Bao Người Chờ Đợi

Lượt đọc: 174 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XIV

❊ ❊ ❊

XIV

Chiều hôm sau, Zosia trở về. Cả ngày cô ta lang thang trong rừng và chỉ trở về gặp nhóm của cô sau khi mặt trời lặn. Janek gặp Zosia đang ở với Czerw. Có lẽ cô ta đã mang về những tin tức tốt đẹp. Czerw lo lắng mấy hôm nay, bây giờ hình như đã yên tâm.

– Tối nay, em đến chứ?

– Vâng. Chờ em.

Lát sau, cô ta đến tìm Janek trong chỗ ẩn núp. Cô ta cặp dưới nách một cái gói.

– Cái gì đấy?

Cô cười.

– Anh sẽ thấy.

Janek nhóm lửa rất khéo. Củi khô; lửa bắt ngay và nổ tanh tách vui vẻ. Zosia cởi áo chui vào trong chăn

– Em có đói không? Anh cho khoai vào luộc, sẽ chín ngay.

– Chúng đã cho em ăn, ở thành phố.

Janek thở dài. Cô để tay lên vai cậu.

– Đừng nghĩ gì đến... không nên nghĩ đến. Điều đó. Không có gì quan trọng.

– Anh căm thù chúng. Anh muốn giết hết chúng nó.

– Người ta không thể giết hết chúng nó.

– Anh sẽ thử. Để bắt đầu, anh sẽ giết một đứa.

– Không cần. Chúng nó cuối cùng rồi cũng sẽ chết hết.

– Ừ! Nhưng chúng nó sẽ không biết vì sao mà chết. Anh muốn chúng nó chết mà biết vì sao. Anh sẽ nói cho chúng biết vì sao chúng phải chết, trước khi giết chúng.

– Thôi đừng nghĩ đến điều đó nữa. Anh cởi áo ra. Lại gần em đây này. Thế. Được chưa?

– Được.

– Anh có nghĩ đến em không?

– Có.

– Nghĩ nhiều không?

– Nhiều.

– Tất cả thời gian?

– Tất cả.

– Em cũng nghĩ đến anh.

– Suốt cả thời gian.

– Không, khi em ngủ với chúng. Lúc bấy giờ, không nghĩ đến anh, em không nghĩ đến ai cả, không nghĩ đến điều gì cả.

– Sao thế được? Zosia?

– Thì cũng như đói, cũng như rét. Cũng như đi trong mưa và trong bùn, cũng như không biết đi đâu, khi người ta đói và rét... Lúc đầu, em khóc còn bây giờ thì cũng quen đi.

– Chúng nó có dữ tợn không?

– Chúng nó rất vội.

– Chúng có đánh em không?

– Ít lắm. Chỉ khi nào chúng say. Hoặc khi chúng quá khổ sở.

– Tại sao?

– Em không biết. Làm sao em biết được?

– Thôi đừng nghĩ đến nữa.

– Đừng nghĩ đến nữa, Janek...

– Thật không?

– Anh không ghê tởm em chứ?

– Ồ! Không.

– Xích lại gần em hơn.

– Thì đã gần rồi...

– Gần hơn nữa kia.

– Thì gần hơn nữa...

– Đấy, thế.

– Zosia!

– Anh đừng sợ.

– Anh không sợ.

– Anh không muốn em sao?

– Có. Có chứ.

– Anh đừng run.

– Anh không thể không run.

– Để em ủ ấm cho. Thế...

– Anh không lạnh. Không phải vì lạnh.

– Thế thì vì sao?

– Anh không biết.

– Thế mà em biết đấy...

– Em nói cho anh biết đi.

– Không.

– Tại sao?

– Tại vì anh chưa đủ lớn.

– Anh lớn rồi.

– Khi nào anh lớn hơn nữa kia.

– Bây giờ anh đã đủ lớn để làm mọi việc.

– Chưa.

– Đã đủ lớn để đau khổ và để đánh em.

– Anh còn con nít.

– Anh không phải con nít. Anh đã là người lớn.

– Thật không? Anh đừng giận.

– Tại sao em cứ chế giễu anh?

– Em không chế anh. Anh là người lớn. Vì vậy mà anh run.

– Em giải thích rõ xem nào.

– Em không thể giải thích.

– Tại sao?

– Em xấu hổ. Chỉ vì những từ. Những từ nhơ bẩn.

– Không can gì. Em cứ nói đi.

– Em xấu hổ. Mà anh cũng hiểu đấy. Anh cứ nằm yên, một lát, nằm gần em. Gần em hơn nữa. Anh sẽ hiểu tại sao trước đây anh run.

– Thế sau này anh không run nữa à?

– Không. Anh sẽ bình tĩnh và sung sướng. Rất bình tĩnh và rất sung sướng.

– Anh đã sung sướng rồi.

– Nhưng anh còn run. Và tim anh đập rất mạnh. Cổ anh nghẹn lại: giọng nói không còn là của anh, Janek... Em tưởng em có thể nói điều đó với anh. Em tưởng anh đã đủ lớn. Em tưởng em có thể.

– Em nói ngay đi.

– Anh muốn...

– Không nên nói điều đó. Đó là một từ nhơ bẩn. Người ta dùng nó để chửi thề. Em đừng bao giờ nói điều đó.

– Nhưng không có từ khác.

– Có. Chắc chắn có từ khác. Anh sẽ đi hỏi. Ngày mai, anh sẽ đi hỏi anh Dobranski. Anh ấy chắc biết.

– Bây giờ anh lại nổi cáu rồi. Anh khổ sở. Anh không yêu em nữa.

– Anh yêu em. Anh yêu em. Đừng khóc Zosia. Không nên khóc. Chúng ta có thời gian để học. Chúng ta có thời gian để quên. Chúng ta sẽ học những từ đẹp đẽ, chúng ta sẽ quen hết những từ xấu xa.

– Đàn ông không có từ nào đẹp khi nói đến điều đó.

— Anh sẽ đặt ra một từ. Chúng ta cùng nhau đặt ra một từ. Em và anh. Chỉ có chúng ta biết từ đó. Chỉ có chúng ta hiểu từ đó. Chúng ta không nói cho ai biết từ đó cả. Chúng ta sẽ giữ bí mật đó cho chúng ta. Đừng khóc, Zosia. Một ngày kia sẽ không còn bọn Đức nữa. Một ngày kia sẽ cấm không được đói, không được rét. Em đừng khóc. Anh yêu em không kể xiết...

— Anh nói nữa đi.

— Bao nhiêu lần cũng được nếu em muốn. Anh thích nói điều đó. Anh yêu em. Anh yêu em. Đó là một từ đẹp.

– Nếu thế thì em đừng khóc nữa.

– Em không khóc nữa. Lửa tắt mất rồi.

— Cứ để cho nó tắt.

— Janek.

– Anh yêu em...

– Anh ngoan quá... Anh không giống như những kẻ khác.

– Giống kẻ khác thế nào?

— Khi anh đụng vào em, điều đó. Không làm cho em ghê tởm. Trái lại. Sờ em đi. Đặt tay anh vào đây này, lên ngực em. Cứ để tay anh như vậy.

— Anh sẽ để tay như vậy suốt đêm.

— Janek!

Anh sẽ để tay như vậy suốt đêm...

— Janek, Janek...

– Xích lại gần anh hơn nữa, Zosia.

— Đấy rồi thôi.

– Gần hơn nữa. Gần hơn nữa kia. Đấy như vậy, ừ, cứ như vậy!

— Janek!

— Em đừng khóc, đừng khóc...

— Ồ, không, em không khóc. Ồ! Không! Ồ! không.

– Em đừng run.

– Em không thể không run. Em không thể. Không...

— Zosia!

— Ôi, chú bé của em.. Ôi! Chú bé của em, nếu anh biết em yêu anh biết bao nhiêu...

— Zosia...

— Ôi! Đừng dịch xa em, ôi! Cứ nằm yên như vậy, đừng động đậy... chú bé của em. Cứ như vậy, nằm yên, không nhúc nhích. Để cho con tim anh nó đập, nó sẽ sung sướng.

– Tim em cũng đập đấy.

– Nó cũng đang sung sướng.

— Hai quả tim cùng đập. Chúng nói chuyện với nhau.

— Chúng cùng sung sướng.

— Không phải, chúng không nói với nhau, chúng đang hát. Zosia, em biết không...

— Sao?

— Giống như âm nhạc.

— Còn đẹp hơn âm nhạc.

— Thì cũng đẹp như vậy.

– Em không biết có cái gì đẹp như thế nữa. Nếu anh biết em sung sướng đến bao nhiêu.

— Em vẫn còn run.

— Em tưởng rằng không khi nào em hết run. Còn anh, bây giờ anh bình tĩnh thoái mái.

— Anh sung sướng.

– Đừng bỏ em, Janek. Và tha lỗi cho em... thành phố.

– Anh tha lỗi cho em tất cả. Anh sẽ luôn luôn tha lỗi cho em tất cả.

– Em cũng không biết thế là thế nào nữa. Em không biết em đã làm điều gì, Janek.

— Em nói đi.

– Em không muốn làm điều đó với chúng nó nữa.

– Em sẽ không làm nữa.

– Em cũng không muốn làm đều có với ai nữa ngoài anh. Chỉ với anh mà thôi. Anh hứa với em đi!

– Anh hứa.

– Em chỉ biết có từ xấu xa và sự đau khổ. Anh sẽ không để em đi đến chỗ chúng nữa chứ?

– Anh không để em đi nữa.

— Anh sẽ nói với Czerw chứ?

— Mai anh nói.

— Czerw sẽ hiểu.

— Điều đó với anh không quan trọng lắm, dù cho Czerw có hiểu hoặc không hiểu.

— Anh ấy sẽ hiểu. Trước đây, anh ấy không dám nhìn vào mắt em nữa. Em có thể sống ở đây với anh được không?

– Được chứ, nếu em muốn. Sống ở đây với anh, Zosia.

– Và anh biết không, em không mang bệnh.

– Đối với anh, điều đó không cần.

– Bọn thầy thuốc Đức khám em luôn. Czerw đã bày ra điều đó, để cho người ta để em yên ở đây.

– Anh ấy làm đúng.

– Đáng lý ra phải gặp anh sớm hơn.

– Anh không ghét em đâu. Thì cũng như bị giết, bị đánh đập, bị chúng bỏ đói. Cũng không cần nhiều, xấu ít gì cả. Cũng là chuyện đó cả, chính là bọn Đức.

– Cũng không phải là tội lỗi của chúng. Không phải là lỗi của chúng, nếu chúng là đàn ông. Bàn tay của chúng tự nó giơ ra.

– Đó không phải là tội lỗi của đàn ông. Đó là tội lỗi của Chúa.

– Anh đừng nói vậy.

– Chúa nghiêm khắc với chúng ta.

– Anh đừng bao giờ nói như vậy nữa.

– Chúa đã sai bọn Đức đốt làng anh.

– Có lẽ đó không phải là lỗi của Chúa. Có lẽ Chúa không ngăn được.

– Chúa đã đem lại cho chúng ta đói và rét, bọn Đức và chiến tranh.

– Có lẽ Chúa cũng hết sức đau khổ. Có lẽ điều đó không còn tùy thuộc vào Chúa nữa. Có lẽ Chúa đã quá yếu, quá già, quá đau ốm. Em không biết nữa.

– Không ai biết cả.

– Có thể Chúa muốn giúp chúng ta nhưng ai đó ngăn cản. Có thể Chúa thử nghiệm. Có thể một ngày kia Chúa sẽ thành công nếu người ta giúp Chúa một tí thôi.

– Có thể. Tại sao em thở dài?

– Em có thở dài đâu. Em sung sướng đấy chứ.

– Gối đầu em vào đây này.

– Rồi.

– Em nhắm mắt lại đi.

– Rồi.

– Em ngủ đi.

– Em ngủ đây... Anh đoán thử em có cái trong gói giấy này.

– Một cuốn sách.

– Không phải.

– Cái gì đó ăn được.

– Cũng không phải. Anh xem đây này.

– Con gấu bông. Đẹp quá.

— Thật thế không?

– Lúc nhỏ. Anh cũng có một con. Anh gọi nó là Wladek.

– Con của em gọi là Michas. Em có nó từ lâu rồi. Khi em còn nhỏ, bao giờ em cũng ngủ với nó. Đó là tất cả những gì của cha mẹ em mà em còn giữ được. Bao giờ em cũng ngủ với nó... phải thế không, Michas?

Trong đêm tối, giọng ngái ngủ của Zosia còn dịu dàng nói:

– Đó là người mang hạnh phúc đến cho em.

Đỗ Tử Trình Dịch từ nguyên bản tiếng Pháp “Éducation européenne” do Nhà xuất bản Penguin (London) xuất bản năm 1946 Bản sách điện tử đã được Bookaholic chuyển các tên riêng của bản dịch từ NXB Thuận Hóa năm 1988 sang tên riêng như trong bản gốc tiếng Pháp.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.