Sáng hôm sau, khi những tia nắng le lói chiếu vào phòng qua kẽ hở của rèm cửa, chị Tooko tỉnh lại.
- Xem ra vẫn còn sốt. Để em viết một câu chuyện ngắn làm bữa sáng, chị ăn rồi uống thuốc, sau đó nghỉ cho khỏe đi.
Sau khi tôi đặt tay lên trán chị ấy để xem chị ấy còn sốt không và nói như vậy, hai má chị Tooko hơi đỏ lên.
- ...Konoha, đêm qua em ở lại đây à?
- Em cũng đâu thể bỏ bệnh nhân lại một mình đúng không.
Trông chị Tooko như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không tìm được lời thích hợp, thế nên chị ấy đành cúi đầu, sau khi do dự mất một lúc, chị ấy mới khẽ nói.
- ...Cảm ơn em.
- Đ-Đến lúc này rồi mà chị còn khách sáo như vậy sao. Còn nữa, nếu chị đã dậy được rồi thì nên thay quần áo đi, dù sao thì hôm qua chị cũng đổ mồ hôi nhiều lắm.
- Ừm... để chị đi thay.
Sau khi trả lời với vẻ ngượng ngùng, chị Tooko từ từ bò dậy rồi lấy đồ để thay từ tủ quần áo, sau đó chị ấy ôm theo nó đi lảo đảo ra khỏi phòng.
- Chị đi một mình được không?
Tôi định đưa tay ra đỡ chị ấy.
- Không sao đâu.
Nhưng chị Tooko lại đỏ mặt cúi đầu từ chối.
Một lúc sau, chị Tooko quay lại trong bộ pijama màu lam và mái tóc được tết lại gọn gàng, rồi chị ấy ngồi trên nệm ăn những mẩu truyện bữa sáng do tôi đút.
- ...Ngon quá... thật ấm áp... thật dịu dàng... cứ món súp bắp cải, thịt xông khói và nấm vậy.
Chị ấy khẽ cười và nói.
- Câu chuyện ngày hôm qua em viết cũng rất ngọt ngào, chẳng khác gì món cháo sữa bò... rất ngon... hệt như vị của mẹ.
...Chị muốn ăn cơm của mẹ...
Ngực tôi khẽ nhói lên.
Chị Tooko còn nhớ việc chị ấy đã mếu máo khi nói ra những lời như vậy không...
Ánh mắt dịu dàng của chị ấy pha lẫn chút xót xa.
Vừa cẩn thận ăn câu chuyện của tôi, chị Tooko vừa thì thầm bằng giọng hoài niệm.
- ...Những bữa cơm của mẹ chị rất ngọt ngào, rất ấm áp, cho dù gặp chuyện buồn thì chỉ cần được ăn cơm của mẹ là chị lại quên đi hết thảy... hệt như phép màu vậy... Mẹ luôn nói với chị rằng... mẹ muốn viết ra những câu chuyện như “Manna”...
- Manna...?
- Đó là một loại đồ ăn xuất hiện trong chuyện về Moses trong Kinh thánh. Khi các con chiên đang lưu lạc trên vùng hoang dã mang theo cái bụng đói, Chúa trời đã để cho manna màu trắng như tuyết rơi xuống từ trên bầu trời. Đó là một thứ ngọt ngào như mật ong, mỏng manh như sương sớm... Và Chúa trời vẫn tiếp tục để manna rơi cho đến khi những con chiên của người đến được vùng đất hứa Canaan.
Trong đôi mắt trong suốt của chị ấy toát lên tia sáng dịu dàng.
Như thể quang cảnh đó đang hiện lên trong đầu chị ấy...
Thức ăn của trời rơi xuống trên miền đất hoang.
Manna, tình thương của Chúa trời, trải rộng vô hạn, thanh khiết, ôn hòa.
- Giấc mơ của mẹ chị là... một ngày nào đó có thể viết ra những câu chuyện... như manna, làm đầy những cái bụng rỗng...
Tôi từng nghe nói mẹ của chị Tooko muốn trở thành một tác giả.
Chắc hẳn cô ấy đã nhiều lần kể cho đứa con gái nhỏ nghe bằng giọng nói dịu dàng.
... Một ngày nào đó, mẹ muốn viết ra câu chuyện như manna.
Đang hạnh phúc kể lại những kỉ niệm, bỗng dưng chị Tooko im lặng cúi đầu.
Có lẽ chị ấy vừa nhớ ra... rằng mẹ chị ấy đã không thể nào viết ra một câu chuyện như manna nữa rồi.
- Cảm ơn em, chị ăn xong rồi.
Chị ấy nói khẽ.
- Vậy chị uống thuốc nhé.
- Ừ.
- Uống thuốc xong chị nằm ngủ thêm chút nữa đi.
- Vậy còn Konoha...?
Chị Tooko ngước lên nhìn tôi lo lắng.
- Em sẽ ở đây cho đến khi chị Tooko tỉnh lại.
- Trường học thì sao?
- Em vừa gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm báo hôm nay nghỉ rồi.
- ...Konoha, cả đêm qua em không ngủ phải không?
- Không. Mà chị đừng lo cho em, nhanh nằm xuống nghỉ ngơi cho khỏe đi. Vẫn còn một kì thi đang đợi chị đấy.
Chị Tooko nhìn tôi với ánh mắt rưng rưng không biết phải làm sao rồi nói.
- Trong tủ có chăn đấy... nếu em buồn ngủ thì cứ lấy ra mà dùng. Còn nữa, dưới bếp có đồ ăn, nếu đói em cứ lấy mà ăn.
Sau khi ngập ngừng khẽ nói như vậy, chị ấy lại ngủ say sưa.
Nghe chị ấy nói tôi mới nhớ ra từ hôm qua tới giờ mình chưa có thứ gì vào bụng cả. Vì chẳng hề cảm thấy đói bụng nên tôi cũng quên khuấy đi mất. Mặc dù cảm thấy không nên đi lục lọi bếp nhà người khác, nhưng tôi vẫn đi tới tủ lạnh và mở tủ ra, ở đó tôi phát hiện trong tủ gần như trống rỗng.
Một vỉ trứng gà với duy nhất một quả trứng còn sót lại, hạn sử dụng không biết, ngoài ra còn có pho mát, xúc xích salami*, mayonnaise, một chai nước khoáng và một lon bia.
Một loại xúc xích dạng khối được làm từ thịt động vật lên men rồi đem sấy khô. Là đồ ăn truyền thống của vùng Nam Âu.
Mặc dù nói chị Tooko chỉ ăn sách, nhưng nhà này vẫn còn Ryuuto và cô Kanako mà, hai người đó rốt cuộc ăn gì để sống vậy?!
Đúng lúc này, tôi liếc thấy một thùng các tông đặt dưới nền nhà, bên trong cơ man nào là mì ly, mì xào và hàng tá đôi đũa xài một lần.
Tôi lấy ra một ly mì vị súp miso, rót nước nóng vào rồi bắt đầu ăn.
Sau khi nhét đầy bao tử, cơn buồn ngủ lập tức ập tới. Cố nhịn không để mí mắt sụp xuống, tôi quay lại phòng của chị Tooko, chị Tooko vẫn đang nằm ngủ, một tay nắm chặt cuốn Alte Heidelberg ăn dở.
Chẳng hiểu sao mũi tôi lại cay xè.
Thấy chị Tooko khẽ run lên như thể bị lạnh, tôi ngồi xổm xuống nhẹ nhàng cầm cánh tay thò ra ngoài và cuốn sách đút vào lại trong chăn.
Có lẽ nên lấy thêm một cái chăn nữa đắp cho chị ấy.
Vừa nghĩ như vậy, tôi đi tới tủ định mở ra, nhưng đột nhiên sống lưng tôi ớn lạnh.
Tôi nhớ tới một cảnh trong tiểu thuyết của cô Kanako.
Sau đám tang của cặp vợ chồng, Arisa đi tới chung cư trống rỗng, khi cô ấy mở ra cánh cửa tủ, từ bên trong xuất hiện xác chết thối rữa của một đứa trẻ.
Tôi đang nghĩ cái gì vậy?!
Đó chỉ là hư cấu. Chị Tooko vẫn đang sống sờ sờ, không phải ngay lúc này đây chị ấy đang nằm ngủ sau lưng tôi sao?!
Dù vậy, tôi vẫn không thể ngăn bản thân run rẩy như đang bị bao trùm bởi một bầu không khí lạnh lẽo, cổ họng tôi khát khô, cánh tay duỗi ra dừng lại bất động trước cửa tủ.
Dường như có một thứ gì đó đáng sợ và vô hình đang ẩn náu ở phía bên kia cánh cửa kéo mỏng và phai màu, nó đang chờ để lao ra tấn công khi tôi đẩy cửa... từ trong bóng tối dày đặc, duỗi ra một cánh tay trắng nhớt và nắm lấy tay tôi, kéo tôi vào bên trong...
Phải bình tĩnh lại! Sao lại để trí tưởng tượng của mình dọa sợ như vậy chứ!
Tôi nín thở, mở to hai mắt rồi đẩy cánh cửa tủ ra.
Một luồng khí lạnh thổi ra từ bên trong, tim tôi thắt chặt lại, da gà nổi hết cả lên.
Ngăn trên của tủ đặt chăn và nệm, ở bên cạnh và ngăn dưới thì là những chiếc hộp và sách được xếp chật kín.
Một cái tủ cực kì bình thường.
Dù vậy, cảm giác bất an trong lòng tôi vẫn không biến mất, tôi cố gắng lôi cái chăn ra khỏi tủ càng nhanh càng tốt rồi đóng cửa lại.
Tuy nhiên, một mép chăn lại bị kẹt trong đống đồ đạc nằm bên cạnh, cho nên khi tôi kéo mạnh nó ra, đống đồ đạc cũng đổ ập xuống.
- Oa!
Tôi vội vươn tay ra đỡ nhưng vẫn không bắt được cái hộp ở trên cùng, đồ vật bên trong cái hộp văng tung tóe khắp thảm tatami.
Tôi vội quay lại nhìn ra đằng sau, tuy nhiên chị Tooko vẫn ngủ say và không nhận ra điều gì cả.
Tôi thở dài một cái rồi đặt chăn xuống thảm, sau đó bắt đầu nhặt những thứ rơi dưới sàn lên.
Một bức tranh ba mẹ do chị Tooko vẽ khi còn nhỏ, cục gôm hình động vật, viên bi màu violet, tin nhắn âm nhạc chúc mừng sinh nhật gửi từ bệnh viện... nằm lăn lóc trên sàn đều là những thứ mang đầy kỉ niệm.
Còn có một quyển album.
Khi tôi định nhặt quyển album nằm dưới sàn trong trạng thái mở ra để đóng nó lại, tôi nhìn thấy một cô gái tóc thắt bím mặc đồng phục thủy thủ.
Cô gái này... đang học cấp hai thì phải. Cô gái trên vai đeo một bình nước, hai tay xách một túi lớn đồ lưu niệm, đang đứng trước một bảo tàng mĩ thuật vây quanh bởi rừng cây và cười hạnh phúc. Trên tóc cô ấy cài một chiếc trâm hình hoa violet.
Đây là cô Yui sao?
Đứng bên cạnh là một cô gái với vóc người thon thả. Trước ngực đeo một chiếc vòng cổ thủy tinh màu lam, mái tóc cắt ngắn ngang vai, đôi mắt lạnh lùng như búp bê...
Đây là cô Kanako!
Tôi thử lật sang những trang khác.
Tất cả gần như đều là hình của hai cô gái.
Ngôi trường cũ kĩ, nhà thể dục, cầu môn, xà đơn, hoa anh đào. Trong những khung cảnh bình thường như vậy đều tồn tại hai cô gái, khi thì mặc đồng phục, khi thì mặc đồ thể dục. Ở trong tấm hình nào thì cô gái tóc thắt bím cũng đều cười thật hạnh phúc, còn cô gái còn lại thì lúc nào cũng giữ nét mặt lạnh lùng.
Dù vậy, cô gái tóc thắt bím dường như chẳng bận tâm đến điều đó, cô vòng tay qua tay bạn mình và nở một nụ cười tươi như hoa.
Càng lật về phía sau, hai cô gái lại càng trưởng thành, họ bắt đầu khoác lên mình trang phục khác nhau.
Cô gái tóc thắt bím mặc áo khoác dài tay, váy kẻ sọc carô và đi tất, cô gái với đôi mắt lạnh lùng thì mặc đầm một mảnh màu xám, khoác áo bolero bên ngoài và quần vớ màu đen.
Cho dù học khác trường cấp ba, hai người có vẻ vẫn thường xuyên gặp nhau.
Cô gái tóc thắt bím vẫn rạng rỡ như trước, cô gái còn lại thì lạnh lùng âm u.
Khung cảnh trong hình chuyển sang trường đại học, trong căn phòng chật hẹp của một câu lạc bộ nào đó có hai cô gái nay đã là sinh viên.
Lúc này cô gái tóc thắt bím đã không còn buộc bím tóc nữa mà để xõa mái tóc hơi uốn lượn loăn xoăn rũ qua vai, dù vậy nụ cười của cô vẫn không hề thay đổi. Cô gái đứng bên cạnh cũng càng xinh đẹp hơn, nét lạnh lùng trong đôi mắt cô ấy cũng vẫn y hệt như ngày xưa.
Trang cuối cùng của quyển album là hình cô Yui mặc váy cưới trắng thuần khiết đang nở nụ cười, còn cô Kanako thì mặc váy màu xanh dương, cô ấy đang trao hoa cho cô Yui.
Cô Kanako không hề nở nụ cười, nét mặt của cô ấy không có chút tình cảm nào. Có vẻ màu xanh dương là màu yêu thích của cô Kanako. Vào buổi tiệc hôm trước, cô ấy cũng mặc bộ đầm màu này...
...Kanako và Yui, mẹ của Tooko, là bạn thân của nhau.
Nét mặt bối rối và biểu cảm đắng chát của bác Sasaki khi nói ra những lời đó hiện lên trong đầu tôi.
Hai người họ thật sự là bạn thân của nhau sao? Đúng là lúc nào họ cũng ở bên nhau, nhưng mà... tôi lại cảm thấy có điều gì đó không đúng. Chắc hẳn đó là vì trong cả quyển album này không hề có lấy một tấm hình mà cô Kanako nở nụ cười...
Khi định khép lại quyển album, tôi nhận ra ở trang giấy mỏng nằm giữa trang cuối cùng và bìa dường như đang kẹp một thứ gì đó.
Đó là vài tờ giấy có kẻ hàng trông như giấy viết thư.
Khi thoáng liếc qua nội dung, toàn thân tôi cứng đờ lại.
“Cậu chắc hẳn rất muốn tôi chết đúng không.”
Cái quái gì đây?!
Tôi nín thở nhìn vào câu nói được viết bằng nét chữ gọn gàng và xinh đẹp. Ngoài nó ra còn có những câu chữ sắc nhọn như kim châm.
“Từ khi tôi vào nghề, cậu liên tục làm những chuyện quá đáng với tôi. Cậu lợi dụng tôi để tiếp cận anh ấy. Cậu dùng thân thể của mình để dụ dỗ anh ấy, để anh ấy đọc tiểu thuyết của cậu. Cậu đã phản bội tôi, giấu tôi viết tiểu thuyết.
Bộ dạng xấu xí kia mới chính là con người thật của cậu.
Dù vậy, khi đứng trước anh ấy, cậu lại giả vờ làm người tốt, giả vờ lo lắng cho tôi, cậu thật chẳng có chút liêm sỉ nào. Cậu lại còn dám nói với tôi rằng nếu tôi xuất bản cuốn sách đó, tôi sẽ bị tổn thương. Tôi biết, trong thâm tâm, cậu đang ghen tị, đang khó chịu với tôi, tìm mọi cách để vùi dập tôi.”
Trên trán tôi toát ra mồ hôi lạnh.
Đây là... thư của cô Kanako gửi cho cô Yui sao? Nhưng nội dung trong này hoàn toàn không phải dành cho một người bạn thân.
“Cậu lúc nào cũng tự ý viết lại những câu chuyện theo ý thích của mình.
Từ hồi cấp hai đã luôn như vậy. Cậu chẳng quan tâm tới việc có khiến tôi cảm thấy phiền toái hay không, lúc nào cũng bám dính lấy tôi, thể hiện cho những người xung quanh biết cậu là bạn thân của tôi. Trên thực tế, đó chỉ là vì cậu muốn thỏa mãn cảm giác đắc ý khi người khác thấy chỉ có cậu là có thể nói chuyện thân thiết với tôi, người lúc nào cũng cô độc.
Khi cha mẹ tôi mất hồi cấp ba cũng vậy.
Chẳng có ai gọi cậu nhưng cậu vẫn tới khu hỏa táng, rồi vừa ôm lấy tôi giả vờ khóc, khóe miệng cậu vừa nhếch lên thật vui vẻ, cậu tưởng rằng tôi không nhận ra điều đó sao? Khi đó, cậu cũng chỉ là đang say mê với việc khích lệ người bạn thân bất hạnh mà thôi.
Bây giờ cũng vậy.
Cậu vừa giả vờ là một người mẹ dịu dàng, vừa sợ hãi chồng của mình bị tôi cướp đi, cậu núp trong bóng tối nhìn tôi với ánh mắt thù hận, cậu gọi điện tới chỗ làm việc, lấy con gái của cậu làm cái cớ để buộc anh ấy ở nhà. Những nỗ lực ngu xuẩn của cậu khiến tôi muốn bật cười.
“Mình là tác giả của anh ấy.”
“Anh Fumiharu nói với mình, hi vọng mình trở thành tác giả của riêng anh ấy.”
“Mặc dù không thể xuất bản tiểu thuyết như Kana, nhưng chỉ cần như vậy là mình cũng thấy thỏa mãn rồi.”
Như muốn khoe khoang niềm hạnh phúc của bản thân, cậu liên tục nói cho tôi những điều đó, cậu còn gửi bưu thiếp có hình gia đình cậu cho tôi, nhưng cậu hãy tự biết thân biết phận mà nhìn vào sự thật đi.
Cậu không hề có tài năng.
Những câu chuyện cậu viết giống như giấc mơ mà Ole Lukoje cho đám trẻ con thấy qua chiếc dù có tranh vẽ. Mơ hồ không chút sự thật; chẳng hề để lại chút ấn tượng nào, sáng sớm tỉnh lại là sẽ quên hết.
Anh ấy cũng vì biết điều này nên mới không để cho cậu xuất bản sách.
Tác giả của Amano Fumiharu là tôi, không phải cậu, cho dù ai nhìn vào thì cũng thấy rõ điều đó. Anh ấy đã “ăn cơm” trước mặt tôi. Cậu không phải là người đặc biệt duy nhất. Tác giả của anh ấy chính là tôi.
Cậu sẽ không thể trở thành một tác giả. Tiểu thuyết của cậu chỉ là những thứ nhàm chán đầy viển vông.
Cậu nói cậu có độc dược.
“Không biết nếu anh Fumiharu uống thuốc độc thì sẽ thế nào nhỉ? Không biết anh ấy có chết không nhỉ?”
Cậu định uy hiếp tôi sao?
Tôi biết thừa cậu đang giấu độc dược ở đâu. Cậu lúc nào cũng cất những thứ quan trọng ở đó. Chỉ cần mở nó ra là mọi chuyện sẽ sáng tỏ.
Sau khi giết anh ấy, cậu cũng sẽ giết tôi phải không? Cậu sẽ vừa cười vừa đổ thuốc độc vào thức ăn của tôi phải không?
Nhưng vô dụng thôi. Tôi sẽ không chết, tôi sẽ sống. Tôi cũng không ngu xuẩn đến mức bị một người như cậu giết.
Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu cũng như con gái cậu, những kẻ dám cản trở mục tiêu của anh ấy và tôi.”
Khi đọc xong lá thư, toàn thân lẫn những đầu ngón tay của tôi đều lạnh cóng.
Đầu tôi đau nhói, mắt không tài nào rời khỏi những con chữ. Ngày được ghi ở cuối bức thư là ba ngày trước khi vợ chồng chú Amano qua đời.
Ngực tôi như bị đâm thủng, không chỉ vì việc cô Kanako viết thư chỉ trích cô Yui, nói rằng cô Yui ghen ghét với cô ấy, mà còn vì việc cô Kanako đã viết rằng cô Yui có độc dược.
Trong Cánh cửa tội lỗi, Arisa đã bỏ độc vào đồ ăn.
Nhưng nếu trên thực tế, người sở hữu độc dược là cô Yui...
Theo những gì viết trong thư thì cô Kanako đã phát hiện ra điều đó và tìm cách sát hại cô Yui? Không... nếu như chính cô Yui đã... Toàn thân tôi run bắn lên khi trong đầu hiện lên một câu trong bức thư: “Không biết nếu anh Fumiharu uống thuốc độc thì sẽ thế nào nhỉ? Không biết anh ấy có chết không nhỉ?”.
Cảnh sát đã không tìm được bằng chứng nào về việc cô Kanako hạ độc. Cho nên người hạ độc không phải là cô Kanako, nếu vậy người đó chẳng lẽ lại là cô Yui sao?
Nếu như cô Yui vì bị cô Kanako vạch trần chỗ giấu độc dược mà bị dồn vào đường cùng rồi tự bỏ độc vào đồ ăn của chính mình và chồng cô ấy...
Nếu như cô ấy lựa chọn việc cùng chết đi thay vì để cô Kanako cướp chồng của mình...
Cô Yui, người luôn nở nụ cười trong những tấm hình trông không giống một người sẽ làm những chuyện như vậy, cô ấy dịu dàng, đáng yêu, hay quan tâm đến người khác.
Nhưng, nếu cô Yui thật sự âm thầm oán hận cô Kanako như những gì viết trong thư... đó cũng không phải là chuyện không thể diễn ra!
Tay tôi run rẩy.
Tôi bỏ lại lá thư vào quyển album, đặt nó vào hộp rồi nhét vào sâu trong góc tủ. Cho dù đã khép cửa tủ lại, tôi vẫn không thể ngăn cảm giác lạnh lẽo đang bủa vây lấy bản thân mình.
Sau khi đắp thêm cho chị Tooko một cái chăn nữa, tôi ngồi rúc vào một góc phòng, lấy áo khoác trùm kín đầu rồi cố gắng nhắm mắt lại.
Tôi muốn quên đi toàn bộ những gì mình vừa đọc được.
Mới vừa nãy thôi tôi còn buồn ngủ díp mắt nhưng bây giờ tim tôi đập thình thịch, đầu óc như bị điện giật, tôi không tài nào ngủ được!
Người hạ độc thật sự là cô Yui sao?
Chị Tooko vẫn đang ngủ một cách an lành. Chị ấy rốt cuộc định làm gì khi giữ lại lá thư đó?
Bóng tối như đè nặng cơ thể tôi. Tôi không thở được. Đừng suy nghĩ những chuyện dư thừa nữa, nhanh ngủ đi!
Sau một hồi niệm thầm trong đầu “Ngủ đi, ngủ đi!” như đọc kinh xua tà ma, cuối cùng tôi cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ vì quá mệt mỏi nên tôi ngủ rất say. Khi tôi tỉnh lại thì đã hơn bốn giờ chiều rồi.
Mặc dù trước khi ngủ tôi chỉ choàng áo khoác lên người, nhưng bây giờ đã có thêm một cái chăn. Hẳn là chị Tooko đã đắp giúp tôi.
Khi tôi xoay người nhìn về phía chị Tooko đang nằm ngủ thì thấy chị ấy đã ngồi dậy và đang đọc cuốn Alte Heidelberg.
Thấy tôi đã thức, chị ấy nheo mắt cười dịu dàng.
- Cảm ơn em, Konoha. Chị khỏe hơn nhiều rồi.
Nụ cười đó và nụ cười của cô Yui mà tôi nhìn thấy trong tấm hình chồng lên nhau, máu toàn thân tôi như đông lại.
Để che giấu sự bất an của mình, tôi đứng dậy lấy tay đặt lên trán của chị Tooko.
- Vẫn còn sốt. Chị cứ nằm nghỉ tiếp đi.
Tôi cứ nghĩ rằng chỉ cần đi ngủ thì sẽ quên đi hết thảy. Nhưng tôi đã nhầm. Tôi không tài nào quên được lá thư đó.
Chị Tooko bật cười, nụ cười giống hệt cô Yui.
- ...Konoha thiệt là, lo xa hệt như mẹ chị.
Tôi giật mình hỏi lại bằng giọng khàn khàn.
- Mẹ của chị Tooko... là bạn của mẹ Ryuuto... nhỉ?
Chị Tooko gật đầu vui vẻ nói.
- Ừ. Hai người bắt đầu quen nhau từ khi học cùng lớp vào hồi cấp hai. Mẹ chị rất hay kể cho chị nghe về chuyện của dì Kanako. Cứ mỗi lần nhắc tới chủ đề này là mẹ lại không dừng lại được. Mẹ rất tự hào và yêu mến dì Kanako.
Ngực tôi như có một vòng xoáy màu đen đang lan rộng.
Cô Yui thật sự “yêu mến” cô Kanako sao? Cô ấy thật sự nghĩ như vậy sao?
Chị Tooko tiếp tục kể cho tôi nghe với nụ cười trong vắt.
- Chị cũng rất thích dì Kanako. Mặc dù dì ấy thoạt nhìn rất lạnh lùng nhưng thật ra dì ấy là một người dịu dàng. Dì đã cưu mang chị trong căn nhà này. Dì ấy thật sự là một người tốt.
Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy cái cách chị Tooko vừa cười vừa lặp lại câu nói “Dì ấy là một người tốt” trông thật gượng gạo.
Vòng xoáy đen kịt càng lúc càng trở nên dày đặc.
- ...Chị không báo cho cô Kanako chuyện chị bị cảm phải nằm liệt giường sao?
Chị Tooko vừa cười vừa lắc đầu.
- Nếu biết chị bị cảm, dì chắc chắn sẽ rất lo lắng. Chị không muốn dì phải lo lắng hay buồn rầu. Bởi vì dì là người không biết cách nói ra suy nghĩ của mình... Thế nên khi đứng trước dì chị lúc nào cũng cố gắng cười thật tươi.
Làm sao có thể như vậy được. Rõ ràng là sống chung cùng một nhà, vậy mà ngay cả việc mình bị cảm cũng không thể nói cho người khác biết, chuyện này thật sự quá vô lý.
Tôi định nói ra những lời này, nhưng nhìn thấy nét mặt và giọng nói của chị Tooko rạng rỡ không chút vẩn đục, tôi lại đành im lặng.
Đột nhiên, chị Tooko trở nên buồn bã và khẽ thì thầm.
- ...Nếu mẹ còn sống... và viết truyện cho chị thì tốt biết mấy... nếu vậy...
Tôi định hỏi lại nếu vậy thì sao nhưng chị Tooko đã nở nụ cười rạng rỡ.
- Konoha, chị đói bụng rồi. Em lấy gì đó cho chị ăn đi.
Sau đó tôi làm một ly mì xào. Còn chị Tooko thì ăn tuyển tập truyện ngắn của Kunida Doppo.
- Nỗi buồn của cậu thiếu niên... chị thích nhất là truyện ngắn này đây. Người đàn ông dẫn truyện khi còn niên thiếu từng gặp gỡ một người con gái bất hạnh, hai người chỉ nói với nhau một câu sau đó từ biệt... đó chỉ là một câu chuyện ngắn như vậy thôi... nhưng nó lại mang hương vị mặn chát của biển đêm... đau xót... trong suốt... tựa như một chén canh trong vắt nấu từ sò và ngò tây...
Ngực tôi khẽ đau khi nhớ lại kỉ niệm khi tôi và chị Tooko cùng đọc truyện ngắn của Doppo.
- Đoạn mở đầu của câu chuyện rất thi vị “Niềm vui của thiếu niên nếu là thơ, nỗi buồn của thiếu niên cũng là thơ”...
Rồi chị Tooko tươi cười hỏi tôi một câu tương tự khi đó “Nó thật tuyệt đúng không?”
- ...Đúng vậy.
Cơn đau xé lòng mà tôi đang cảm nhận bây giờ cũng là nỗi buồn của thiếu niên sao? Nếu tôi trở thành người lớn, cơn đau này sẽ phai nhạt sao?
Hay là vết thương này sẽ tiếp tục chảy máu. Cho dù đã trở thành người lớn thì tôi cũng sẽ căm hận một ai đó, nguyền rủa một ai đó như lá thư của Kanako sao?
Sau khi ăn xong bữa trưa muộn, chị Tooko dịu dàng nói.
- Chị không sao nữa rồi. Konoha cũng về nhà đi.
Thế nên tôi đành đứng dậy ra về.
- Chị cứ nằm nghỉ đi, không cần tiễn em đâu.
- Để chị đưa em tới cửa. Dù sao cũng phải khóa cửa lại mà.
- Lúc em tới cửa đâu có khóa đâu.
- Ủa... sao kì vậy?!
Chúng tôi nói chuyện với nhau như bình thường, nhưng chẳng hiểu sao ngực tôi lại đau nhức, một nỗi xót xa dâng lên trong lòng.
Lần tới chúng tôi gặp lại nhau sẽ là khi nào?
Chúng tôi sẽ không còn gặp nhau nữa sao.
Khi tôi đang ngồi trước cửa buộc dây giày lại thì cửa trước mở ra, một người phụ nữ mặc áo khoác màu xanh dương bước vào.
Tôi sững sờ.
Người phụ nữ kia cũng nhíu mày lại.
Người phụ nữ này chính là người đã viết ra quyển tiểu thuyết đó. Người đầu độc vợ chồng bạn thân và siết cổ con gái họ...
Lá thư kẹp trong quyển album, những gì Ryuuto nói với tôi, những lời của chị Tooko lần lượt hiện lên trong đầu, cơn giận bỗng dâng trào trong tôi... tôi bất giác trừng mắt nhìn về phía người phụ nữ.
Đối phương cũng dùng ánh mắt xinh đẹp và lạnh lùng nhìn tôi chăm chú.
Đúng lúc này giọng nói của chị Tooko vang lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
- Dì về rồi ạ!
Với nụ cười rạng rỡ vui vẻ không chút che giấu, chị ấy chạy về phía cô Kanako.
- Konoha tới thăm con đấy ạ. Chẳng là con bị cảm một chút những giờ đã không sao nữa rồi. À, dì xong việc rồi ạ? Đúng rồi, nhà xuất bản có gửi đồ tới, con đã để trong phòng khách rồi, có gì dì xem nhé. Còn nữa...
Với vẻ mặt lạnh lùng như băng giá không chút cảm tình, cô Kanako cởi giày cao gót rồi đi ngang qua tôi vào trong nhà.
Sau đó cô ấy đi ngang qua chị Tooko vẫn đang định nói gì đó, đẩy cửa ra rồi biến mất vào trong phòng.
Cửa đóng lại.
Chị Tooko vẫn đang cười.
- Dì dạo này hơi bận nên đã không về nhà một thời gian rồi, chắc dì mệt lắm. Em đừng để ý nhé, Konoha.
Chứng kiến chị Tooko như vậy mà trái tim tôi như bị đóng băng.
- Cảm ơn em vì đã chăm sóc chị hai ngày hôm nay. Chị tiễn tới đây thôi, em về cẩn thận nhé, Konoha.
- ...Chị giữ gìn sức khỏe.
Sau khi khó khăn nói ra những lời đó, tôi đi ra ngoài.
Tại sao chị Tooko lại phải miễn cưỡng bản thân cười như vậy chứ?!
Bên ngoài gió lạnh đang thổi.
Mặt trời đã lặn, tôi vừa đi ngang qua khu vườn u ám ra phía cổng vừa nghiến răng nghiến lợi vì cơn giận dữ không có chỗ phát tiết.
Chị ấy vẫn luôn như vậy sao? Sống mà bị người khác coi như không tồn tại.
Nếu vậy tại sao chị ấy lại có thể nói ra cái câu “Dì Kanako là người rất dịu dàng và tốt bụng” chứ!
Mặc dù tức giận như vậy nhưng tôi lại chẳng thể nói gì với chị Tooko và cô Kanako cả. Điều duy nhất tôi có thể làm là quay lưng lại căn nhà nơi hai người đang sống...
Bởi vì, tôi không có tư cách đó.
Tôi không thể hiểu được tâm tình của chị Tooko, của cô Kanako... tôi, một người không thể sống với thân phận tác giả, không có tư cách đó.
Ngực tôi đau ê ẩm.
Khi tôi đi ngang qua cây hồng ngay cạnh cổng, tôi nhận ra Ryuuto đang đứng ở đó, hơi thở của tôi ngừng lại.
- !
- Anh gặp Kanako rồi chứ?
Nó hỏi với giọng trầm thấp.
Trên khuôn mặt vặn vẹo một cách nguy hiểm của nó chỉ có đôi mắt là tỏa ra ánh sáng sắc nhọn.
- Hai người đó... lúc nào cũng vậy. Chị Tooko nói chuyện, còn Kanako thì cứ xem chị ấy như không tồn tại... vẫn luôn như vậy... kể từ khi chị Tooko tới cái nhà này. Đến nỗi ngay cả người ngoài nhìn vào cũng cảm thấy không chịu nổi.
Sau khi cắn môi một cách khổ sở, nó tiếp tục nói.
- Khi còn sống với ba mẹ mình, chị Tooko hở một chút là lại mếu máo khóc. Khóc từ trường về tới nhà, rồi dì Yui sẽ dỗ dành chị ấy. Mặc dù ở trước mặt em thì chị ấy vẫn phồng má nói rằng chị ấy không khóc, nhưng nhìn cặp mắt đỏ hồng của chị ấy là sẽ biết ngay.
Có lẽ vì trí tưởng tượng quá phong phú, cho nên chị Tooko rất sợ người lạ, mỗi lần có khách lạ tới thăm là chị ấy lại sợ run tìm cách trốn đi... chị ấy cũng rất ghét ma và những câu chuyện đáng sợ... Thếnhưng kể từ khi tới căn nhà này, em chưa từng một lần chứng kiến chị ấy khóc hay tỏ ra buồn rầu, cho dù là ai thì chị ấy cũng có thể nói chuyện một cách vui vẻ. Mặc dù rất sợ phải sống trong căn nhà từng xảy ra án mạng, nhưng chị ấy lại chưa một lần nói ra. Còn nữa, lúc nào đứng trước Kanako chị ấy cũng cười. Anh có biết vì sao không?
Trong ánh mắt, giọng nói của Ryuuto dường như đang cháy rực lửa giận và nỗi đau.
- Bởi vì chị Tooko muốn trở thành dì Yui.
Cô Yui ư?!
Trong đầu tôi hiện lên nụ cười giống hệt với nụ cười của chị Tooko.
Trong khi nở nụ cười, lúc nào chị Tooko cũng nghĩ tới người mẹ quá cố của mình sao?
Cho dù đau đớn đến tâm can vỡ nát, chị ấy vẫn nỗ lực và cố tỏ ra vui vẻ sao? Tại sao?! Tại sao chị ấy lại phải làm như vậy?!
- Nhưng cho dù chị ấy cố gắng tới gần dì Yui đến thế nào thì vẫn có một việc chị ấy không thể làm được.
Ryuuto nhìn chằm chằm vào tôi.
- Đó là viết ra những câu chuyện như của dì ấy. Chỉ có duy nhất điều đó là cho dù cố gắng thế nào chị Tooko cũng không thể làm được.
Lưng tôi ớn lạnh khi bị ánh mắt của nó nhìn vào.
Nó...
Nó đang muốn nói gì vậy?
- Đáng lẽ là không thể.
Ryuuto nói một cách rành mạch.
- Nhưng chị ấy đã tìm được anh Konoha. Câu chuyện mà dì Yui không thể viết ra, thì chính anh là người đã mang tới hi vọng hoàn thành nó...
Cô Kanako từng nói cô ấy biết một người viết ra tiểu thuyết giống y hệt tôi, còn chị Tooko từng nói mẹ chị ấy muốn viết ra một câu chuyện như manna.
Nhớ lại nét mặt mếu máo của chị Tooko khi chị ấy nói muốn được ăn cơm của mẹ, đầu tôi như sôi trào, toàn thân run rẩy.
Thì ra thứ mà chị Tooko hi vọng tôi viết chính là tiểu thuyết mà mẹ chị ấy đáng lẽ sẽ viết! Bởi vì như vậy nên chị ấy mới hi vọng tôi viết tiểu thuyết sao?!
- Nếu anh Konoha viết, mọi người sẽ được cứu rỗi... Cả em, cả chị Tooko... đều nghĩ như vậy.
Tôi rên rỉ.
- Anh không làm được! Anh đâu phải mẹ của chị Tooko đâu. Anh là một người khác. Cho dù em hi vọng như vậy thì anh cũng không thể làm được!
- Nhưng nếu cứ thế này thì cũng chỉ có sự hủy diệt đang chờ đợi ở phía trước.
Khuôn mặt của Ryuuto trở nên thâm trầm đến mức khiến người khác cảm thấy sợ hãi.
- Em biết chứ... em hoàn toàn rõ ràng.
Mọi người đều như đang mang theo một quả bom đi thăng bằng trên bờ vực. Giống hệt như chín năm trước... Giống hệt như khi đó, nếu không có ai biến mất thì mọi chuyện sẽ không dừng lại được.
Bóng tối càng lúc càng trở nên đặc quánh. Dưới ánh trăng yếu ớt, Ryuuto nở một nụ cười hung tàn.
- Em biết tất cả... Bởi vì em chính là Suwa Takumi đầu thai.
- !
Ryuuto làm sao vậy. Nó không giống bình thường chút nào cả.
- Anh biết Suwa Takumi chứ? Đó là người cha đào hoa vô tích sự của em. Mặc dù từ khi em còn ở trong bụng Kanako thì ông ta đã lao ra trước đầu xe hơi rồi bị tông chết. Nhưng ông ta đã đầu thai trở thành em.
Quá sợ hãi, tôi run giọng nói.
- Không thể nào, chuyện đó...
- Không thể sao? Nhưng em lại có kí ức của kiếp trước. Kể cả việc Kanako cự tuyệt em với ánh mắt lạnh lùng, kể cả khoảnh khắc em lao người ra trước đầu xe, kể cả việc Kanako đã không tới bệnh viện, kể cả việc em đưa độc dược cho chị Yui, em đều nhớ rõ toàn bộ.
Sống lưng tôi run lên.
Nó nói nó đã đưa độc dược cho cô Yui sao?!
- Đúng vậy, chính em là người đã đưa cho chị Yui chiếc bình nhỏ hình trái tim màu violet bên trong chứa độc dược. Bởi vì em rất yêu quý chị Yui, chị Yui lúc nào cũng đối xử với em thật dịu dàng. Em không thể chịu đựng việc phải nhìn thấy chị ấy khổ sở. Thế nên em đưa nó cho chị Yui, để chị ấy có thể ngủ một cách thanh thản...
Trong khi tôi sợ đến cứng người thì Ryuuto tiếp tục kể lại những chuyện không thể tin với nụ cười trên môi.
- Tay của chị Yui trắng nõn nà... mềm mại, nhỏ nhắn như tay em bé. Khi nắm lấy trái tim màu violet bằng bàn tay đó, chị ấy đã cười thật vui vẻ và cảm ơn em. Sau đó, chị ấy đã dùng nó. Bởi vì chỉ có tự tay giết chết người mình yêu thì người đó mới vĩnh viễn thuộc về mình.
Những cơn gió sắc nhọn như dao cắt qua mặt, qua cổ họng tôi.
Ryuuto luôn nói như vậy.
Rằng nó vẫn tìm kiếm một người yêu nó đến mức sẽ giết chết nó.
Rằng nó muốn được yêu, được hận bởi một người con gái như vậy.
Bởi vì chỉ có thù hận mới kéo dài mãi mãi, hơn cả tình yêu...
Quả nhiên cô Yui chính là người đã hạ độc sao?!
Ranh giới giữa sự thật và hư cấu dần biến mất, tôi cố gắng ngăn bản thân bị bầu không khí kì dị nuốt chửng.
- Đó chỉ là tưởng tượng của em! Bởi vì khi Takumi chết, anh ta không thể biết được việc Kanako có tới bệnh viện hay không!
- Đúng thế. Nhưng đêm nào em cũng nằm mơ, mơ thấy mình nằm chết cô độc trong bệnh viện... cứ như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác và chứng kiến mọi chuyện từ trên cao... Sự nôn nóng, khó chịu, tuyệt vọng cũng như tình yêu khi đó... em còn nhớ rất rõ. Em mang theo những cảm xúc đó và lại một lần nữa sinh ra từ trong bụng của Kanako. Để bi kịch đó không lặp lại một lần nữa...
Ryuuto nhìn tôi với ánh mắt xuyên thấu tất cả, rồi nó nói bằng giọng cứng rắn.
- Xin anh hãy viết, anh Konoha. Vẫn chưa quá muộn, trước khi em đưa chiếc bình màu tím của Ole Lukoje cho chị Tooko, xin anh hãy viết. Chỉ có anh mới có thể cứu rỗi tất cả.
Những lời đó tựa như những lời nguyền rủa.
- Không thể. Anh không thể viết được!
Sau khi nói ra những lời đó, tôi bỏ chạy. Băng qua cánh cổng ra mặt đường lạnh giá như băng dưới bầu trời đêm, tôi tiếp tục chạy thục mạng, suýt vấp té bao nhiêu lần.
Không thể!
Không thể!
Không thể!
Câu chuyện tựa như manna trắng muốt được Chúa trời ban xuống cho những con chiên của người.
Món ăn cao quý đến từ thiên đàng tỏa sáng lấp lánh.
Tôi không thể viết ra một cuốn tiểu thuyết như vậy.
Tôi không làm được chuyện vĩ đại như cứu rỗi một ai đó bằng câu chuyện của mình.
Khó thở quá! Đầu tôi đau nhức, cổ họng khát khô, trái tim như nứt vỡ!
Tại sao tôi lại phải viết?!
Tại sao tôi lại phải gánh vác trách nhiệm đó?!
... Xin anh hãy viết, anh Konoha.
... Nếu như mẹ còn sống... và viết ra những câu chuyện cho chị.
... Anh Konoha phải viết.
... Konoha này... một ngày nào đó em hãy viết tiểu thuyết nhé.
... Chỉ có anh mới có thể cứu rỗi tất cả.
... Hãy để chị được đọc câu chuyện của em nhé.
Những câu nói cuốn qua đầu tôi như một cơn bão. Gió lạnh mùa đông cắt da cắt thịt.
... Cậu sẽ không thể trở thành một tác giả.
... Độc giả sẽ phản bội tác giả.
... Em hãy viết tiểu thuyết nhé.
... Konoha, một ngày nào đó...
Không được! Dừng lại đi! Tôi không phải tác giả! Không phải tác giả!
Tôi không muốn viết tiểu thuyết nữa!
Tôi quá mệt mỏi rồi, tôi không muốn chạy nữa, không muốn phải suy nghĩ nữa. Sau khi nhiều lần định gục xuống đất mặc kệ hết thảy, cuối cùng tôi cũng tới được cửa nhà.
Rồi tôi nhìn thấy một thứ gì đó màu trắng ở phía góc tường vây làm bằng gạch.
Đó là một chiếc khăn quàng.
Hai tay cầm cặp sách, cổ quấn chiếc khăn quàng màu trắng mà tôi đã đưa cho cậu ấy, Kotobuki nhìn về phía trước với ánh mắt lo lắng.
Tại sao Kotobuki lại ở đây...?!
Cậu ấy vẫn đứng ở đây chờ tôi sao?!
Đúng lúc này, Kotobuki nhận ra tôi, nét mặt cậu ấy giãn ra như chực khóc.
- Tốt quá... cuối cùng cũng gặp được Inoue rồi.
Giọng nói khẽ run vì lạnh.
Hai mắt rưng rưng, Kotobuki cố gắng nói ra thành lời bằng âm thanh đứt quãng.
- Tại vì... Inoue hôm qua đột nhiên... về sớm... hôm nay, cũng nghỉ học... cho nên tôi rất lo... thế nên... tôi tự ý chạy tới đây... xin lỗi cậu... Mặc dù... Akutagawa nói... bây giờ Inoue cũng rất đau đớn, rằng tôi hãy chờ... cho đến khi cậu có câu trả lời... nhưng cứ nghĩ tới việc... Inoue đang khổ sở... tôi lại... không nhịn được... xin lỗi... xin lỗi.
Đột nhiên cậu ấy mở to hai mắt.
- Inoue... sao cậu lại khóc?
Chỉ khi nghe những lời đó, tôi mới nhận ra là mình đang khóc.
Mũi tôi cay xè, cổ họng đau nhức, bờ mi run rẩy, nước mắt lăn dài trên má.
- Inoue, cậu sao vậy?! Đã xảy ra chuyện gì vậy?!
Kotobuki chạy tới bên cạnh tôi, mặc dù bản thân cũng sắp khóc tới nơi, nhưng cậu ấy vẫn cố dùng bàn tay lạnh buốt của mình lau nước mắt cho tôi.
Những đầu ngón tay chạm vào má tôi thật lạnh. Cậu ấy đã đứng chờ tôi đến mức những đầu ngón tay lạnh cóng thế này.
Kotobuki nhíu mày một cách khổ sở, hai mắt rưng rưng nước, cậu ấy tiếp tục lau nước mắt cho tôi. Dù vậy, cổ họng của tôi vẫn không thể ngừng run rẩy.
Nỗi đau đớn dâng trào trong tôi.
- ...Mọi người đều bắt tôi phải viết tiểu thuyết. Chị Tooko, Ryuuto, đều nói tôi phải viết tiểu thuyết... cả bác Sasaki từng là biên tập viên của tôi cũng nói tôi hãy thử viết tiểu thuyết một lần nữa... rằng tôi hãy trở lại làm Inoue MIU... Tôi không muốn viết nữa...! Thế nhưng, mọi người...
Bằng giọng nói nghẹn ngào, tôi vừa khóc vừa nói.
Kotobuki cũng khóc cùng tôi.
Cậu ấy kiễng chân lên vòng tay qua cổ tôi rồi ôm tôi thật chặt. Nước mắt của Kotobuki khiến cổ tôi ướt đẫm.
- N-Nếu vậy thì cậu đừng viết nữa... cậu không cần viết nữa... Cho dù Inoue không viết tiểu thuyết thì tôi vẫn thích Inoue... tôi sẽ mãi mãi ở bên Inoue.
Những câu nói được nói ra bằng giọng nói khàn khàn nghẹn ngào đó tựa như những tia sáng xuyên qua tầng mây cứu rỗi linh hồn tôi.
Tựa như khi cậu ấy tiếp thêm dũng khí cho tôi trong căn phòng mùa đông được thắp sáng bởi ánh nến le lói.
Kotobuki nói tôi không cần phải viết nữa.
Rằng cho dù tôi không viết thì cậu ấy vẫn thích tôi.
Vào lúc này đây, khi tôi đang ở dưới đáy vực thẳm, cậu ấy đã nói cho tôi những lời tôi vẫn luôn hi vọng được nghe thấy.
Bằng từ ngữ dịu dàng, vụng về nhưng cũng rất thẳng thắn.
Rằng cho dù tôi không viết tiểu thuyết, cho dù tôi là Inoue Konoha, một kẻ phàm tục yếu đuối và thảm hại chỉ biết dậm chân đứng trước khung cửa hẹp, thì cậu ấy vẫn thích tôi.
Điều này khiến tôi cảm thấy thật hạnh phúc, thật an tâm... Kotobuki, người vừa khóc vừa nói với tôi những lời đó, đã cứu rỗi tôi, yêu tôi bằng cả trái tim...
Tôi cũng ôm chặt lấy Kotobuki và tiếp tục rơi những dòng lệ ấm áp.
Cuối cùng, hai chúng tôi ngượng ngùng tách khỏi nhau.
- Ngày mai cậu phải đi học nhé!
Kotobuki nói với khuôn mặt ửng đỏ.
- Ừ, cậu không cần tôi đưa cậu về sao?
- Vẫn còn sớm nên không sao đâu. Vậy thôi, ngày mai gặp lại nhé.
- A, Kotobuki.
Tôi gọi cậu ấy lại rồi khẽ cười.
- Lần sau cậu lại tới nhà tôi chơi nhé. Tôi sẽ giới thiệu cho mẹ đây là bạn gái của tôi. Còn nữa, tôi muốn ăn bánh chanh nướng do Kotobuki làm.
- Ừ-ừm! Tôi sẽ nướng thật nhiều bánh chanh nướng cho Inoue.
Tâm hồn như được thắp sáng bởi một ngọn nến, Kotobuki vui vẻ nở nụ cười rồi chạy đi sau khi nói “Bye bye”.
Mang theo cảm giác ấm áp tràn ngập yêu thương, tôi nhìn theo Kotobuki cho đến khi chiếc khăn quàng màu trắng dần biến mất vào màn đêm.
Vừa bước vào nhà, tôi đã bị mẹ hỏi đủ thứ chuyện về ngày hôm qua. Rằng tại sao tôi không gọi điện về. Rằng hôm nay tôi có đi học không.
- Xin lỗi mẹ, hôm nay con cúp học.
Có vẻ như mẹ cũng không còn tâm trạng nào quở trách khi thấy tôi thành khẩn cúi đầu nhận lỗi, sau khi nhắc nhở tôi lần sau không được như vậy nữa, mẹ bỏ qua cho tôi.
- Sắp ăn tối rồi, con lên thay đồ đi rồi xuống ngay nhé.
- Dạ.
Cổ họng tôi đau nhức, mí mắt sưng lên vì khóc quá nhiều, nhưng lòng tôi lại trở nên thanh thản. Sẽ không sao cả, tôi vẫn có Kotobuki đồng hành với mình. Một người thì rất yếu đuối, nhưng nếu ở bên nhau, chúng tôi sẽ trở nên mạnh mẽ.
Chuông điện thoại reo lên khi tôi vừa bước vào phòng.
Giai điệu trang nghiêm khiến tôi giật nảy. Nhưng tôi sẽ không sợ hãi nữa, sẽ không trốn chạy nữa.
- Alô.
Khi tôi áp điện thoại vào tai và trả lời bằng giọng bình tĩnh, một giọng nói trầm thấp vang lên, như thể đang có ai lấy tay vuốt ve sống lưng của tôi.
- Chị Kotobuki đúng là phiền phức thật.
Khoang miệng tôi ngay lập tức trở nên khô khốc. Nó đã nghe được cuộc nói chuyện giữa tôi và Kotobuki rồi sao?!
- Nếu hai người không chia tay, em không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu. Có thể em sẽ hủy hoại chị ấy, để chị Kotobuki sống không bằng chết cũng nên.
Tôi rất hạnh phúc.
Đúng vậy, tôi rất hạnh phúc, đáng lẽ là như vậy. Tôi được sống giữa những con người dịu dàng, được mọi người yêu thương, tôi thật hạnh phúc, thật hạnh phúc, niềm hạnh phúc tựa như được tắm trong ánh nắng vàng rực rỡ của buổi hoàng hôn trước khi màn đêm buông xuống... tựa như một giấc mơ.
Tôi thật hạnh phúc, thật hạnh phúc. Tựa như một giấc mơ... đúng vậy, tôi thật hạnh phúc. Takumi này, chị rất hạnh phúc, cực kì hạnh phúc.
Nhưng tại sao ngực tôi lại đau như vậy?! Tại sao tôi lại cảm thấy linh hồn mình như bị xé tan thành từng mảnh như vậy?! Lại cảm thấy bất an như bị bóng tối đen kịt nuốt chửng?! Tại sao cho dù tôi viết bao nhiêu đi chăng nữa thì nỗi buồn này cũng không vơi đi?
Tại sao vậy? Nói cho chị biết đi, Takumi!
Chúng ta hãy đánh cược đi, Kana.
Nếu mình thua, mình sẽ biến mất vĩnh viễn, không xuất hiện trước mặt Kana nữa. Nếu như đó là nguyện vọng của Kana.
Một trang này đã được lật qua.
“Thứ tốt đẹp nhất” sắp bắt đầu rồi.