Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

– Không cần phải vòng vo làm gì, anh Goldman ạ, ông Robert Quinn nói với tôi. Tôi đã lường trước hết mọi điều, trừ mỗi điều đó: Nola muốn tôi lấy tờ giấy quỷ quái đó. Anh có muốn uống thêm cốc bia nữa không?

– Vâng, được ạ, giống như cốc ban nãy. Bác có thấy phiền không nếu như cháu ghi âm lời bác?

– Ghi âm tôi á? Xin anh cứ việc. Lần đầu tiên có người quan tâm tới điều tôi nói đến thế.

Ông gọi nhân viên phục vụ thêm hai cốc bia; tôi lấy máy ghi âm ra và bấm nút.

– Vậy là, ở quán xúc xích đó, cô bé muốn bác giúp đỡ, tôi nói để bắt đầu vào chuyện.

– Đúng vậy. Rõ ràng là vợ tôi sẵn sàng làm mọi việc để làm hại Harry Quebert. Còn Nola thì sẵn sàng làm mọi chuyện để bảo vệ Harry trước hành động của vợ tôi. Tôi còn sửng sốt về cuộc trò chuyện lúc đó. Tôi bắt đầu hiểu ra đúng là có chuyện giữa Nola và Harry. Tôi còn nhớ rõ cô bé nhìn tôi, đôi mắt sáng long lanh điềm tĩnh, còn tôi thì hỏi: “Cái gì? Thế nghĩa là thế nào? Lấy lại mẩu giấy đó ?” Cô bé trả lời tôi: “Cháu yêu anh ấy. Cháu không muốn bất kì điều gì có hại cho anh ấy. Anh ấy viết những dòng đó là vì cháu muốn tự tử. Tất cả đều là do lỗi của cháu, nhẽ ra cháu không nên tìm đến cái chết làm gì. Cháu yêu Harry, anh ấy là tất cả những gì cháu có, là tất cả ước mơ của cháu từ trước tới nay”. Rồi chúng tôi trò chuyện với nhau về tình yêu. “Vậy cháu muốn nói là cháu với Harry Quebert, hai người…” “ Chúng cháu yêu nhau!” “ Yêu á? Cháu đang kể chuyện gì với bác thế? Cháu không thể yêu anh ta được!” “ Tại sao lại không được?” “ Tại vì anh ta quá già so với cháu.” “Tuổi tác không thành vấn đề!” “ Tất nhiên đó là vấn đề!” “Vậy nhẽ ra nó không nên là vấn đề mới phải!” “ Những cô bé ở tuổi cháu không việc gì phải quan hệ với một gã tầm tuổi như anh ta.” “ Cháu yêu anh ấy!” “ Đừng có nói những điều kì quái thế, cháu có ăn bánh sáp ong đi không nào?” “Nhưng bác Quinn ơi, nếu như cháu mất anh ấy tức là cháu mất tất cả!” Tôi không tin vào mắt mình nữa, anh Goldman ạ: cô gái bé nhỏ này đang yêu Harry phát điên. Những tình cảm mà cô bé thể hiện là những tình cảm tôi không bao giờ biết, hay nói cách khác, tôi không nhớ tôi có cảm nhận như vậy với chính vợ tôi. Vào giây phút đó, vì bé gái mười lăm tuổi này mà tôi nhận ra rằng rõ ràng tôi chưa hề được biết đến tình yêu, rất nhiều người chắc chắn cũng không hề biết tới tình yêu. Họ chỉ biết hài lòng với những tình cảm vốn tốt, rồi tự chôn vùi bản thân trong những tiện nghi của một cuộc sống đáng thương và làm tuột mất những cảm giác thần diệu mà chính nó mới đáng là điều duy nhất biện minh cho sự tồn tại. Tôi có người cháu sống ở Boston, làm việc trong ngân hàng, kiếm được cả núi tiền mỗi tháng, có vợ và ba con, một cô vợ tuyệt vời và một chiếc xe ô tô tuyệt đẹp. Đúng là một cuộc sống lí tưởng chứ còn gì nữa. Nhưng một hôm, nó về nhà, nói với vợ là, nó sẽ ra đi vì nó tìm thấy tình yêu với một cô sinh viên đúng bằng tuổi con gái nó đang học ở trường Harvard mà nó gặp tình cờ trong một hội nghị. Ai cũng nói rằng thằng cháu tôi bị điên, rằng nó cố tìm lại tuổi trẻ đã mất của nó ở cô sinh viên này, nhưng tôi thì tôi tin rằng, đơn giản là nó đã tìm thấy tình yêu. Nhiều người lầm tưởng họ yêu nhau nên cưới nhau. Rồi một ngày, thậm chí là họ không hề mong muốn cũng không hề ngờ tới, họ phát hiện ra tình yêu. Cứ như bị tình yêu tát vào giữa mặt. Lúc đó, cứ như thể hydro gặp không khí, nó phát nổ một cách ngoạn mục và phá hủy tất cả. Ba mươi năm cuộc sống vợ chồng không thoả mãn đột ngột tan vỡ, giống như cái hố xí tự hoại khổng lồ bị nóng sôi lên đến độ bùng nổ bắn tung toé ra tất cả mọi người xung quanh. Khủng hoảng tuổi bốn mươi, đàn ông chín muồi muốn làm tình với trẻ nít, đó chính là những người biết đến tình yêu quá muộn và buộc phải làm cho cuộc sống của mình hoàn toàn đảo lộn.

– Vậy bác đã làm gì? Tôi hỏi.

– Cho Nola ư? Tôi từ chối. Tôi nói không muốn dính líu gì tới việc này và dù sao đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng làm gì được. Tờ giấy nằm trong két sắt, mà chiếc chìa khóa duy nhất để mở két sắt thì đêm cũng như ngày, lúc nào cũng treo trên cổ của bà vợ tôi. Nghĩa là chịu chết. Cô bé van xin tôi, nói nếu cảnh sát túm được tờ giấy thì Harry sẽ gặp rắc rối nghiêm trọng, sự nghiệp của anh ta sẽ bị đổ bể, cũng có thể còn phải bị ngồi tù trong khi anh ta không làm điều gì xấu xa. Tôi còn nhớ đôi mắt cháy bỏng, thái độ và những điệu bộ của cô bé nữa… Trong đó chứa đựng biết bao nhiêu niềm say mê tuyệt diệu. Tôi còn nhớ cô bé nói: “Họ sẽ phá hỏng hết bác Quinn à! Người ở thành phố này hoàn toàn điên, làm cháu nhớ đến vở kịch Những bà phù thủy ở Salem của Arthur Miller, thế bác đọc Miller chưa?” Đôi mắt cô bé bắt đầu ươn ướt, lệ bắt đầu ứa ra rồi chảy tràn trên má. Tôi đọc Miller rồi. Tôi còn nhớ tiếng vang của vở kịch khi được ra mắt lần đầu tiên ở Broadway: buổi biểu diễn đầu tiên đó đúng vào buổi tối xử tử hình vợ chồng Rosenberg. Tôi còn nhớ hôm đó là thứ Sáu. Chuyện đó làm tôi sởn gai ốc vì gia đình nhà Rosenberg cũng có con nhỏ ở độ tuổi Jenny nhà tôi lúc đó. Tôi tự hỏi không biết điều gì sẽ xảy ra với Jenny nếu tôi cũng bị xử tử hình như thế. Tôi thấy nhẹ cả người khi không phải là cộng sản.

– Tại sao Nola lại nhờ chính bác?

– Chắc vì cô bé tưởng tôi có thể mở được khóa của két sắt. Nhưng không phải vậy. Như tôi đã nói với anh, không ai ngoài vợ tôi có quyền mở cải tủ ấy. Lúc nào bà ấy cũng giữ rịt chiếc chìa khoá, treo vào dây chuyền và lúc nào cũng khư khư kẹp giữa hai bầu vú. Còn tôi thì, từ lâu đã chẳng được chạm vào ngực của bà ấy rồi.

– Thế chuyện gì xảy ra?

– Nola nài nỉ tôi. Cô bé nói: “Bác rất khéo léo nhanh nhẹn. Bác tự biết phải làm thế nào! Rốt cuộc thì tôi đồng ý. Tôi nói với cô bé là sẽ cố gắng.

– Tai sao? Tôi hỏi.

– Tại sao à? Thì bởi vì tình yêu! Như tôi đã nói với anh ban nãy, cô bé mới chỉ mười lăm tuổi nhưng nói được những điều mà tôi hoàn toàn không biết và chắc hẳn tôi sẽ chẳng bao giờ biết. Ngay cả khi, thú thực, chuyện với Harry khiến tôi buồn nôn. Tôi làm điều này là vì cô bé chứ không phải vì Harry. Tôi hỏi cô bé định làm gì với Cảnh sát trưởng Pratt. Có bằng chứng hay không có bằng chứng, thì ông ta đã biết rõ mọi chuyện. Cô bé nhìn thẳng vào mắt tôi nói: “Cháu sẽ không cho ông ta gây hại. Cháu sẽ biến ông ta thành tội phạm”. Vào lúc đó, tôi còn chưa hiểu gì hết. Chỉ cách đây vài tuần, khi Pratt bị bắt, tôi mới ngã ngửa người ra, chắc đã có chuyện kì quái.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.