XXVIII
Những cơn bão tuyết quét ngang qua những cánh đồng, cây cối vặn vẹo những cành trần trụi và đen đúa và mỗi buổi sáng, Janek lại thấy dưới gốc cây những con quạ chết vì lạnh cóng. Trong rừng, một bếp lửa tắt có nghĩa là có một người chết, cử động của những người du kích trở nên vụng về và đột ngột và đối với Janek thì luôn luôn có cảm giác là chân tay của mình đã kêu cót két như những bánh xe rỉ.
– Lúc nãy, – Zosia nói, – em nghe tiếng chó sói hú gần ngay đây.
Dobranski và Janek cũng vừa từ rừng về trong tay đầy củi. Tuyết tan trên áo quần, trên mặt mũi của họ...
– Có cái gì đấy nó mới hú lên, – Doboranzki nói. Họ áp gần lửa đôi bàn tay rét cóng ngón tay nhăn nhúm.
– Mặc dù chúng đã quen, – Zosia nói. – Đó là nghề của chúng, sống trong rừng.
– Có lẽ con sói này bắt được một con gián, – Doboranzki mỉm cười. – Nó cũng chán cuộc sống và những con người... Tôi muốn nói, chán cuộc sống và những con sói...
Zosia nép chặt vào Janek.
– Con sói làm em khó chịu. Em nghĩ đến anh.
– Chỉ có một điều khác nhau, – Janek nói – đó là anh không hú lên.
Cậu ta thở dài.
– Không phải, anh thiếu ham muốn.
– Buồn ư?
– Không, nhưng anh căm ghét mùa đông. Anh căm ghét tuyết. Vào một thời tiết như thế này, người ta sẽ tin chắc rằng quả đất không phải hình thành cho con người và chúng ta ở đây chẳng qua vì lầm lỡ.
– Chúng ta ở đây vì ngẫu nhiên! – Dobranski nói, –điều đó trong trường hợp nào cũng đúng...
– Nghe kìa, – Janek nói.
Trên đầu họ, cơn lốc đang quất vào cây cối.
– Những cánh rừng, – Dobranski nói, – ở đây cũng chỉ vì ngẫu nhiên.
Tuy vậy, những cánh rừng đã dũng cảm và kiên nhẫn, từ hàng nghìn năm nay. Tại sao con người lại không như thế?
– Tôi căm ghét tuyết.
– Cậu không công bằng.
Dobranski ném mấy cảnh cây vào lửa và củi ướt rít lên như một con mèo nổi giận.
– Cậu bất công đối với cô bạn gái của chúng ta.
Anh rút cuốn vở to tướng từ dưới áo va-rơi ra.
– Có mệt không?
– Có. Quá mệt nên không thể ngủ được. Đọc đi.
– Đầu đề: Trận tuyết tốt lành. Điều này xảy ra... ở ngoại ô Stalingrad.
Dobranski cười.
– Cậu thắng một bàn rồi đấy. Anh ta lên tiếng đọc...
Chúng nó cũng nghe tiếng sói hú trong rừng. Một thứ tiếng rên rỉ không dứt và đáng ghét, nhất là vào một đêm lạnh cóng, hóa đá như đêm nay.
“Nó sẽ chết vì rét,” tên lính Jodl nghĩ bụng. “Cũng như chúng ta... Cũng như chúng ta...”
Bốn mươi độ dưới không. Đội tuần tiễu Đức bị lạc trong tuyết Nga từ sáng đến chiều và máu của tám người như đóng thành nước đá. Tên trung sĩ Strasser đáp lại tiếng rên rỉ của con sói bằng một câu chửi rủa. Tên lính Grünewald nhận hơi thở của lão vào giữa mặt, nhưng lại biết ơn: nó đem lại một chút ấm áp.
“Những con sói!”, tên hạ sĩ Liebling lên tiếng giọng ồ ồ.
“Những con sói Nga,” tên lính Grünewald nghĩ bụng. “Người Nga, cũng như cái rét này nó trói chân tay anh, cũng như tuyết này nó sẽ vùi lấp anh, cũng như những khoảng không gian vô tận và trống rỗng này”.
Anh ta đã từng mong muốn được đi tham quan nước Nga. Đây là một đất nước xinh đẹp và thơ mộng với hàng ngàn chiếc xe ngựa kéo, lao nhanh trên những triền dốc trắng xóa, trong tiếng vang lanh lảnh của những chiếc chuông nhỏ. Đây cũng là một đất nước đau khổ đang tìm cách nhấn chìm tâm hồn tràn trề của mình trong một điệu nhạc vô cùng buồn bã, ở đây chỉ những âm điệu kéo dài, cũng nói lên một sự vùng dậy ngắn ngủi và sớm bị dập tắt, nói lên lòng ham muốn tràn đầy nhưng không bao giờ được thỏa mãn, một đất nước mà ở đây chỉ có những ước mơ là đáng kể và làm cho anh sống lại, ở đây những con người vĩ đại được đánh giá bằng những cơn mơ mộng và ở đây thực tế là một điều xấu xa và không quan trọng được tha thứ với vẻ khinh bỉ lãnh đạm. Tên lính Grünewald biết nhiều về nước Nga... Các Sa hoàng và các xe tam mã, điện Kremlin và những đôi mắt đen Pouchkine, trứng cá, các Xô Viết, rượu vodka... Những tiếng đó luôn luôn đập vào trí tưởng tượng của nó, luôn luôn thức tỉnh trong tim nó một hồi âm lạ lùng, một ước mong không chế ngự nổi và mơ hồ.
“Hay là trong ta có dòng máu Nga”, nó sôi nổi nghĩ như vậy.
Bốn chục độ dưới không. “Thế thì ta đến đây để làm gì?” Tên lính Weniger lo lắng tự hỏi. Nó ngồi trong tuyết, phẫn nộ và ngay đờ, chân xoài ra. Bộ ria muối tiêu treo lủng lẳng trên mép. Bên cạnh nó, tên lính Woltke lẩy bẩy.
– Địa ngục màu trắng!
Tên sinh viên Karminkel bất ngờ phát hiện. Ở đây không có lửa mà chỉ có tuyết vĩnh cửu. Linh hồn của những kẻ tội lỗi bị nhấn chìm vào trong băng giá. Và quỷ sứ có bộ râu trắng, nói tiếng Nga và giống như ông già Noel...
Đội tuần tiễu giống như một đàn súc vật bị cầm tù và đần độn, co quắp lại trong đêm thù nghịch.
“Không nên phân tán,” tên trung sĩ Strasser nghĩ bụng. “Đại úy chắc sẽ cho người trượt tuyết đi tàn chúng ta”.
Trong rừng, con sói lại hú lên một hồi rên rỉ, một thứ tiếng ăng ẳng dữ tợn và đứt quãng.
– Cái gì thế? – Tên binh nhì Schatz hỏi.
Nói thật ra, không người vào trong quân đội Đức gọi nó bằng cái tên này. Bạn bè của nó, hay cả cấp trên của nó nữa, cũng chỉ gọi nó gọn lỏn là “thằng ngốc”, thỉnh thoảng có người nào đó tốt bụng hơn thì gọi nó là “thằng ngốc tội nghiệp” thế là người ta biết ngay muốn ám chỉ ai.
– Khăn quàng đỏ đấy! – Tên lính Jodl giận dữ đáp. – Nó đang lạc trong rừng và nó khóc. Nó sợ con sói to dữ tợn.
Strasser bắt đầu chửi rủa dài dài, thật lòng. Nó chửi rủa để khuấy động máu trong huyết quản của nó bằng một cơn giận dữ giả tạo, để kéo nó ra khỏi cơn hôn mê oan nghiệt đang xâm chiếm lấy nó. “Không, đó là tiếng của mùa đông Nga,” tên lính Grünewald nghĩ bụng một cách thiện chí, “của rừng cây, của thảo nguyên Nga. Tiếng của một đêm dài vô tận, của ngày ngắn và nhợt nhạt, giống như tia chớp lương tâm giữa hai giấc ngủ. Tiếng của một miền đất vô tận, của những con sông rộng như biển cả...”.
Ý nghĩ của chúng lần đi một cách mệt mỏi. Khập khiễng, yếu dần đi cũng giống như chúng nó lúc nãy đã lê bước trong tuyết đến ngang bụng.
“Thế thì ta đến đây để làm gì?”. Tên lính Weniger luôn luôn tự hỏi.
Câu hỏi này cứ quay cuồng không dứt trong đầu óc nó, giống như một đĩa hát loạn xạ quay trên một cái máy hát đã trục trặc.
“Tôi tên là Weniger, Karl Weniger. Tôi làm nghề bán thực phẩm: cửa hàng của tôi ở phố Gartenweg, số 32 tại Francfort trên sông Main. Tôi luôn luôn lo sợ những chuyến đi xa. Tôi có ba đứa con. Đứa đầu đã đi học ở trường. Tôi đến đây để làm gì? Xin cho biết.”
– Hừ... hừ... hừ...
Bên cạnh nó tên lính Woltke run rẩy, có vẻ đồng tình.
Đôi mắt của nó đã tắt. Nó không còn cảm thấy gì nữa. Từ lâu nó đã vượt qua cái mà cảm xúc của nó có thể chịu đựng được về mặt đau khổ. Thần kinh của nó đã chết. Thân thể như khúc gỗ. Người ta có thể lột da nó như bóc vỏ một củ khoai, nó không có cảm giác gì nữa. Không một ý nghĩ nào có thể tìm đường đi qua đám tuyết đã xâm chiếm đầu nó. Bởi vì đầu óc nó đầy rẫy những tuyết. Cũng khó mà nói là tuyết đã vào đó như thế nào nhưng sự thật chắc chắn là tuyết đã ở trong đầu nó. Hàng đống tuyết. Tên lính Woltke chắc trước kia thì sẽ ngạc nhiên nhưng trong trạng thái hiện nay thì nó không còn khả năng để ngạc nhiên nữa, cũng như không có một phản ứng nào vào loại như vậy, bởi bộ não của nó đã đóng băng dưới những đống tuyết. Chỉ có hai hàm răng là còn tiếp tục sống và cử động được do một sự phản xạ và không ngừng phát ra tiếng động khó chịu: “Hừ... hừ... hừ...”
Trong rừng, con sói ném ra tiếng hú và đêm bất chợt trở nên tối hơn, trời rét hơn và tên sinh viên Karminkel không biết nữa, có phải tuyết đã làm cho quả tim của nó băng giá hay tiếng kêu thất vọng hình như báo trước sự thất bại chắc chắn, sự huênh hoang của mọi mưu mô, sự để tang tiền định của mọi hy vọng của con người.
“Cái khăn quàng đỏ ư?” Tên binh nhì Schatz suy nghĩ. Những tiếng này chắc chắn nhắc cho nó nhớ một điều gì... nhưng mà là cái gì chứ? “A! một đứa bé,” nó bỗng nhiên nhớ ra. “Một đứa con gái bé nhỏ... Tôi đã nghe nói đến điều đó... đã lâu lắm rồi! Và em đó có lẽ đã mất tích trong rừng từ lâu lắm rồi...”
– Trung sĩ! – Nó nói, – tôi có thể đi tìm em bé ấy được chăng?
– Đồ ngốc! – Strasser thì thầm với vẻ chán nản.
Nhưng tên lính Schatz tốt bụng lại không nghe tiếng chửi rủa. Nó cố gắng đứng dậy. Đứng thẳng trên đôi chân bất động trong tư thế nghiêm đúng điều lệnh của nó.
– Thưa trung sĩ, cuốn “Sách giáo khoa của người chiếm đóng”, nhắc chúng ta rằng một người lính tốt phải quan tâm âu yếm trẻ nhỏ để có thể tranh thủ sự đồng tình và sự quyến luyến của nhân dân các nước bị chiếm đóng!
“Nó còn sức để nói!” Tên đội Strasser thầm nghĩ với vẻ khâm phục. Nó còn sức để tuôn ra những câu huênh hoang. Còn ta, trung sĩ Strasser, huân chương Chữ thập sắt thì lại muốn quỵ đến nơi! Có lẽ nó là tên sống sót duy nhất của nhóm chăng? Có lẽ nó sẽ trở về ngày mai trình diện với đại úy, đứng nghiêm và báo cáo: “Tôi, binh nhì Schatz xin hân hạnh được báo cáo các ngài rõ là đội tuần tiễu gồm tám người dưới sự chỉ huy của trung sĩ Strasser đã mất tích và đã hy sinh vì rét. Tôi là người sống sót duy nhất”.
– Ngồi xuống! – Hắn hét lên.
Nó bỗng nghe tiếng thở hắt và giật mình quay lại: tên lính Jodl, ngủ mặt úp ấp vào trong tuyết.
– Thức nó dậy!
Nhưng không ai động đậy. Những con người chỉ còn là những cái chấm bất động trong cảnh cô đơn bao la trắng xóa. Strasser bắt đầu lay tên lính Jodl, đập vào mặt nó, xoa bóp nó không phải để cho nó mà chính là để cho mình nóng lên. Cuối cùng tên lính Jodl mở đôi mắt ngơ ngác.
– Một đứa con gái! – Nó lắp bắp. – Một đứa con gái Nga rất đẹp!
Đã nhiều lần, hắn tự hứa với mình, trong những đêm dài cô đơn, là sẽ làm tình với tất cả con gái Nga, bất ngờ chinh phục được một cách dễ dàng. Nhưng trong đất nước trống rỗng này, nó không hề gặp một cô gái nào cả. Thế mà bây giờ nó tìm thấy được một người đẹp, hết sức ấm, hết sức đáng yêu, nhưng bây giờ thì trung sĩ Strasser lại đang ra sức quyến rũ cô ta.
— Cô ấy là của tao! — Tên lính Jodl hét lên.
Hắn vùng vẫy. Hai người vật lộn. Cử động của chúng kỳ cục, chậm dần, như là chúng đang đánh nhau dưới đáy biển.
“Tôi đến đây để làm gì?” Tên lính Weniger luôn luôn tự hỏi. “Nghề của tôi là bán thực phẩm. Tôi bán gia vị, bán muối tiêu. Tôi không bán tuyết.”
“Hừ... hừ... hừ...” hai hàm răng của tên lính Woltke đánh vào nhau yếu dần.
Tên lính Grünewald bất chợt lo lắng không cảm thấy thân thể mình nữa. Hắn không thể phân biệt thân thể hắn với tuyết trong đó hắn đang ngồi chồm hổm, hình như thịt của nó và tuyết, cái thứ tuyết Nga lạ lùng này, đã trộn lẫn làm một, đã chảy tan thành một chất lai tạp, hết sức lạnh lẽo.
“Hay tôi chỉ là một người băng tuyết do bọn trẻ con đắp lên trong một sân trường ở Berlin?”
Cái lạnh đã dần dần cướp đi thân thể của nó, nó chỉ còn lại có ý thức mơ hồ là còn sống và những ý nghĩ mờ nhạt, manh nha đang quay cuồng trong đầu nó.
“Và mùa Xuân đến, những mầm non sẽ mọc lên khắp nơi và cả đất nước này sẽ trở nên xanh tươi. Thảo nguyên... Trời đẹp và nắng ấm... Đất đen... Những Sa hoàng,... Volga, Volga.., Nước Nga thần thánh... Quốc tế ca...”.
Trên trời rải rác những ngôi sao,nhưng đó chỉ là những ánh sáng thù nghịch, những miếng băng lung linh. “Rồi mày sẽ không thấy lạnh nữa!”. Có cái gì đó kêu lên trong đầu óc tên hạ sĩ Liebling, khi lạnh đã đến bốn mươi độ dưới không. Gần hắn, tên sinh viên Karminkel cũng hết sức ngạc nhiên. Nó cũng sợ hãi, hết sức sợ hãi. Ở chỗ lúc nãy là một khoảng không gian không dấu vết, bây giờ nó trông thấy giáo sư Kurtler ngồi sau bục giảng, trong tất cả sự huy hoàng đáng sợ của một ngày khảo thí. Tên sinh viên Karminkel thấy phương pháp đó đặc biệt đáng ghét. Nó bị gọi nhập ngũ trước khi chuẩn bị thi tú tài, vì vậy nó không biết nhiều. Nó cũng thấy giáo sư Kurtler là vô nhân đạo và đã ném nó vào giữa đống tuyết Nga. “Sinh viên Karminkel,” giáo sư nói, “tôi hỏi anh về địa lý”. Từ trên bục giảng ông hơi nghiêng mình và chỉ vào Karminkel với ngón tay soi mói: “Nào xem thử, anh biết gì về nước Nga?”. Anh sinh viên cố gắng, nhưng cũng chỉ có vài khái niệm thô sơ: “Sông Volga chảy vào Lý Hải,” anh lúng túng. “Nước Nga có một trăm sáu mươi triệu dân”. Hắn chỉ nhớ được vài mẩu để trả lời, những đoạn trích, không đầu không đuôi trong các cuốn sách giáo khoa và địa lý: “Vùng đất đen của Ukraine là một trong số những đất đai màu mỡ nhất của thế giới. Nước Nga trải dài từ Hắc Hải đến Bắc cực...”. Hắn dừng lại giữa chừng, đầu óc trống rỗng. Giáo sư Kurtler nhìn hắn vẻ đe dọa. “Đó là tất cả những gì anh biết về nước Nga sao, sinh viên Karminkel?”. Tuyết bắt đầu rơi. Ngay lập tức, tuyết biến thành những bóng ma và che khuất những ngôi sao. Người ta không thấy gì nữa và tất cả những nguy hiểm hình như tiến lại gần. Tên lính Jodl nhìn: cô gái Nga, cô gái Nga xinh đẹp của hắn với làm tóc trắng muốt. Ngồi trong tuyết, áo sơ mi vén lên, cô đang cởi giày và bít tất. Hình như cô không quan tâm gì đến cái rét chết người, cô lắc mớ tóc trắng và tiếp tục cởi nút tất, lẳng lơ và nóng bỏng. Tên lính Jodl, với nụ cười sàm sỡ trên môi, vội vàng đến bên cô. Hắn cũng nhanh nhẹn cởi giày, cởi áo quần, run rẩy vì bị kích thích...
– Thằng bé... đĩ điếm, – Strasser hổn hển nói.
Tên lính Jodl cởi trần trong tuyết. Những lọn tuyết trắng rơi, càng ngày càng dày, Hai con người lại bắt đầu đánh nhau với những cử động của những người bơi đã kiệt sức. Nhưng tên trung sĩ Strasser thình lình bị tấn công. Từ phía sau, có ai đó khoèo chân hắn, kẹp hắn trong cánh tay sắt và đè lên ngực hắn. Strasser phải buông Jodl và để mặc hắn đi theo số phận của hắn. Nó cố gắng ngoài sức con người, vùng ra khỏi sự siết chặt và lảo đảo đứng lên.
– Lạy Chúa lòng lành!
Nó trông thấy và hiểu hết. Nó thấy một con người tuyết khổng lồ với miệng, mũi, mắt làm bằng than đen. Hoàn toàn giống như những người tuyết mà nó đã đắp xưa kia, trên những vỉa hè của Marienstrasse, nhưng lớn hơn vô kể: người ta không thấy nó bắt đầu từ đâu và kết thúc tận đâu. Tên trung sĩ Strasser, huân chương Chữ thập sắt, không do dự. Bây giờ hắn biết hắn đã lạc đội tuần tiễu trong đêm. Như người Đức chân chính, hắn nhận sự thách thức. Hắn lao lên, tay nắm lại, la hét, theo lối Đức. Nhưng người khổng lồ tránh né. Ông biết rằng sẽ rất không xứng đáng để đi đánh nhau với một hạ sĩ quan Đức, đã được huấn luyện cẩn thận cho một cuộc chiến tranh xâm lược lâu dài. Ông lẩn tránh. Ông lợi dụng màu sắc và bản chất của mình để có thể ẩn núp lập tức và bình tĩnh đợi thời cơ thuận lợi hơn để lại tấn công. Hai tay nắm chặt của trung sĩ Strasser chỉ đụng phải tuyết. Nó đấm vào tuyết với những cú đấm hỗn loạn, lăn tròn trong tuyết, thất vọng và chửi rủa hết lời.
“Không nên thế... mình kiệt sức. Hắn chỉ đợi có thể để thắng mình... Đó là tất cả chiến thuật của hắn. Cái thủ chiến thuật Nga chết tiệt ấy!”
Những lọn tuyết không hình thù và không số quay cuồng vui vẻ trong không khí yên lặng. Chó sói hú.
“Không thể để cô bé ở đấy...”, tên binh nhì Schatz nghĩ bụng. Hắn đứng lên và bắt đầu bước đi. Điều đó rất khó. Chưa bao giờ hắn phải vất vả đến như thế để đặt chân này lên trước chân kia.
“Thật còn gay go hơn là leo lên gác chuông nhà thờ Köln,” hắn suy nghĩ, vẻ mặt rạng rỡ. “Cô bé quàng khăn đỏ... Mình sẽ cứu cô ta.”
Tên trung sĩ Strasser ngẩng đần lên và bỗng thấy trong sương mù, tên binh nhì Saito đang lảo đảo đi về phía rừng, cách hắn độ mươi thước.
− Dừng lại! − Hắn hét lên.
Hắn muốn đứng dậy, tên lính Schatz là một thằng ngốc nhưng dù sao thì nó cũng là thành viên của nhóm này và trung sĩ Strasser, đứng trước nước Đức, phải chịu trách nhiệm về đời sống của nó. Hắn muốn đứng dậy, nhưng vào ngay lúc đó, một người nào đấy đã nhảy chồm ngồi bên lưng hắn và muốn quật hắn xuống đất. Tên trung sĩ Strasser cố trụ lại và lập tức biết rằng cái đống trắng xóa sẵn sàng vùi lấp nó... “A! Lão già!” Hắn lao vào tấn công. Nhưng tên khiêu khích hèn nhát đã biến mất và trốn vào trong màu trắng của quê hương nó...
Tên sinh viên Karminkel cố gắng thêm một lần nữa.
— Sao, đó là tất cả những gì anh biết về nước Nga ư? — Giáo sư Kurtler nhắc lại với một nụ cười thám hiểm trên môi.
— Ukraine là vựa lúa của nước Nga, — anh sinh viên ấp úng. — Những hầm mỏ Nga, than và sắt, đều nằm dưới dãy núi Oural và dầu hỏa ở Caucase. Những nhà máy lớn nhất thế giới nằm ở Dnipropetrovsk. Ở Crimée là mùa xuân vĩnh viễn. Lòng đất Nga giàu có không thể nào so sánh được.
Miệng cười của giáo sư Kurtler mở rộng.
– Anh đã nói xong chưa, sinh viên Karminkel?
– Sông Volga chảy vào Lý Hải, — anh sinh viên lắp bắp một cách ngu ngốc.
– Thế thì tôi rất tiếc phải nói rằng anh đã quên cái chính, sinh viên Karminkel.
Anh sinh viên ngước nhìn giáo sư với vẻ sợ hãi và cầu khẩn.
– Anh hoàn toàn đã quên nhắc đến TUYẾT, sinh viên Karminkel.
Tên binh nhì Schatz đã đi đến rừng thông. Nó hết sức sung sướng, bởi vì nó cảm thấy không thể đi thêm một bước nào nữa. Tay chân nó đã mềm nhũn ra không còn vẻ của con nhà lính nữa và rõ ràng là đã từ chối không tuân lệnh nữa.
– Đằng trước! Bước! Tên lính Schatz, nghiêm khắc ra lệnh.
Nhưng mặc dù đã hai mươi lăm năm nay làm việc rất tận tụy và trung thành, nhưng bây giờ tay chân của nó đã ngoan cố giữ vẻ bất động đáng nguyền rủa.
– Hội đồng quân sự! Tên lính Schatz kiên quyết hét lên. Và chân phải của nó vì quen tuân theo kỷ luật hoặc vì sợ hãi do bị đe dọa, chậm chạp đứng dậy và bước tới trước sáu mươi lăm phân, đoạn dài đúng với điều lệnh khi hành quân.
– Khá, chân phải! — Tên lính Schatz khuyến khích. — Tiếp tục. Ta sẽ đề nghị cho anh được thưởng huân chương
Đầu óc của nó đã hoàn toàn rối tung. Nó đứng dậy, không bảo vệ, chỉ là một con bù nhìn cắm trong tuyết. Nó cảm thấy hơi thở của nó đã kiệt, tim nó dừng lại và sự sống đã từ giã nó mặc tất cả những điều lệnh quân sự. Sự sống đã bỏ nó, thoát khỏi máu của nó, khỏi những lá phổi đã hóa đá của nó...
– Bỏ vị trí trước quân thù! — Tên lính Schatze thử quở mắng nó. — Điều mày đang làm đó là hết sức nghiêm trọng. Sự sống...
Nhưng sự sống vẫn tiếp tục đào ngũ không thương xót. Nó cố thử nhớ lại nó đã đến trong rừng này để làm gì. Cái khăn quàng đỏ bé nhỏ... Trong một cố gắng cuối cùng, nó nhìn chung quanh và rõ ràng nó trông thấy những con mắt sáng lên trong đêm tối với một ánh lửa đầy nhẫn nại dữ tợn. “Một người lính Đức... chân chính. phải bảo vệ.... những trẻ nhỏ... để tranh thủ khâm phục và cảm tình... của các dân tộc bị xâm lược...”, những con mắt xanh tiến đến gần, cảnh giác, nhưng sự sống, đời sống Đức của nó thì đã quên mất bộ quân phục mà nó đã mặc và hai mươi lăm năm trung thành với truyền thống quân sự vinh quang, nó đã đào ngũ: nó đã hèn nhát bỏ vị trí và để mặc thân thể băng giá và từ nay không còn cảm giác gì nữa của tên binh nhì Schatz trước quân thù thèm khát.
— Đúng, — giáo sư Kurtler nói, — anh đã đơn giản quên mất TUYẾT, sinh viên Karminkel. Chính tuyết là tài sản chính của nước Nga và đem lại cho đất nước này tính cách dân tộc. Chính Tuyết đã che giấu và bảo vệ tất cả những của cải khác mà anh đã kể ra không hết, sinh viên Karminkel. Chính Tuyết đã bảo vệ dầu hỏa và sắt, vàng và than và đất đen của nó, thứ đất màu mỡ nhất trên quả đất này. Chính Tuyết, từ hàng thế kỷ nay, đã đẩy lùi những kẻ xâm lược muốn cướp lấy những của cải của nó và đã siết chặt không thương tiếc cánh tay trắng của nó quanh các xác chết của kẻ xâm lược. Anh chỉ đơn giản quên có TUYẾT, sinh viên Karminkel.
— Tôi có rất ít thì giờ để chuẩn bị thi, thưa giáo sư!
Anh sinh viên cầu khẩn.
Giáo sư Kurtler nguệch ngoạc cái gì đấy vào cuốn sổ tay của ông.
– Tôi rất tiếc phải báo cho anh biết là anh đã bị từ chối không được dự vào khóa thi, sinh viên Karminkel. Nhưng chúng tôi sẽ cho anh một cơ hội hạng nhất để anh có thể nghiên cứu tuyết. Có thể nghiên cứu Tuyết Nga một cách hoàn hảo hơn. Cách giáo dục tốt nhất là giáo dục thực tiễn. Chúng tôi sẽ đưa anh đi xâm lược nước Nga, sinh viên Karminkel!
– Tôi từ chối! — Anh sinh viên hét lên, — tôi từ chối! Ngài giáo sư!
Nhưng đã quá chậm, đã hết sức quá chậm đối với anh sinh viên Karminkel. Nó đã bị gọi trình diện trước một vị giám khảo khác quan trọng hơn nhưng gần gũi với lòng trắc ẩn hơn giáo sư Kurtler. Tuyết tiếp tục phủ lên thân thể bất động của nó. Hàng ngàn hoa tuyết vui vẻ quay quanh nó, đậu lên đôi mắt thủy tinh và đôi môi xanh nhợt của nó. Chỉ còn thiếu một chút, có lẽ đó là một điệu nhạc êm dịu, giọng hát Di-gan, để làm cho buổi lễ hoa Tuyết Nga đáng yêu này thêm phần vui vẻ hơn nữa... Tên lính Grünewald muốn đưa tay ra để nắm lấy “Cơn tuyết tốt lành. Những lọn hoa tuyết nhẹ và quay cuồng... Giống như những cuộc ném hoa giấy trong ngày đại lễ mùa đông... Đất nước xinh đẹp, nước Nga, thua ngà... Rượu tốt ka, điện Kremlin. Những dứa trẻ lao xe trượt từ trên đỉnh đồi... trứng cá... Tiếng chuông nhà thờ lanh lảnh...”
Bốn mươi độ dưới không. Tên lính Johl cuối cùng đã hoàn tất cuộc chinh phục khoái lạc của nó. Nó đã tiếp cận cô gái Nga của nó, con người đẹp lẳng lơ với làn tóc trắng, kẻ quyến rũ lâu đời của hàng triệu kẻ chinh phục. Nó nằm sấp trần trưồng, ôm chặt băng tuyết. Người đẹp siết chặt kẻ chinh phục mình và cắn lên đôi môi cứng đờ của hắn một chiếc hôn đắc thắng. Bên cạnh, tên lính Weniger không đòi hỏi gì nữa và hai hàm răng của tên lính Woltke cũng thôi không run rẩy nữa. Tên hạ sĩ Liebling cũng không thấy rét nữa.
Chính lúc đó thì tên trung sĩ Strasser quyết định phải lập lại trật tự.
– Đứng lên! — Hắn hét lên hoặc đúng hơn hắn tưởng hét hết lên nhưng thật ra không có một tiếng nào vọt ra môi của hắn.
Bây giờ hắn ngẩng nhìn ngơ ngác và thấy ông già tuyết đứng ngay trước mặt hắn, chế ngự hắn bằng tầm vóc khổng lồ của ông. Nhưng lần này tên trung sĩ Strasser không lao vào tấn công nữa. Là một người lính Đức chân chính, hắn biết chịu nhẫn nhục và thừa nhận sự thất bại của mình. Hắn gỡ chiếc huân chương Chữ thập sắt, gắn lên ngực người khổng lồ, đặt nó lên tuyết và nói:
– Ông xứng đáng với nó hơn tôi.
Và cũng chính vào lúc đó, ông già tuyết nhảy xổ vào hắn, không thương tiếc, và linh hồn lên trung sĩ Strasser dập gót chân, đứng nghiêm và bước đi lạch bạch qua những khoảng không gian vô tận, tay giơ thẳng để chào vị lãnh tụ của những linh hồn Đức đang sốt ruột chờ đón hắn ở của Thiên đàng của những chiến binh Đức xa xưa... Một nụ cười sung sướng nở lạc loài trên môi của tên Đức Grünewald. Lúc bấy giờ nó là đối tượng của một cuộc tiếp đón long trọng. Nhẹ nhàng, nó bước xuống một chiếc thuyền nhẹ trôi trên sông Đông êm đềm, nhân dân Nga, toàn thể nhân dân Nga.
– Người Kalmiks, người Kirghizes và người Géorgiens vùng Caucase, những người Codak vùng Zaporoje và dân miền núi Uzbeck, và những người Ukraine, người Tartare, và nông dân Sibérie, người Do Thái, người Kurde, cả hai mươi bảy dân tộc đều có mặt và hoan hô hắn một cách man rợ. Ôm đầy hai tay, hắn ném hàng ngàn, hàng triệu hoa giấy, cái thứ hoa giấy Nga, trắng và lạnh, quay cuồng..... Và họ ăn hàng tấn, hàng tấn trứng cá, và họ uống hàng thùng hàng thùng vodka chúc sức khỏe của người chinh phục mới, và tất cả họ đều hát theo một giọng “Những đôi mắt đen” và chào mừng hắn. Và những Sa hoàng - tất cả những Sa hoàng — và Boris Godounoff, kẻ tiếm ngôi, và Ivan, người khủng khiếp, với tướng lĩnh của nó. và Pierre Đại đế cũng như tất cả các vị vua khác đã kéo nhau từ Kremlin đi ra để hoan hô và cười khi hắn đi qua và cả Lenin nữa cũng từ lăng mộ trốn ra, và tất cả nhân dân Nga vĩ đại, một trăm sáu mươi triệu người đều có đấy và chỉ chỗ anh Đức Grünewald - Grünewald kẻ chinh phục, – Grünewald Huy hoàng, và họ cười như nắc nẻ, cười không dứt, ôm lấy sườn và đấm vào bụng, họ vui đùa vô hạn và ném vào mắt, vào mũi, vào họng hắn những chùm hoa giấy Nga đẹp, trắng và băng giá, quay cuồng và dần dần trùm lên người hắn làm cho hắn ngạt thở và hết thở. Và giọng cười to lớn và kéo dài của họ vẫn vang lên không thương tiếc... Và sông Đông êm đềm vẫn chảy hết sức sức nhẹ nhàng... Và tuyết cũng tiếp tục rơi hết sức dịu dàng. Và trong sự im lặng tuyệt đối và có tính chất sùng đạo, tuyết làm tròn nhiệm vụ lịch sử của nó một cách êm dịu. Tuyết chôn lấp những kẻ xâm lược, một cách cẩn thận, lãnh đạm và bình thản. Không tham vọng cũng không vội vàng vô ích... Những lọn tuyết, nhẹ và không sờ được... Tuyết. Tuyết tốt lành.