Nếu có một điều mà Perry không muốn thừa nhận với bất cứ ai, thì đó là vợ anh đã đúng. Nhưng anh đã suy nghĩ về điều mà Lisa nói về Grace. Perry không nghĩ là mình thích cách người đồng nghiệp kia giấu nhẹm đi sự thật, nhưng anh khá chắc rằng mình cũng sẽ làm điều tương tự để có thể giữ lại công việc.
Anh đã có một mối quan hệ quá sức tuyệt vời với Allie Shenton và đã để nó che mờ những nhận xét của mình về vị chỉ huy mới. Gia đình của Grace đúng là vấn đề, nhưng nếu bỏ qua chuyện đó thì cô là một người rất đáng được tôn trọng. Perry nhìn thấy một chiến binh, một con sói đơn độc muốn tìm được bầy. Có thể cô đã khiến mọi thứ bị đảo lộn, nhưng anh cũng đã làm điều đó dù cho được cả đội ủng hộ mình và có thể về nhà để chia sẻ cùng Lisa.
Grace thì chẳng có ai, và cô còn buộc phải giữ một bí mật mà mình không muốn bởi công việc bắt buộc. Đáng ra cô không nên tham gia vào vụ này, nhưng anh có thể hiểu tại sao Nick lại muốn vậy. Và thành thật mà nói thì với anh Grace vẫn tốt hơn nhiều so với Alex. Có lẽ anh nên bớt khắt khe với cô hơn một chút.
Anh cười thầm. Khi về già hẳn anh sẽ mềm yếu lắm đây. Có phải là bởi giờ anh đã là một người cha, có phải nó đã khiến anh trưởng thành lên không? Hay là bởi anh đã tìm thấy sự mềm yếu bên trong Grace? Có lẽ ấn tượng đầu tiên chỉ là giả dối.
“Tôi sẽ rất cảnh giác với cô ta nếu tôi là anh.” Alex hất đầu về phía cánh cửa mà Grace vừa bước qua.
“Tại sao anh lại nói vậy?” Perry liếc nhìn lên từ màn hình của mình.
“Tôi nghe nói cô ta đã biến chất.”
“Nghĩa là anh đã nói chuyện với mấy thằng nhóc ở phòng tập thêm lần nữa?”
“Chúng là một nguồn tin tốt.”
“Chúng sẽ nói bất cứ điều gì!”
Alex lắc đầu. “Anh sẽ hối tiếc vì đã không nghe lời tôi một khi chuyện đó bị bại lộ.”
“Chuyện gì bại lộ cơ?”
“Cô ta! Chúng ta đều biết rằng cô ta có mặt ở đây là để giúp chúng ta theo dõi nhà Steele, nhưng cô ta cũng giúp chúng theo dõi chúng ta nữa! Cô ta đang làm việc cho cả hai phe.”
Perry tròn mắt. “Lần này thì anh hơi khốn nạn rồi đấy. Không phải ai cũng sẵn sàng bán đứng người khác như anh đâu.”
“Vậy nghĩa là sao?”
“Cứ xem như tôi cũng có nghe được vài tin đồn.”
Thật ra thì Perry chẳng nghe được gì cả, nhưng anh muốn Alex cắn câu, thử xem anh ta tội lỗi đến đâu. Rõ ràng là có điều gì đó ở Grace khiến anh ta khó chịu, nhưng anh ta lại không muốn tiết lộ nó.
Mặt Alex xịu xuống. “Anh không biết đang có chuyện gì xảy ra dưới mũi mình đâu.”
“Anh thì có sao?”
“Phải, tôi biết vài chuyện.”
“Và anh sẽ chia sẻ chứ?”
“Mọi thứ đều có giá của nó.”
Perry vụt đứng dậy. “Anh không được trả lương để…”
“Không phải tôi – mà là cô ta.” Alex giơ tay lên giả bộ đầu hàng.
“Tôi nghĩ là mình cần thay đổi không khí,” Perry giận dữ. “Nơi này ngột ngạt quá.”
“Nhớ lời tôi đấy, cô ta là một kẻ rắc rối.”
Perry vẫn giữ quan điểm của mình. Ngay cả khi thân thế của Grace đã bị bại lộ, anh vẫn cảm thấy cô là người ít rắc rối hơn so với Alex. Anh chưa bao giờ tin anh ta và cũng không định sẽ làm vậy.
Khi Grace đã ngồi xuống bàn, anh quan sát cô. Trông cô có vẻ kiệt sức, và anh tự hỏi liệu có phải cô cũng có những đêm mất ngủ hay không. Ngay cả khi Alfie không đánh thức anh thì những suy nghĩ về vụ án cũng làm vậy. Nhưng liệu có phải mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn với Grace không? Cô đang quá gắng sức để làm đúng luật.
Cô bắt gặp anh đang nhìn mình. “Mọi chuyện ổn chứ, sếp?” Anh hỏi.
Cô gật đầu. “Vâng, cảm ơn. Vừa có một cuộc gặp gỡ đầy đau thương với Allie.”
“Có thu được gì không?”
“Có, tôi nghĩ vậy.”
Perry cầm lấy cốc của mình. “Tôi sẽ pha cà phê và cô có thể kể cho tôi nghe về chuyện đó.”
Khi đang thu thập cốc của mọi người, anh để ý thấy rằng Grace đang rơm rớm nước mắt. Anh đã nhiều lần thấy Allie trong tình trạng tương tự và không hề xem đó là một dấu hiệu của sự yếu đuối. Phần lớn xuất phát từ lòng trắc ẩn, hoặc là sự thất vọng. Một tuần qua với cô thật chẳng dễ dàng gì. Riêng điều đó đã đủ để khiến anh phải ngưỡng mộ cô.
***
Leon có mặt tại căn hộ của Clara và đang tắm. Hắn đã chung chạ với cô ta được hơn một năm. Mặc dù Trudy có nghi ngờ rằng hắn đang ngoại tình, nhưng cô vẫn chưa thể tìm ra bằng chứng. Sau mười lăm năm kết hôn, chẳng có nghi ngờ gì về việc cô đã trở nên nhàm chán, có phần hơi quá giả tạo so với sở thích của hắn. Mối quan hệ của họ vẫn ổn, bởi cô là một người vợ tốt trên nhiều phương diện. Cô chăm sóc hắn, con trai của hắn cũng như ngôi nhà. Đôi khi hai người cũng có quan hệ tình dục. Nhưng họ đều biết rằng khi đó mình còn quá trẻ, quá ngây thơ, và nếu như cô không có thai ở tuổi mười bảy rồi quyết định giữ lại đứa bé thì họ đã không ở bên nhau đến lúc này.
Jack giờ đã mười lăm tuổi; năm sau nó sẽ thôi học và tham gia vào công việc kinh doanh của gia đình, cùng với Charlie, con trai của Eddie. Leon có thể thấy rằng hai anh em đã bắt đầu thù địch nhau. Trudy không hề hứng thú trước viễn cảnh Jack tham gia cùng với họ, nhưng cô không thể phản đối. Cô chưa từng phải làm việc dù một ngày trong đời. Bất kể nhà Steele kiếm tiền bằng cách nào, nó vẫn luôn là đủ để đáp ứng nhu cầu của cô.
Leon vừa tới quán Windmill để tụ tập cùng mọi người, thể hiện đau buồn trước sự ra đi của Dale Chapman. Ngạc nhiên vì không thấy anh trai ở đó, hắn đã ở lại một lúc để tán gẫu, nhưng sau nửa giờ, khi Eddie vẫn chưa xuất hiện, hắn quyết định ra về. Ở đó có nhiều người mà hắn không thực sự muốn gặp. Không muốn về nhà quá sớm, hắn quyết định tạt qua chỗ Clara.
Họ không nói chuyện thường xuyên, nhưng hắn tự hỏi không biết anh trai mình cảm thấy thế nào về cái chết của Josh, nhất là khi giờ đây Chapman cũng đã ra đi. Chapman sẽ chẳng được ai nhớ tới, ngoại trừ khoản nợ mà khả năng cao là họ đã mất.
Bề ngoài thì có vẻ như Eddie chẳng bị ảnh hưởng bởi chuyện đó chút nào, nhưng Leon biết rằng anh trai mình rất giỏi che giấu cảm xúc. Cả hai đều như vậy, đó là một khả năng đã được rèn luyện qua nhiều năm. Nó cũng tương tự như sự trung thành dành cho gia đình. Họ đã ở bên nhau trong suốt quãng thời thơ ấu, cả ba bọn họ, cùng trải qua những sự sợ hãi và nhẹ nhõm ngang nhau mỗi khi George nổi giận với họ. Họ đều hiểu rõ cuộc chơi. Họ đều hiểu rõ luật. Họ đều muốn sống sót. Mỗi buổi sáng, họ sẽ kiểm tra những vết thương, che đi những vết bầm tím, đôi khi còn trốn học. Không tệ với ba đứa trẻ. Nhưng họ đã quen với nó.
Leon không hề muốn lớn lên trong thế giới đó, nhưng hắn sớm nhận ra rằng mình chẳng hề có quyền lựa chọn. Người ta thường kiếm chuyện với hắn vì danh tiếng của cha hắn, vậy nên tốt hơn là chủ động ra tay trước. Hắn luôn gặp rắc rối ở trường vì đánh nhau với các học sinh khác và chẳng bao giờ tìm được một người bạn tốt như Eddie đã tìm thấy Josh. Bạn bè của hắn ít và cũng chẳng thân thiết lắm.
Leon cuốn trôi những ký ức tệ hại đó dưới vòi hoa sen. Hắn chẳng hề nhớ cha mình chút nào sau khi lão ta bị sát hại. Thực tế thì, nó đã xảy ra vào thời điểm hoàn hảo dành cho hắn.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, quấn chiếc khăn quanh hạ bộ và lau khô tóc bằng một chiếc khác, hắn để ý một phân cảnh đang được phát trên bản tin. Hắn vội đi tìm điều khiển tivi và tăng âm lượng lên, vừa kịp để xem được phần cuối.
“Nếu bạn có bất cứ thông tin nào, xin hãy liên hệ với cảnh sát theo số điện thoại bên dưới.”
Hắn ngồi trên mép giường, lắng nghe hàng loạt câu hỏi được dành cho cảnh sát. Nick Carter là người chủ trì buổi họp báo. Cha hắn đã có vài mâu thuẫn với viên Phó Chánh thanh tra suốt những năm qua. Họ đã cùng nhau lớn lên trên hai bờ tách biệt của luật pháp. Carter luôn muốn đóng đinh George vào một vụ thật lớn, nhưng George luôn may mắn thoát được.
Gò má hắn giật giật khi tên của Josh được nhắc lại thêm lần nữa. Hắn đưa tay lên ấn vào chỗ đó. Hắn ghét thằng khốn ấy, bởi gã luôn chiếm lấy vị trí mà đáng ra phải thuộc về hắn. Gã thậm chí còn ngăn cản hắn gây gổ tại các bữa tiệc. Nhưng ít ra thì cái chết của gã cũng để lại một vị trí còn trống cho hắn nhảy vào. Eddie hẳn sẽ không hài lòng, nhưng Leon không còn là thằng nhóc để dễ dàng bị xỏ mũi nữa. Đây là cơ hội cho hắn bước lên những bậc thang cao hơn, và hắn sẽ nắm lấy nó.
Hắn hướng tâm trí mình quay lại với một trong những ký ức xa xưa về sự ganh đua giữa hai anh em. George vừa mới về. Leon bị đánh thức bởi tiếng sập mạnh của cửa trước. Phía bên kia phòng, Eddie đã ngồi dậy.
Vài phút sau, mọi thứ bắt đầu trở nên huyên náo, và hắn nghe thấy tiếng cha đang la hét gì đó với mẹ. Eddie rón rén lẻn ra cửa phòng ngủ, nhưng Leon thì vẫn nằm trên giường, không đủ can đảm để rời khỏi phòng. Nhưng mỗi khi nghe thấy tiếng khóc của mẹ, hắn đều khắc ghi nó vào tâm trí, để dành đến khi hắn lớn hơn. Để dành đến khi hắn có thể chống lại George. Hắn biết rồi sẽ đến lúc chuyện đó xảy ra.
George là một kẻ bắt nạt. Một kẻ xấu xa, hèn hạ, đáng khinh.
Cửa đã mở, và hắn tự hỏi đêm nay sẽ đến lượt ai. George sẽ dừng lại trước cánh cửa nào. Phòng của chúng hay phòng của Jade?
George luôn bước vào phòng tắm đầu tiên. Khi bồn tắm đã cạn nước thì cơn ác mộng của chúng sẽ bắt đầu. Đêm nay, tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng chúng. Leon trốn dưới chăn, hy vọng sẽ được ngủ yên. Có thể George sẽ đi tiếp. Hắn chẳng quan tâm sau đó lão sẽ làm đau ai.
Cánh cửa mở ra và George đứng sừng sững ở đó. Leon ngồi dậy, dụi mắt, vờ như vừa tỉnh giấc. George đang cầm một món đồ chơi trong tay. Đó là một mô hình Action Man.
“Ai trong số hai thằng hề chúng mày đã chơi búp bê hả?”
“Không phải con,” Eddie ré lên.
George sải bước qua căn phòng và túm lấy tóc Leon, kéo hắn dậy và quăng xuống sàn.
“Sao, thằng đần, của mày hả?” George hỏi hắn.
Leon lắc đầu lia lịa.
“Chà, một trong hai đứa mày đang nói dối.” George chỉ vào Eddie. “Vậy tao nghĩ là, bởi đêm nay tao đang mệt, nên chúng ta sẽ tổ chức một trận đấm bốc. Và tốt hơn là chúng mày nên đánh cho tốt, bởi nếu không, tao sẽ là người làm chuyện đó. Hiểu rồi chứ?”
Im lặng.
“Vậy, thằng nào sẽ làm trước?”
“Con.” Khi Eddie đứng dậy và nắm tay lại, nỗi sợ trong ánh mắt anh trai phản chiếu trong mắt hắn.
***
“Anh có định lên giường không, hay em phải ăn mặc như một con điếm chẳng vì gì cả?” Một giọng nói vang lên sau lưng kéo hắn trở về thực tại. Một bàn tay túm lấy chiếc khăn ở bên dưới và kéo nó xuống.
“Anh không có tâm trạng, cưng à.” Hắn giữ chiếc khăn lại.
“Nhưng anh đã muốn gặp em mà.”
Leon rầu rĩ. Hắn đã gọi cho Clara, nghĩ rằng mình sẽ có thể rũ bỏ được chút căng thẳng. Thường thì chỉ cần trông thấy cô ta trong bộ áo nịt đen và đôi vớ ren là đủ để hắn thấy hứng, nhưng hôm nay thì không.
“Gọi cho em thật là một sai lầm,” hắn nói.
“Ước gì anh đừng có làm quẩn chân em như vậy,” cô ta lẩm bẩm trong lúc đẩy hắn ra.
Hắn vòng tay siết chặt lấy Clara. “Hãy nhớ xem mình đang nói với ai.”
Cô ta trừng mắt nhìn hắn, mặc kệ lời đe dọa và hắn cứng người trước phản ứng đó. Hắn đẩy Clara vào tường và ép môi mình lên môi cô ta. Ban đầu có chút chống cự, nhưng rồi cô ta bắt đầu đáp lại và họ tiến dần đến giường. Leon rên lên. Hắn thực sự không nên giận dữ với cô ta. Cô ta là người luôn mang lại cho hắn niềm vui, dù hắn biết mình sẽ bỏ cô ta ngay lập tức khi thời điểm thích hợp tới.
Rồi cả hai cùng nằm xuống.
“Chúng đang chơi đùa trong đầu anh, phải vậy không, những vụ giết người ấy?” Clara nói khi nép mình vào vòng tay hắn.
“Không phải em cũng vậy sao?”
“Có lẽ vậy, nhưng em sẽ giữ an toàn cho những bí mật của anh.” Cô ta di những ngón tay trên ngực hắn. “Nó mở ra cho anh một cơ hội khá tuyệt, không phải sao?”
“Ý em là sao?”
“Chà, em biết là anh vẫn luôn muốn được ngang hàng với Eddie. Giờ là cơ hội đó.”
“Em bị sao vậy hả?” Leon ngồi bật dậy, cố kiềm chế không đẩy cô ta xuống sàn. Làm sao cô ta dám bóng gió rằng hắn không được như Eddie chứ?
“Không có ý gì đâu, cưng à,” Clara thủ thỉ. “Em biết anh nên là người lãnh đạo. Không phải Eddie, không phải Josh – là anh. Em thấy một cơ hội vàng dành cho anh. Một cơ hội mà anh nên nắm lấy bằng cả hai tay.”
Hắn ngồi lặng lẽ một lúc rồi gật đầu; giờ hắn đã bình tĩnh lại. Clara nói đúng, hắn chỉ đang cố gắng tung hỏa mù. Cánh cửa giờ đã rộng mở trước mắt, hắn sẽ bước vào và lấy thứ thuộc về mình, dù cho hậu quả có là gì đi chăng nữa.