Porter
Ngày 4 • 8:24 sáng
“Tấp vào bên kia đi, cạnh tòa nhà ấy, Sarah. Tôi gọi cô là Sarah được chứ?”
Porter biết họ không nên mù quáng nghe theo mọi chỉ dẫn của mụ đàn bà này. Anh hiểu rõ như thế là sai lầm, vậy mà oái oăm thay, đó lại chính là những gì họ đang làm.
Họ rời khỏi trại giam, để mụ ta ngồi trên băng ghế sau quan sát họ, quan sát thế giới vụt qua ngoài cửa sổ.
Sarah làm theo lời mụ, cô quành chiếc BMW nhưng không phải vào một trong mấy ô trống phía trước tòa nhà, mà vào trong ngõ chạy song song bên hông nhà.
“Chuyển sang chế độ đỗ xe và nhấn còi hai lần.”
Tiếng còi vang vọng giữa hai tòa nhà ở hai bên, nghe như dư âm của một cú tát.
“Trông mặt anh hơi xuống sắc đấy, Thanh tra. Anh thử hít thở vài phút một lần xem. Cực kỳ có lợi cho hệ tuần hoàn.”
Porter lờ mụ đi.
Có người vừa bước ra khỏi con ngõ bên kia đường. Porter nhận ra người đó, chính là gã đàn ông đã tiểu bậy ở vỉa hè anh trông thấy hôm qua.
Chuyện đó thật sự mới chỉ xảy ra cách đây hai mươi bốn giờ thôi ư?
“Cho tôi mượn chìa khóa được không, Thanh tra?”
Porter suýt nữa hỏi chìa khóa gì, rồi anh sực nhớ ra tấm danh thiếp. Anh lấy nó ra khỏi túi rồi đưa cho mụ.
“Tôi cũng muốn xử lý luôn cả đống gông cùm ở tay chân.”
“Để yên đây.”
“Chúng ta còn cả một hành trình dài phía trước.”
“Đời lắm khi rất nghiệt ngã.” Porter lầm bầm.
Mụ lại mỉm cười, môi hơi cong lên. “Phải, có lẽ vậy.”
Anh không thích nụ cười đó.
Không một chút nào.
Gã vô gia cư gõ lên cửa sổ xe, sau đó quay người và cẩn thận quan sát bên kia đường.
Porter nhìn mụ rút chiếc chìa khóa gắn trên mặt sau tấm danh thiếp, cúi xuống tháo thiết bị giám sát ở cổ chân. Cái hộp nhỏ lập tức kêu bíp bíp.
“Chẳng phải họ sẽ phát hiện ra à?” Sarah hỏi, quan sát qua gương chiếu hậu.
Jane Doe hạ cửa sổ xuống và đưa cái máy cho gã đàn ông đang đợi. Gã đeo nó vào cổ chân mình.
Tiếng bíp ngưng bặt.
Gã vô gia cư gõ lên nóc xe lần nữa rồi trở về ngõ đối diện, hai bên không nói với nhau nửa lời.
Porter nói: “Mấy thiết bị giám sát đeo ở cổ chân thực ra chẳng đáng tin như người ta tưởng đâu. Chúng lưu lại dữ liệu vào những lúc không thể kết nối với trạm thu phát sóng, sau đó tải lên hàng loạt khi bắt tín hiệu trở lại. Các máy đời cũ lưu hành đã lâu thường báo cáo sai thông tin về những lần máy bị tháo ra. Đấy là kết quả của việc chịu nhiều rung chấn khi sử dụng lâu ngày, trong khi đúng ra thiết bị điện tử cần hạn chế rung chấn. Trung tâm kiểm soát thường đặt ra một khoảng thời gian giới hạn: nếu thiết bị thông báo xảy ra sự cố nào đó kéo dài trên một phút, chuông cảnh báo sẽ kêu, còn dưới một phút, nó sẽ bị bỏ qua. Chắc hẳn bọn họ đã cài chế độ giới hạn địa lý trước khi phóng thích bà ta. Chỉ cần bà ta không đi quá ranh giới đã định thì sẽ chẳng ai hay biết. Tôi trông thấy gã kia ngày hôm qua, đến tài xế lái taxi của tôi còn nói gã không phải người ở đây. Tôi đoán gã đã đợi chúng ta bấy lâu.”
Sarah lắng nghe tất cả những điều anh nói, cô lo lắng liếc gương chiếu hậu rồi lại nhìn sang Porter.
Anh hỏi mà không buồn quay lại: “Chính xác thì chúng ta sẽ đi đâu?”
“Cậu bé của tôi chưa nói với anh à? Chicago, đương nhiên rồi. Tôi sẽ cho anh địa chỉ cụ thể khi nào gần đến nơi.”
Lại là nụ cười đó.
Nụ cười tủm tỉm gian xảo.
“Giờ tôi muốn đọc thư của Anson. Có thể đưa cho tôi được không?”
Porter muốn nói “không”.
Anh muốn bảo mụ đọc cái con khỉ, ngồi im đấy và ngậm mồm vào, nhưng anh không nói gì. Thay vì vậy, anh thò tay vào hộc để găng, lấy những trang giấy nhăn nheo ố vàng và ném ra đằng sau.
Anh nghe thấy tiếng mụ lom khom nhặt chúng lên, nhưng không ngoái nhìn.
Anh sẽ không nhìn.
“Chẳng phải còn cuốn nhật ký sao? Tôi thực sự rất nhớ những điều thằng bé viết.”
Porter đóng hộc để găng, che đi con dao và cái mề đay trước khi mụ kịp nhác thấy, sau đó mở cuốn sổ đen trắng ở trang đang đọc dở. “Khi nào tôi đọc xong thì đến lượt bà.”
Jane quay sang nhìn Sarah, ánh mắt hai người giao nhau trong gương chiếu hậu. “Tôi được biết Anson đưa ra hạn chót cho hai người là tám giờ tối nay. Tôi đề nghị chúng ta lên đường thôi. Đừng để nó đợi lâu. Thằng bé này nóng tính lắm. Tôi biết nó đang có trong tay nhiều “đồ chơi”. Lẹ lên, lẹ lên.”
Porter nói: “Cấm hở ra câu nào nữa trừ phi được hỏi. Rõ chưa?”
Jane đưa bàn tay bị còng lên môi, làm động tác khóa miệng trước khi quay lại với bức thư.
Sarah lo lắng liếc vào gương lần cuối, nhìn người đàn bà đang ngồi ở ghế sau, rồi cô lại cho xe lăn bánh ra đường, gạt cần số của chiếc BMW sang chế độ lái và tăng tốc. “Vậy là đến Chicago cơ đấy.” Cô nói. “Còn gì vui hơn một chuyến du lịch đường trường bằng ô tô.”