IX
Chiếc xe đã đến gần làng.
– Quay lại! – Ngài Jozef ra lệnh cho người đánh xe. – Tôi không muốn người ta thấy chúng ta từ rừng về.
Họ đi vào Piaski theo đường Wilno. Chiếc xe dừng trước tòa đốc lý cũ, ở đấy bây giờ đã treo cờ chữ thập ngoặc và làm bảng “ban chỉ huy”, bằng chữ gothic to tướng.
Có một người trẻ tuổi tóc nâu lơ thơ, lưng gập xuống đón họ ở bậc thềm. Hắn ta luôn luôn để hở răng trong cái cười hấp tấp. Đó là một người Ba Lan làm chỉ điểm cho nhà cầm quyền Đức, vì vậy hắn ta ít đi ra đường một mình sau khi mặt trời lặn. Hắn cúi chào, hai tay xoa vào nhau.
– Chúng tôi đang đợi ngài, ngài Jozef ạ, chúng tôi dạng đợi ngài.
Hắn đưa tay. Ngài Jozef lên nhìn chung quanh và không bắt tay. Ông đi theo người trẻ tuổi tóc nâu vào phòng đợi. Ở đây, tránh được những con mắt tò mò, ông ta mới ngượng ngùng bắt tay người trẻ tuổi.
– Xin lỗi Ngài Romuald, vì tôi đã không bắt tay ngài nước mặt công chúng.
– Không can chi, ngài Jozef, tôi rất hiểu!
– Vì không phải chỉ có chúng ta và như ngài biết, trong tình hình hiện nay...
Họ đứng ở giữa phòng, nồng nàn siết chặt tay nhau và nhìn thẳng vào mắt nhau một cách chân thành.
– Tôi hiểu, tôi hiểu, – Ngài Romuald lặp lại, vừa nói vừa để hở răng.
Họ tiếp tục nắm tay nhau và nhìn vào mắt nhau.
– Tôi không hề ngại một chút nào khi bắt tay ngài, – ông Jozef khẳng định. – Trái lại tôi lấy làm vinh dự, rất vinh dự...
– Ôi, người bạn thân của tôi! – Ngài Romuald nói.
– Không một người nào hơn tôi đánh giả sự tế nhị của lập trường, sự cao quý và lòng can đảm của Ngài khi phải đóng trò... Khi nhận phải đóng trò...
Ông ta hơi lúng túng.
– Xin cảm ơn, rất cám ơn! – Ngài Romuald vội đáp.
– Tôi muốn nói rằng Ngài đã đặt lên vai mình công việc phản phúc nhưng cần thiết này...
Ông ta ho.
– Sau này chúng ta sẽ biết Ngài đã cứu được bao nhiêu sinh mạng... Ai biết? Có thể cả sinh mạng của tôi cũng phải nhờ đến Ngài!
– Ngài cứ nghĩ thế chứ, Ngài cứ nghĩ thế chứ, – người trẻ tuổi khiêm tốn nói. – Thế bà Frania có khỏe không ạ?
Ông chủ quán đã cưới được một trong những người đàn bà đẹp nhất trong vùng: ông ta rất kiêu hãnh về điều đó.
– Rất khỏe! Ông ta đáp lại khô khan.
Ông ta quay lại phía những người nông dân.
− Ông Witku, cho dỡ cái bao thực phẩm xuống. cái bao mà chúng ta đã định mang cho Ngài Romuald đấy.
– Ngài Gauleiter đang chờ các vị! Lúc bấy giờ người trẻ tuổi mới báo tin.
Đoàn đại biểu được dẫn vào. Ông Jozef để tay lên ngực phía quả tim và mở miệng...
– Biết rồi! Biết rồi! Người nhân viên Đức sốt ruột cắt lời. Bao giờ thì họ cũng nói có bấy nhiêu. Có phải chồng bà ta đây không?
– Vâng ạ.
– Họ mang gì đến vậy?
– Trứng, mỡ và pho mát trắng! Ngài Romuald đáp, hở cả răng.