gì quan hệ giữa anh và Manuel. Nhất định Jochen sẽ rất…”
“Rất rộng lượng. Thế thì hay quá. Biết đâu hai chúng tôi lại trở thành bạn thân cũng nên. Rồi chúng tôi sẽ cùng đạp xe dã ngoại. Ba chúng tôi”. Tôi mỉm cười. Tiếc là Vodka nhạt hoét.