Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sáu Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

Những khuôn mặt của bọn nhân viên thường ngành tình báo chính trị đối ngoại SĐ có một vẻ kỳ lạ: Johann Weiss nhìn thấy các bộ mặt như vậy ở những kẻ trí nhớ bị kém đi sau thời gian dài bị ốm.

Trước kia chúng khác biệt ở thái độ xa lạ, thờ ơ, ít nói, ở vẻ niềm nở lạnh nhạt rất lịch thiệp, tất cả các điểm này cho khả năng khi giao thiệp với nhau tránh được các câu chuyện về những đề tài cơ bản nào đó. Bây giờ chúng trở nên hối hả và chẳng khách khí gì, với vẻ rất tò mò hỏi nhau mọi “tin mới”, tiếng lóng gọi thông báo quân sự là như thế. Và ở mỗi tên, trong con mắt đờ đẫn vẻ thất vọng cố nén: liệu người ta có để cho hắn sống tới giây phút cuối cùng trước lúc bắt đầu giờ thứ mười hai ở đây - phố Bismarck không?

Những tên điệp viên loại lớn ở hải ngoại ngược lại vẫn giữ được vẻ bình tĩnh xứng đáng. Chúng dễ dàng giữ được vẻ bình thản ở tất cả bọn chúng đã chuẩn bị xong cho bản thân “hang ổ” tốt ở các nước phương Tây và biết rằng chúng có thể chờ đợi lâu dài, có thể ngồi lỳ ở đó cho tới thời cơ tốt vì thường xuyên nhận được ở nhà băng những món tiền mà trước chúng vẫn nhận được phù hợp với công trạng và địa vị của từng tên trong ngành tình báo.

Weiss nhận thấy hầu hết bọn đại diện Đức loại lớn sau khi từ một nước phương Tây nào đó trở về Berlin, nơi trước chúng đã làm việc, thì thời gian cho công tác lập báo cáo chúng giành ít nhất. Chủ yếu chúng thu xếp công việc của các cấp chỉ huy của chúng. Rõ ràng chúng phải đảm bảo mọi điều kiện thuận lợi cho cuộc sống của bọn chỉ huy tình báo Đức ở các nước, nơi bọn đại diện này đã cắm rễ chắc chắn.

Schellenberg sang Thụy sĩ.

Gustav gọi năm sĩ quan trẻ đến, trong đó có Weiss và giới thiệu một tên có thân hình lực sĩ nhưng đã đứng tuổi, đầu hói, mặt đầy sẹo và nếp nhăn sâu đều nhau:

- Có thể gọi ông này là Paul.

Bây giờ thì sáng sáng cả năm sĩ quan cùng Paul thường xuyên phóng xe đến khu rừng Grunewald để luyện tập. Paul dạy cho năm sĩ quan mọi phương pháp có thể giết người được: dùng vũ khí lạnh, các phương tiện phụ khác - mẩu dây thép, chiếc cổ chai. Học có cách hành động bằng tay không.

Paul nói rằng theo lệnh của thủ tướng hắn đang dạy các phương pháp này cho những quan chức cao cấp ngành mật vụ, nhưng chỉ ở nhà riêng của từng tên.

Nhân việc vắng Schellenberg, Weiss có nhiều thời gian tự do hơn, và anh có thể viết các bản tin tỉ mỉ gửi cho Trung tâm. Sau khi dịch thành mật mã anh chuyển tin sang cho giáo sư Stutthof bằng đường thư mật quy ước giữa hai người.

Trong khi đó Heinrich cũng phát hiện ra các địa điểm đặt kho tàng bí mật mà Willie Schwarzkopf chịu trách nhiệm cung cấp cho chúng. Nhưng khi Weiss kiểm tra lại tên gọi các địa điểm này theo bản đồ thì chúng lại không có trên bản đồ. Đúng là tất cả các tên gọi này được bịa ra hoặc được chỉ bằng mật hiệu, và không có chìa khóa thì không có khả năng tìm ra chúng.

Nghe Weiss nói, Heinrich lo lắng:

- Tức là chú ấy không tin tôi?

- Đừng nóng nảy, - Weiss nói. - Có khả năng hệ thống bí mật này: địa điểm của kho tàng này hay kho khác chỉ có trưởng nhóm được biết, mỗi nhóm này sẽ đóng căn cứ ở chính địa điểm đó.

- Vị tất đã thế, - Heinrich ngờ vực nói. - Nếu vậy thì tại sao Willie cất giữ bản đồ ở cửa con bên trong của tủ phảng đặc biệt không cháy? Một lần tôi vào phòng làm việc của Willie khi chú ấy đang đánh dấu trên bản đồ này, nhưng ngay lập tức chú ấy đóng sập cửa con lại.

- Thế trong tủ còn gì nữa?

- Không có gì ngoài bản đồ đó. Đúng là tủ được dùng riêng để cất giữ những bản đồ tối mật. Trong bóng tối, những bản đồ lại được chiếu sáng bằng hệ thống thấu kính đặt bên trong tủ.

- Và không bao giờ Willie mở tủ khi có mặt cậu?

- Không bao giờ.

- Thế thì có thể cậu nói đúng, - Weiss phán đoán.

- Tôi hiểu điều đó quan trọng như thế nào rồi. - Heinrich sôi nổi nói. - Tôi sẽ làm tất cả để lấy tấm bản đồ đó.

- Bằng cách nào?

Heinrich nhún vai.

- Dù sao thì Willie cũng đã giết cha tôi và đến lúc phải đền tội đó.

- Không phải đền tội trước cậu.

- Thế ai?

- Trước nhân dân Liên Xô vì tội giết một công dân Liên Xô.

- Thế tôi là ai? - Heinrich hỏi. - Một tên phát xít à?

- Ồ, đừng giận, - Weiss đặt tay lên vai bạn. - Heinrich không nên thế. Cậu không nên làm việc đó.

- Bây giờ?

- Nói chung, không bao giờ.

- Hừ, cậu biết đấy! - Heinrich nổi giận và hất tay Weiss ra khỏi vai mình.

- Tôi không muốn cậu phải vấy máu vì sự trả thù. Tôi không muốn thế.

Heinrich định phản đối nhưng Weiss lấy bút chì và giấy trong túi ra, giữ Heinrich:

- Cậu là kỹ sư, đúng không?

- Đại loại thế.

- Xem đây, sơ đồ như thế này. Khi mở tủ đèn thấu kính sẽ bật sáng. Cửa con của tủ do ép các đầu mối dây vào máy ảnh dấu kín sẽ nối mạch lại làm bật chốt bấm tự động, và thế là xong pô ảnh.

- Chụp lưng chú Willie, - Heinrich nhếch mép cười.

- Nhưng nếu như có khả năng lúc đó Willie không đứng ở bên tủ?

- Thì sao, có khả năng… Tôi chỉ chưa tưởng tượng ra phải đặt máy ảnh ở đâu.

- Thì cậu hãy suy nghĩ xem.

- Nhưng mà chú ấy chỉ mở tủ khi cần phải ngó qua bản đồ.

- Điều đó chúng ta đã biết rồi. Nhưng có thể gọi giật Willie đúng thời điểm đó.

- Bằng cách nào?

- Rất đơn giản, bằng chuông điện thoại.

- Nhưng trước khi tới được máy điện thoại Vinli đã đóng sập cửa tủ rồi còn gì. Và hơn nữa, làm sao biết được đúng lúc nào thì phải gọi điện thoại cho chú ấy?

- Cậu thấy không. - Weiss nói. - Tất cả chuyện đó có thể nối lại bằng dây điện vào mạch chung để ta cứ coi là năm giây sau khi chuông điện thoại reo lên, chốt bấm máy ảnh sẽ sập.

- Còn tiếng “tách” của máy ảnh?

- Có thể tính toán sao cho nó trùng với loạt chuông điện thoại thứ hai. Vì khi Willie không nghe thấy tiếng người sẽ đặt ống nối xuống, và hồi chuông thứ hai sẽ trùng với tiếng “tách” của máy ảnh.

- Thôi được, - Heinrich không tin tưởng nói, - có thể thử xem.

- Cậu định thử ở đâu?

- Ở đâu nữa? Thì trong phòng làm việc của chú ấy.

- Không được. Trước hết cậu hãy đặt kết cấu này trong phòng cậu và thử nghiệm kỹ vào, kiểm tra bằng cách chụp các gáy sách trong tủ sách. Và nếu sau nhiều lần lặp đi lặp lại thí nghiệm thành công chắc chắn, chỉ khi đó mới có thể đưa thiết bị tập trung vào tủ không cháy của Willie được.

- Tuy nhiên tôi vẫn không hiểu cậu, - giọng Heinrich có vẻ tức giận. - Các kho mật đang được chuẩn bị, dựa vào đấy bọn phá hoại sẽ giết binh lính và sĩ quan của bên cậu ngay cả khi nước Đức Hitler không còn nữa. Thế mà cậu tỏ ra lạnh nhạt kỳ lạ như vậy với tất cả.

- Thế cậu nghĩ tôi phải làm gì?

- Phải bắn chết đại tá và cướp bản đồ.

- Để làm gì?

- Lại còn để làm gì nữa. - Heinrich sửng sốt.

- Tấm bản đồ này cần cho ai nếu như Willie Schwarzkopf đã bị giết? Khi đó nó chỉ đáng giá một xu, không phụ thuộc vào chỗ chúng ta sẽ lấy nó đi hay chụp ảnh thôi. Mà ở chỗ chú cậu chỉ có một tấm bản đồ. Và xét kết cấu chiếc tủ, thì đây là tài liệu quan trọng nhất trong số các thứ Willie có trong tay. Tức là trong trường hợp Willie bị giết một cách khả nghi, các kho ghi dấu trên bản đồ sẽ bị chuyển chỗ.

- Còn nếu như cho Willie liều lượng thuốc ngủ mạnh và khi chú ấy ngủ thiếp đi sẽ nhẹ nhàng đoạt chìa khóa tủ thì sao?

- Willie là một nhân viên trung thành tận tụy, và khi tỉnh dậy nhất định Willie sẽ coi có nghĩa vụ phải hành động như bất kỳ kẻ nào khác phải hành động trong các trường hợp tương tự nếu hắn giữ trong nhà các tài liệu tối mật. Ngay lập tức sẽ báo cáo Himmler rằng không rõ vì sao hắn bị mất nhận thức trong một thời gian ngắn. Và thế là sẽ bắt đầu điều tra…

- Phải, - Heinrich thở dài đồng ý, - đành phải suy nghĩ kỹ sơ đồ của cậu. - Nói thêm vẻ nóng nảy: - Nhưng tôi vẫn không tin rằng sẽ thành công.

- Cậu có thể hoàn thiện sơ đồ này, tôi nhường cho cậu bằng chứng nhận phát minh ra nó… - Và ngay khi đó Weiss im lặng vẻ lúng túng vì hiểu rằng đã tỏ ra thiếu lịch sự. Vì anh sơ ý nhắc lại những hoài bão trước đây của Heinrich đối với các bằng chứng nhận mà cha Heinrich có được do các phát minh tìm ra trên cơ sở những ý kiến kỹ thuật của giáo sư Goldblatt.

Nhưng Heinrich hoặc là không chú ý đến lời nói của Weiss hoặc là coi không cần thiết phải chú ý. Heinrich không chỉ là người có giáo dục tốt mà còn rất nhậy bén đối với Weiss tới mức không cần nói cũng biết ngay được các khía cạnh nhỏ bé nhất trong tâm trạng bạn mình.

•º•

Một lần chuông điện thoại phòng Weiss vang lên. Thật kỳ lạ: vì anh thậm chí không biết số máy điện thoại của mình và do đó không thể báo cho ai được. Chỉ qua tổng đài bên trong mới dùng được điện thoại.

Nhắc ống nói, Weiss nghe thấy giọng Landsdorff. Lão đề nghị anh đến thăm lão và nói rằng đã cử người đến đón anh.

Tên lái xe cho xe chạy hồi lâu ở khu ngoại vi Berlin, vòng đủ các phố, các ngõ, sau đó đi về khu Wannsee và dừng lại bên một biệt thự mà đáng ra đường từ Bismarck tới đây không quá mười lăm phút.

Landsdorff thân mật, giản dị đón tiếp Weiss như để nhấn mạnh rằng địa vị hiện nay của khách đặt hai người gần như ngang hàng nhau.

Lão càng gầy đi, mặt khô đét khiến cho da mặt hình như kêu cót két khi lão có thói quen mỉm cười bằng môi thôi. Nhưng nói chung vẻ mặt lão sảng khoái và mắt còn chưa mất vẻ lạnh nhạt thử thách.

Landsdorff nói rằng từ lâu lão đã phải chờ lệnh rút Cục tình báo ra khỏi Bộ tổng tham mưu quân quốc xã. Vì thực ra hoạt động của Cục tình báo luôn luôn chịu dưới sự kiểm tra của SĐ.

Quyền tập trung chỉ huy tất cả các ngành tình báo của Himmler sẽ chỉ đảm bảo cho sự hợp nhất các ngành vào một hệ thống.

Về bản thân lão nhếch mép cười nói rằng thời gian cuối cùng này lão chỉ làm công tác bàn giấy, khoa học: soạn báo cáo cho thủ trưởng, trong đó trình bày các kết quả nghiên cứu của lão về phong trào du kích và hệ thống các tổ chức hoạt động bí mật ở các nước châu Âu đang bị chiếm đóng. Và mặc dù các tài liệu Landsdorff đã có còn chưa đầy đủ lắm, lão vẫn đi tới kết luận là du kích Liên Xô hoạt động ở các vùng bị chiếm đóng đã đạt tới hình thức hoàn thiện nhất.

Hơi khép mi mắt trắng căng lại, Landsdorff nhay môi và lại nói giọng buồn bã:

- Nhưng, tiếc rằng những người mà báo cáo của tôi sẽ trình lên ngay cả lúc này, lúc bi thảm nhất đối với nước Đức, vẫn còn quá bị ám ảnh bởi niềm tự tin Phổ, thành ra có thái độ coi thường việc đánh giá cao mà tôi đưa ra đối với loại hoạt động này của bọn Nga. Tuy nhiên tôi phải công nhận rằng, sự đánh giá này đối với chúng ta hoàn toàn không thể chấp nhận được. Và không phải vì kỹ thuật, tổ chức của chúng có điểm đặc biệt gì. Mà chủ yếu vì bọn Nga dựa vào sự thông cảm của nhân dân các vùng bị chiếm. Chúng không chỉ dựa vào những người đã được đào tạo chuyên môn, mà cả vào quần chúng nhân dân rộng rãi nữa. Đối với chúng ta các hình thức tổ chức âm mưu mật đang hoạt động cách ly quá xa với nhân dân Đức thì thích hợp hơn, bây giờ vị tất các tổ chức này có thể tin vào sự ủng hộ của dân.

Năm một nghìn chín trăm mười tám tôi lãnh đạo các nhóm bí mật phá hoại chủ yếu gồm các sĩ quan. Và khi quân đội các nước phương Tây chiếm đóng Đức chúng tôi đã biết làm cho họ sợ hãi và kính trọng bằng các hành động khủng bố rất có tổ chức. Tất nhiên, kinh nghiệm này được chấp nhận trong các điều kiện hiện đại và chủ yếu tôi cho là ở vùng phía Đông nước ta, vùng trước tiên sẽ bị quân đội Liên Xô chiếm đóng.

Còn về các hình thức khác thì chúng ta sẽ dựa vào các hệ thống phân tán triệt để nhất các nhóm phá hoại, sẽ tỏa các nhóm này ra toàn bộ lãnh thổ Đức.

Còn bộ máy của đảng và các đảng viên tích cực thì chúng ta không thể dựa vào được, vì rằng Martin Bormann đã đặt kế hoạch cá nhân đặt biệt chuyển khối này vào hoạt động bí mật. Các đảng viên tích cực sẽ khoác bộ mặt nạn nhân của chủ nghĩa phát xít và sau một thời gian dài ẩn mình sẽ lại ngấm ngầm bắt đầu hoạt động trên vũ đài chính trị nhằm phục hồi lại đảng quốc xã dưới tên gọi thế này hoặc thế khác. Có khả năng để nhằm mục đích này sẽ trao cho họ nhiệm vụ lọt vào tổ chức dân chủ nào đó được tái lập để sau đó hoàn toàn nắm lấy tổ chức đó.

Tóm lại bây giờ ở đây chúng ta nghiên cứu những việc mà trước đây “Ban tham mưu Valia” đã làm, có điều là không phải đào tạo tù binh, mà là người Đức, chủ yếu lấy trong các đơn vị SS.

Đã thành lập các trường thanh niên đặc biệt - “Trường thanh niên Adolf Hitler”. Thêm vào đó tôi cho là thông minh nếu các trường này chúng ta sẽ đặt ở những lâu đài công xã cổ và phục hồi lại trật tự thời trung cổ về việc phong tước vào thành viên công xã mật. Các chuyện tỉ mỉ thần bí khác nhau, lời thề dưới ánh đuốc, giọng nói trầm hùng báo trước nếu phản bội sự nghiệp các thành viên của tổ chức sẽ xử tội chết tất cả họ hàng của kẻ chống đối, thủ tục các cuộc thử thách, tra tấn, tất cả các phương pháp đó có lợi vì rằng nó kích thích sự tưởng tượng của thanh niên.

Weiss nghe và cố gắng hiểu xem cả bài thuyết trình dài này nhằm mục đích gì và nó có liên quan gì đến bản thân anh.

- Ngoài ra, - Landsdorff tiếp tục nói giọng khàn hẳn đi, - ngành Gestapo sẽ đưa đến các “trường thanh niên Adolf Hitler” những người thuộc loại bị thủ tiêu. Và học viên sẽ thực hành không phải bằng đối tượng quy ước, mà thực sự qua các cuộc hỏi cung có áp dụng mọi phương pháp tác động. Và một số trong bọn bị bắt đến sẽ được thả ra ngoài công viên như đi dạo chơi, và một học viên nào đó sẽ tự ý kết thúc đời hắn, bằng sự tính toán nhanh nhẹn và lặng lẽ sao cho sau đó xác chết gây nên sự kinh hoảng.

Và, ông biết không, những con người hoàn toàn còn trẻ này từ mười sáu tuổi trở lên, phát triển rất nhanh.

Cần nói thêm, tiểu thư Angelika Bücher, người ông quen biết cũng được vào trường này theo đề nghị của cá nhân. Và mặc dù Angelika, tất nhiên nói giữa ta với nhau thôi, là người loạn thần kinh, cô ta vẫn là nhóm trưởng nhóm năm người. Họ được phép thực tập ngay qua tù binh đang làm việc trong các trại nông nghiệp ở lân cận. Và, ông tưởng tượng xem, họ sử dụng quá hăng khiến cho các trại này sắp thiếu sức lao động đấy. Tôi hy vọng rằng họ cũng sẽ hoạt động có kết quả như vậy khi nước Đức có bị xâm chiếm, vì những hành động hiện nay của họ đối với tù binh sau này sẽ buộc họ hành động cũng như với các người Đức sẽ muốn cộng tác với bọn cầm quyền vùng bị chiếm. - Lão nhắm mắt lại, cất giọng buồn ngủ: - Tôi được tin quốc trưởng có ý kiến rất tốt về về các học viên này của chúng ta. Quốc trưởng nói: “Trong các “lâu đài công xã” của tôi sẽ nảy nở một lớp thanh niên mà thế giới sẽ run sợ bắn người lên, một lớp thanh niên vô cùng tích cực, hống hách, can trường, tàn bạo, đó là cái tôi cần”.

Landsdorff im lặng, một lát, mắt hơi hé mở và nghiêm khắc nhìn Weiss nói:

- Lẽ tất nhiên, học viên các trường cao cấp chúng tôi chỉ lựa chọn trong khối SS và Gestapo. Đó phải là những tay lão luyện vô địch. Và khi quân đội Liên Xô chỉ chuyển từ chiến đấu sang chiếm đóng và sĩ quan, binh lính của chúng bắt đầu đối xử chân thành và tốt bụng với nhân dân Đức theo bản chất của bọn Bolshevik vốn tin rằng cảm tình giai cấp mạnh hơn ác cảm dân tộc, thế là lúc đó cả đoàn quân trả thù rãi khắp nơi của chúng ta cũng sẽ bắt đầu hành động làm cho quân Liên Xô căm thù người Đức. Tất nhiên Bộ chỉ huy Liên Xô sẽ có những biện pháp thích ứng. Nhưng không một người nào của ta sẽ bị đau khổ. Tình báo đặc biệt của ta sẽ chuyển cho chính quyền Xô Viết chiếm đóng hàng loạt danh sách những tên Đức như đã tham gia vào các tội ác. Và chúng ta sẽ đáp lại sự khủng bố của bọn đỏ bằng sự khủng bố của ta, đen tối với sức lớn hơn nhiều.

Weiss để lộ nét mặt rầu rĩ, buồn chán, hỏi:

- Thực ra ngài đã kể rất hấp dẫn mọi vấn đề khiến tôi có ý nghĩ, liệu ngài có muốn biến tôi một lần nữa thành nhân viên của ngài không?

- Có, - Landsdorff đáp. - Chính thế! Do coi trọng kinh nghiệm công tác của ông ở Cục tình báo.

- Nhưng tôi không định thay đổi chức vụ của mình. Ngoài ra tôi cảm thấy rằng, - Weiss quyết định tỏ ý khoe khoang, - tôi đang chiếm được cảm tình của Schellenberg và…

- Tôi biết tất cả chuyện đó, - Landsdorff cắt ngang. - Nhưng tôi có khả năng thuyết phục được Schellenberg rằng việc phục vụ của ông ở chỗ chúng tôi hợp lý hơn.

- Thôi được. Tôi sẽ suy nghĩ.

- Lâu không?

- Điều đó sẽ phụ thuộc vào ngài, - Weiss suồng sã nói.

Landsdorff ngước lông mày dò hỏi.

- Nếu tôi không mất quyền lựa chọn thì tôi thật muốn biết tỉ mỉ hơn, ngài đặt ra cho tôi cái gì. Tất nhiên, nếu có khả năng đó.

- Tôi sẽ ra lệnh cho thiếu tá Dietrich, và tất nhiên trong phạm vi phù hợp Dietrich sẽ giới thiệu với ông phần công việc mà chúng tôi mời ông.

- Dietrich ở đây? - Weiss thốt lên. - Và đã thiếu tá rồi?! Thật sung sướng được chúc mừng ông ta.

- Ông có thể toại nguyện ngay bây giờ. - Landsdorff bấm nút, ra lệnh cho sĩ quan thường trực: - Mời thiếu tá Dietrich tới đây.

Weiss thậm chí không sung sướng, mà chỉ thấy may mắn được biết Dietrich đang ở đây. Anh biết, anh cần phải đối xử với Dietrich ra sao và tên này nợ ơn anh cái gì.

Khi Dietrich vào, Weiss nở nụ cười tươi, nhưng cái nhìn của anh vẫn giữ vẻ đòi hỏi khắc nghiệt, kiên quyết.

Sau khi dẫn Weiss về phòng làm việc của mình, Dietrich ngồi xuống đi văng cạnh Weiss và nói, vẻ hợp tác nhưng phần nào khá thất vọng.

- Có tin đồn đến chúng tôi là người ta đã treo cổ ông rồi.

- Không phải treo cổ tôi, mà là treo cho tôi, - Weiss sửa lại và đưa mắt chỉ chữ thập sắt trang trí thêm chiếc áo quân phục.

- Xin chúc mừng, - Dietrich rít răng nói, giọng buồn rầu.

- Ông đã có kinh nghiệm, - Weiss thân mật nói, - và ông biết rằng tôi biết cách giữ bí mật cho những tội lỗi của ông như giữ gìn một báu vật quý nhất.

- Tôi không hiểu giọng bông đùa của ông! - Dietrich nổi giận.

- Vô ích, - Weiss nheo mắt. - Tôi chỉ cho ông hiểu rằng trong con mắt của tôi mọi cái đó không có ý nghĩa đặc biệt, và có lẽ trong toàn cảnh nhìn nó sẽ không đáng công phẫn lắm. Không đúng thế sao? Bây giờ, những người cao cấp hơn ông và tôi nhiều mà còn sẵn sàng, trời biết làm cái gì, miễn là cứu được cái xác mình. Nhưng tôi với ông thì, dù chúng ta thế nào đi nữa, cũng sẵn sàng cống hiến thân mình cho quốc trưởng, đúng thế không? Và trong bộ da sói, các “sói trẻ” chúng ta sẽ tiếp tục đấu tranh trong khi các chỉ huy của chúng ta an toàn di tản sang Tây Ban Nha, Argentina, Thụy Sĩ, Mexico, cũng không loại trừ là họ sẽ có chỗ trú chân ở cả Mỹ, có phải thế không? Còn trong lúc đó tôi với ông sẽ chiến đấu như những con sói đơn độc.

- Phải, - Dietrich ủ rũ đồng ý. - Có khả năng… - Và bỗng nhiên tươi tỉnh hẳn lên hỏi: - Hình như ông đã từng làm “giao thông vàng”? Chuyên chở vàng bạc sang nhà băng Thụy sĩ để đảm bảo cuộc sống dư dật và giàu có cho các nhà hoạt động cao cấp của quốc xã trong thời gian cư trú sắp tới ở nước ngoài?

Weiss không trả lời vào câu hỏi mà nói giọng chia buồn:

- Khi quân đội Liên Xô tiến vào miền đông Phổ tôi đã nhớ đến ông, thiếu tá Dietrich ạ. Vì trang trại của bố mẹ ông ở đó? Thế là ông mất tài sản riêng. Kinh khủng thật!

Vai Dietrich buồn rầu nhô lên.

- Đúng, - hắn công nhận. - Ngoài tiền trợ cấp sĩ quan trong tương lai tôi không còn chờ đợi gì nữa.

- Nhưng ai sẽ cấp khoản đó cho ông?

- Còn ai nữa? Dietrich ngạc nhiên. - Mà dù cho sẽ có chính phủ nào ở Đức đi nữa thì họ cũng sẽ phải tham gia giải quyết số phận các sĩ quan đã bảo vệ quốc xã trên chiến trường - Xin cho phép, - Weiss cắt lời hắn. - Nhưng tôi với ông không phải là sĩ quan quân đội Đức. Loại ngành nghề của chúng ta chắc gì sẽ gây được cho chính phủ Đức ý muốn giúp đỡ chúng ta.

- Tôi không biết nữa… - Dietrich lúng túng giang tay ra. - Tôi thật đang thất vọng. Giá như trang trại nhà tôi không nằm trong khu vực Liên Xô chiếm đóng thì tôi còn có chút hy vọng gì đó. - Im lặng một lát rồi hỏi: - Thế đúng là ông muốn bỏ Schellenberg và quay lại với Landsdorff à? - Hắn thở dài vẻ ghen tị: - Các cán bộ tình báo đối ngoại rõ ràng sẽ được đảm bảo tốt hơn chúng tôi cả về mặt vật chất lẫn khía cạnh an toàn.

- Tất nhiên rồi, - Weiss nói. - Chúng tôi sẽ được nhận tiền trợ cấp ở các quỹ đặc biệt của SĐ hiện ở trong nhà băng các nước trung lập. Ngoài ra đúng là các đồng nghiệp người Mỹ đang chú ý đến chúng tôi, họ sẽ lo tới việc không để chúng tôi thiếu thốn. Chắc chẳng bao lâu nữa toàn bộ quân sẽ được quẳng từ mặt trận phía Tây sang phía Đông, và ngay lập tức việc đó sẽ tạo ra ở phía Tây một không khí thông cảm và có khi còn tin tưởng vào chúng tôi nữa, tất nhiên, trong điều kiện hoàn toàn phối hợp hoạt động.

- Ơ, tất cả chuyện đó tôi biết rồi! - Dietrich nhăn mặt vẻ giận dỗi. - Ngay cả bên quân đội, không cần giấu giếm nữa, cũng đang nói đến chuyển quân. Nhưng tôi không thể bỏ Landsdorff được. Mà ở lại với ông ta, tức là trở thành hiệp sĩ áo choàng đen và dao găm trong tay. Nhưng tôi không còn mười ba - mười bốn như những thiếu niên “trường thanh niên Adolf Hitler” nữa. - Hắn đặt tay lên tay Weiss. - Giá như tôi với ông đổi được chức vụ cho nhau, tôi sẽ thật là sung sướng. Hơn nữa tôi biết rất nhiều về Tây Âu, và tất nhiên, tôi có thể có ích cho Schellenberg.

- Nhưng, - Weiss nhún vai, - chuyên gia về Tây Âu thì chỗ chúng tôi có thừa rồi. Thế lẽ nào Liên Xô…

- Ông nói lạ.! - Dietrich nóng nảy cắt ngang. - Tôi coi tự sát còn tốt hơn.

- Có thể, các nước Đông Âu? Chúng tôi có cài lại đó một mạng lưới lớn tình báo.

- Nhưng ở đó cách mạng đang lan tràn khắp nơi, - Dietrich khinh bỉ nói, - Ngay hồi còn học sinh sĩ quan tôi đã được thăm các nước này, nhưng hồi đó mọi thứ trông còn được mắt. Weiss, ông biết cho, - Dietrich cất giọng nài xin, - tôi sẵn sàng nhận địa vị nhỏ bé nhất, nhưng được ở một nước mà những người tai to mặt lớn lãnh đạo nhân dân, chứ không phải nhân dân lãnh đạo đất nước. Tôi sẽ tìm được tiếng nói chung bất kỳ lúc nào với người của bất kỳ dân tộc nào, những người cũng đang có địa vị như tôi. Còn nền giáo dục và kiểu suy nghĩ sẽ làm tôi giống họ.

- Thôi được, - Weiss hứa. - Nếu có khả năng tôi sẽ cố gắng làm cho ông cái gì đó. Còn tạm thời ta sẽ bắt tay giải quyết đề nghị của Landsdorff. Ông hãy thử quyến rũ tôi bằng môi trường hoạt động của ông xem. Và nếu ông làm được thế, tất nhiên tôi có thể đổi chỗ cho ông. - Anh tuyên bố giọng say mê. - Có thể, cuối cùng tôi sẽ mong được chết trên mảnh đất quốc xã vì quốc trưởng hơn là sống với địa vị của một kẻ ngoại kiều, thí dụ như ở Nam Phi, nơi mà một số trong chỗ tôi, đang mơ ước được đến. - Nói vẻ trơ trẽn cởi mở: - Thôi, ta bắt đầu chuyện buôn bán. Ông đặt cho tôi cái gì?

- Trước hết là sự thanh tra.

- Để che đậy trong lúc bị ném bom?

- Điều đó bị loại trừ: các địa điểm đặt trường học ở ngoài tầm bị ném bom bằng máy bay.

- Hãy chứng minh.

- Bằng cách nào?

- Cho xem bản đồ.

- Nhưng đó là tối mật.

- Thế thì cóc cần. Cho danh sách vậy. Tôi biết nước Đức, sẽ hiểu không cần bản đồ.

- Nhưng điều này cũng không được vì các nguyên nhân trên.

- Thế thì, - Weiss đứng dậy, - xin chúc ông đạt kết quả trong chiến công của ông.

- Chờ một tí, chờ một tí. - Dietrich giữ Weiss lại vì hắn đã chịu thua. - Thôi được, tôi sẽ cho ông biết danh sách các trường - Hắn mở tủ thép lấy mấy tờ giấy pelure dính vào ngón tay.

Weiss đọc:

1) Lâu đài công xã (Ordensburg) “Sontlofey” ở Allgäu (Bavaria).

2) Lâu đài công xã “Bülow” (Pomerania).

3) Lâu đài công xã “Vogelsang” gần Gemünd (Eifel).

4) Lâu đài công xã “Potterbrut” gần St. Pölten (Áo).

5) Viện hàn lâm cán bộ lãnh đạo thanh niên ở Braunschweig.

6) Trường cán bộ lãnh đạo đảng ở Salzburg.

7) Ở Grise.

8) Lâu đài công xã “Kressinsee” gần Falkenburg (Đông Phổ).

Weiss từ từ châm thuốc hút, kéo một hơi dài và như say sưa với thuốc lá, anh ngả người ra lưng ghế divan. Lúc này anh làm việc rất căng thẳng tập trung nhớ hết tên các trường. Rồi cẩu thả đưa trả Dietrich bản danh sách sau khi đã tin rằng chúng được ghi nhớ chắc chắn rồi. Hơn nữa, từ trước đây, khi lựa chọn sách cho Schellenberg anh đã dự đoán rằng một số các lâu đài công xã này có thể được dùng làm cơ sở cho các tổ chức phát xít bí mật.

- Nói thực, - Weiss nói, - chỗ Bismarck chúng tôi có những tin tức tỉ mỉ hơn về sự bố trí của các ông. Ông Dietrich, tôi rất tiếc, nhưng đúng là ông đã coi tôi như một sĩ quan quân đội. Lẽ nào ông không hiểu rằng, chúng tôi, các nhân viên ban Sáu SĐ có những tin tức quan trọng hơn nhiều về các mục đích và sự cố gắng của quốc trưởng so với các ông? - Anh tuyên bố dứt khoát: - Tôi phải có những đảm bảo chắc chắn, phải tin rằng các ông không lao đầu phiêu lưu táo tợn, mà giải quyết công việc thực sự được suy nghĩ kỹ và đảm bảo chắc chắn, cái công việc mà tương lai của nước Đức mới có thể phụ thuộc vào. - Nói thêm nhẹ nhàng hơn: - Ông phải làm cho tôi tin điều đó, mặc dù để ông rõ, tôi không hề nghi ngờ gì vào sự bất diệt của quốc xã nghìn năm.

- Ông Weiss, - Dietrich ngoan ngoãn nói, - nhưng xin cho phép không phải hôm nay.

- Tại sao thế? Ông phải hiểu sự quyết tâm của tôi. Bây giờ, vào lúc đang quyết định số phận nước Đức, mỗi người chúng ta cũng đang quyết định số phận cá nhân mình. Có khả năng, sau khi trở về phố Bismarck, tôi sẽ nhận được nhiệm vụ và chuyện này vốn từng xảy ra, ngày kia tôi đã ở một nước bất ngờ nhất đối với tôi rồi. Và tôi sẽ dừng lại lâu ở đó. Vì vậy, trước khi ở đây ra về, tôi xin chia tay với ông, có thể là vĩnh viễn.

- Thôi được Johann Weiss, - Dietrich nói. - Chúng ta sẽ bàn, nhưng bây giờ tôi phải sắp xếp lại một số giấy tờ từ tủ riêng sang tủ của Landsdorff. Ông sẽ không phản đối nếu phải chờ chứ?

- Xin hầu ông, - Weiss nói.

Sau khi mở các tủ thép Dietrich bắt đầu từ từ sắp xếp lại các kẹp tài liệu. Thỉnh thoảng hắn mở một kẹp nào đó và liếc qua các giấy tờ để bên trong.

Weiss tiến lại bên hắn, đứng ở bên cạnh, Dietrich làm ra vẻ không biết, vẫn từ từ tiếp tục công việc của mình. Như thế không lâu lắm. Sau khi đóng cửa các tủ, Dietrich quay lại phía Weiss.

- Thế ông vẫn đợi đấy à? Ông muốn tôi đưa cho ông gì nữa không?

Weiss đưa tay về phía hắn:

- Xin cám ơn, Dietrich. Rõ ràng là ông đúng: những gì ông đang làm rất có triển vọng. Mai tôi sẽ gọi điện cho ông. - Và anh vội vã bỏ đi.

Anh đi trên đường phố mà không trông thấy gì hết ở xung quanh, không cảm thấy gì hết. Người anh đang giật lên như động kinh, đầu óc vô cùng căng thẳng. Đây là công việc quá sức người, một sự tra tấn đầu óc thực sự nhất. Cần phải phục hồi lại trong đầu óc nội dung những giấy tờ mà Dietrich lật ra xem.

Weiss vào tiệm cà phê, ngồi xuống bên chiếc bàn con ở góc, rút tờ báo ở túi ra và đưa mắt như say rượu nhìn tên bồi bàn nói:

- Tốt! - Sau đó như tỉnh ngủ, uể oải nói: - Nước suối!

Và khi tên bồi bàn quay trở lại anh chỉ hất tay tiếp tục đánh dấu gì đó trên các trang báo “Velkischer Beobachter” mà hình như là anh đang đọc rất say sưa. Sau đó, uống một ngụm nước, rồi để “tiền chè thuốc” rất hậu và bỏ đi, tờ báo mang đi theo.

Lần đầu tiên anh đến phòng xoa bóp không vào giờ quy ước. Anh ra lệnh mời giáo sư Stutthof và khi giáo sư có mặt trong phòng làm việc. Weiss bắt đầu công phẫn phàn nàn về sự vụng về của thầy thuốc xoa bóp.

Giáo sư đề nghị anh yên tâm và mời anh đến phòng làm việc riêng của giáo sư.

Cuốn người bằng tấm vải, một tay vẫn cầm tờ báo đó, Weiss bước theo giáo sư. Và không để cho Stutthof thổ lộ bất bình về sự vi phạm quá trớn các quy tắc hoạt động bí mật, anh ra lệnh, phải, đúng là ra lệnh, lấy giấy và ghi những gì anh sẽ báo.

Cuộn người trong tấm vải, anh ngồi trên ghế bành, mắt nhắm lại và đầu lắc lư như người bị cuồng điên, đọc và đọc cho giáo sư viết, chỉ thỉnh thoảng mới liếc nhìn các dấu ghi trên báo.

Khi Weiss đọc xong, bộ mặt quá mệt mỏi của anh đẫm mồ hôi.

Giáo sư cho anh uống một hỗn hợp thuốc gì đó, rồi nói:

- Bây giờ tôi dẫn anh trở về phòng kín. Hãy nằm xuống divan và ngủ. Ngủ bao nhiêu cũng được. Đầu óc anh quá bị mệt mỏi cần được ngủ say một giấc, nếu không thì sự căng thẳng đó không thể tiêu tan hết được. - Nắm lấy vai Weiss, ông kéo sát vào người mình, hôn lên trán rồi nói: - Chàng trai thông minh yêu quý của tôi, chàng trai thật thông minh.

Cẩn thận dẫn Weiss đi theo hành lang, đóng cửa phòng kín lại và treo lên đó tấm biển: “Đang ngủ yên tĩnh! Đừng làm ồn”.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.