Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Cuối tháng Tám năm 2008, tôi tự cho mình thú vui xa xỉ là đã hoàn thành xong cuốn Vụ án Harry Quebert trước hạn một chút. Hai tháng sau đó, cuốn sách mang đến thành công cực kì vang dội.

Vậy là đã đến lúc tôi phải quay trở lại New York. Tại đây, Barnaski đang chuẩn bị tung ra một chiến lược quảng bá cực kì hoành tráng cho cuốn sách bằng chiêu trưng bày ảnh lớn và gặp gỡ với cánh nhà báo. Tình cờ, tôi rời Concord đúng một ngày trước ngày cuối cùng của tháng Tám. Trên đường đi, tôi ghé qua Aurora để gặp Harry trong nhà nghỉ mà ông vẫn ở. Như mọi khi, ông vẫn đang ngồi trước cửa phòng.

– Em quay về New York, tôi nói với ông.

– Vậy đây là cuộc gặp vĩnh biệt.

– Đây chỉ là tạm biệt. Em sẽ nhanh chóng quay trở lại, sẽ khôi phục lại danh dự cho thầy, Harry ạ. Cho em xin vài tháng, và một lần nữa, thầy sẽ lại là nhà văn lớn được cả đất nước kính trọng.

– Tại sao cậu lại làm như vậy hả Marcus?

– Tại vì chính nhờ thầy mà em mới được như ngày hôm nay.

– Thế thì sao? Anh cảm thấy mắc nợ tôi à? Tôi giúp anh trở thành nhà văn, nhưng bởi vì hình như dưới mắt của dư luận quần chúng, chính tôi lại không còn là nhà văn nữa, nên anh cố gắng trả lại tôi cái tôi đã cho anh ư?

– Không, em bảo vệ thầy bởi vì em luôn tin tưởng ở thầy. Luôn luôn.

Tôi chìa ra cho ông một phong bì dày và nặng.

– Cái gì thế này? Ông hỏi.

– Cuốn sách em vừa viết.

– Tôi không đọc đâu.

– Em muốn có ý kiến đồng ý của thầy trước khi xuất bản. Cuốn sách này là của thầy.

– Không, Marcus ạ. Là cuốn sách của anh. Đó mới là vấn đề.

– Có vấn đề gì ở đây ạ?

– Tôi nghĩ cuốn sách này rất tuyệt vời.

– Thế thì tại sao nó lại là vấn đề.

– Phức tạp lắm, Marcus ạ. Một ngày nào đó, anh sẽ hiểu.

– Nhưng hiểu cái gì mới được chứ, trời ạ. Thầy nói đi, nói đi nào.

– Một ngày nào đó, anh sẽ hiểu, Marcus ạ.

Im lặng hồi lâu.

– Vậy bây giờ thầy định làm gì? Rốt cuộc tôi hỏi.

– Tôi sẽ không ở đây nữa.

– Ở đây là ở đâu? Ở nhà nghỉ này, hay bang New Hampshire, hay là nước Mỹ?

– Tôi muốn đến thiên đường của các nhà văn.

– Thiên đường của các nhà văn? Nghĩa là gì ạ?

– Thiên đường của các nhà văn là nơi anh quyết định viết lại cuộc đời của anh như anh muốn sống. Bởi vì, Marcus ạ, sức mạnh của nhà văn, đó là có thể quyết định được kết cục của cuốn sách. Họ có đủ quyền lực quyết cho một người sống hay chết, có quyền lực thay đổi được tất cả. Nơi đầu ngón tay của các nhà văn có một sức mạnh mà họ thường không thể ngờ được. Chỉ cần nhắm mắt lại là họ có thể lật ngược lại dòng chảy của một cuộc đời. Marcus, điều gì sẽ xảy ra vào ngày 30 tháng Tám năm 1975 nếu…

– Chẳng ai thay đổi được quá khứ, thầy Harry, đừng nghĩ đến nó nữa…

– Làm thế nào mà không nghĩ đến quá khứ cho được?

Đặt chồng bản thảo lên trên ghế cạnh Harry, tôi làm bộ như chuẩn bị đi, vậy là Harry hỏi tôi:

– Cuốn sách của anh nói về chuyện gì?

– Chuyện một người đàn ông yêu một cô gái trẻ. Nàng nuôi giấc mơ cho cả hai người. Nàng muốn họ sống chung và người yêu nàng sẽ trở thành nhà văn vĩ đại, thành giáo sư đại học và họ sẽ nuôi một chú chó lông màu mặt trời. Nhưng một hôm, cô gái ấy biến mất. Người ta không bao giờ tìm thấy nàng. Còn người đàn ông ở lại nhà chờ đợi. Ông ấy trở thành nhà văn vĩ đại, giáo sư đại học, và nuôi một chú chó lông màu mặt trời. Ông ấy làm tất cả những gì người yêu ông muốn trong khi đợi nàng. Ông ấy không bao giờ yêu ai khác nữa, chung thủy chờ đợi nhưng nàng không bao giờ trở lại.

– Bởi vì nàng đã chết!

– Vâng, nhưng bây giờ người đàn ông đó có thể tổ chức một đám tang.

– Không, quá muộn rồi! Bây giờ người đàn ông đó đã sáu mươi bảy tuổi rồi.

– Sẽ không bao giờ quá muộn để yêu lần nữa. Tôi giơ tay làm hiệu cho thầy một cách thân tình. Tạm biệt, Harry. Em sẽ gọi điện cho thầy ngay khi tới New York.

– Đừng có gọi. Như vậy tốt hơn.

Tôi bước xuống những bậc cầu thang phía bên ngoài dẫn ra sân để ra xe. Khi chuẩn bị trèo lên ô tô, tôi nghe thấy tiếng ông gọi với theo từ bên hiên tầng một:

– Marcus, hôm nay là ngày bao nhiêu nhỉ?

– Ngày 30 tháng Tám, Harry ạ..

– Bây giờ là mấy giờ rồi?

– Gần 11 giờ sáng.

– Chỉ còn hơn tám tiếng nữa, Marcus ạ!

– Hơn tám tiếng nữa thì sao ạ?

– Hơn 8 tiếng nữa thì đến 19 giờ.

Tôi vẫn chưa hiểu gì cả, tôi hỏi:

– Có chuyện gì xảy ra lúc 19 giờ?

– Nàng với tôi, hẹn nhau lúc đó, anh biết rồi mà. Nàng sẽ quay trở lại. Hãy nhìn này Marcus! Hãy nhìn xem chúng ta đang ở đâu! Chúng ta đang ở thiên đường của các nhà văn. Chỉ cần viết thôi, tất cả sẽ thay đổi.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.