Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40

❊ ❊ ❊

Trở lại chỗ cũ tôi nhìn thấy chỉ còn Maude và Odell.

“Xe cấp cứu chở bạn cậu về bệnh viện Temple đó, Easy. Có nàng Cain đi theo xe”. Maude kể lại cho tôi nghe “Thấy anh ta yếu lắm”.

Bệnh viện Temple Hospital. Đây là nơi vợ tôi gặp lại người yêu, người bạn cũ của tôi, Dupree Bouchard. Đây là nơi đứa con tôi cùng một dòng máu Edna sinh ra. Tôi cảm thấy mất mát khi nhìn lại nơi này.

Từ chỗ chiếc bàn ngoài tôi nhìn theo vô tới phòng chăm sóc đặc biệt. Tôi bước tới bàn người phụ trách hỏi thăm tình trạng của Saul.

“Nạn nhân đang trong tình trạng nguy kịch”, bà y tá người Mễ báo cáo. “Đang chờ bác sĩ phẫu thuật. Gia đình thân nhân đang chờ ngoài phòng đợi”.

Theo chỉ dẫn, tôi đi ngay. Tâm trí tôi giờ đang lo nghĩ số phận Saul, một tên da trắng trông chờ ở tới. Tôi kinh ngạc nhìn thấy Sarah Cain và Arthur ngồi chờ bên ngoài phòng Chăm sóc đặc biệt, cách chỗ đó vài ghế một người phụ nữ da đen đang ẳm con trên tay. Đấy cũng là một tấn thảm kịch, tôi nghĩ trong đầu. Anh nàng hoặc là tình nhân có thể đã chết tại thành phố Compton hoặc nơi khu phố Watt trong một cuộc cá độ hay nàng là vợ của người khác.

Vừa nhác thấy tôi, Sarah Cain đứng dậy ngay.

“Ông Rawlins”, nàng lên tiếng.

“Em tới đây làm gì?”. Tôi muốn tát vô mặt nàng một cái.

“Tôi tới đây… bọn tôi tới đây vì ông Lynx”.

“Em biết gì mà lo cho ông ta. Em có biết mặt ông ta là ai đâu?”

Sarah Cain ngập ngừng, tôi hiểu ngay vì sao nàng tới đây.

“Em lo ông ta sẽ khai ra, hở?”, tôi hỏi lại nàng. “Em sợ khai ra chuyện Arthur, Terry và Marlon”.

“Không hẳn vậy đâu. Không”.

Tôi chới với. Nhìn nàng tôi thấy căm giận mà không thể nói ra được. Một bà mẹ được quyền che chở con cái. “Em đã xin ly hôn rồi kia mà”, tôi nói.

“Ông ta chết rồi à?”. Nàng giơ tay ra đặt lên cánh tay tôi.

Tôi gật.

“Arthur”, nàng vừa cất tiếng giọng chân thành.

Người phụ nữ da đen hãy còn trẻ đứng nhìn vô phòng bác sĩ chốc chốc đưa mắt liếc nhìn về phía tôi.

Arthur chạy lại. Nước da mặt mới mấy ngày biến động đã đổi khác. “Dạ, thưa mẹ”.

“Cha con chết rồi, Arthur. Cha con chết thật rồi”. Sarah Cain xúc động nói ra. Nàng vui trước cái chết của một người nàng căm ghét, và nàng đau khổ biết mấy cho chính mình và đứa con trai.

Với Arthur thì không có gì phiền muộn. Tôi có thể xác định qua ánh mắt hắn từng chứng kiến biết bao nghịch cảnh bạo lực và hận thù tôi luyện nên một con người chín chắn. Một mẩu người không còn gì để cho.

“Con kể ra hết cho ông Rawlins chuyện vừa lồi đi”, Sarah nói, nhìn đứa con nay đã đổi thay thấy rõ.

“Này, mẹ như vậy có nên không?”

“Chính ông đây liều cả tính mạng”. Rõ ràng là vậy. Bởi nàng được diễm phúc gặp tôi là một người bạn chân thành. Nàng được quyền chia sẻ mọi thứ, nàng kể cho tôi nghe mọi chuyện bởi tôi hiểu thấy tâm trạng của nàng. Tôi là người mang lại niềm vui.

“Cha đòi triệu tập con lại với Marlon”. Hắn đi thẳng vô câu chuyện không rào đón. “Ông kể cho Marlcn nghe chuyện ông ngoại triệu tập lại để thực hiện vụ trộm và chuyện với dì Betty sau khi Marlon bỏ đi. Ông kể lại ông ngoại chính là cha của Owen và Terry, và Betty sẽ không được tự do vùng vẫy cho tới ngày ông ngoại chết. Rồi ông sai bảo tôi viết một tấm séc giả đưa cho Marlon, “để chuộc tội”, phải cho hắn với Terry ngủ lại nhà bữa tối hôm đó. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đến lúc Marlon bỏ đi ông bảo tôi báo cho cảnh sát và đưa ra số máy cho tôi gọi. Sau đó tôi không biết chuyện gì xảy ra”.

“Có phải cậu gọi cho ông Cò Styles”, tôi hỏi.

Arthur gật. “Đúng là ông ấy”.

“Ai cho cậu biết tên ông ấy”.

“Cha tôi”.

“Cha cậu biết cò Styles à”.

“Dạ có. Ông ngoại sai cò Styles ra lệnh cha tôi không được động đến bọn tôi, không hiểu sao hai người kết bạn với nhau, hợp tác làm ăn”.

“Còn ai cho cậu biết tờ di chúc?”

“Chính là ông Calvin Hodge”, Sarah nói “Ông ta khuyên chúng tôi nên thương lượng với Betty”.

“Thương lượng à?”, tôi nói. “Rồi Calvin có gọi báo cho bọn cớm biết tôi có tới nhà em hôm nọ”.

“Rất tiếc là chuyện đã rồi, ông Rawlins”, Arthur nói.

“Cậu gọi cho hắn à?”

“Tại tôi không biết công việc của ông chỉ có vậy. Tôi nghe ông nói đến tìm Marlon nên tôi lo sợ, không ngờ hắn xúc phạm tới ông”.

“Cậu đã biết hắn đòi giết người ông của cậu, đòi giết cả Betty”.

Arthur lắc đầu. “Tôi không có ý xúc phạm đến Betty. Tôi chỉ muốn hiểu vì sao ông ngoại làm phiền mẹ tôi”. Hắn quay về phía bà mẹ. “Để ngăn mẹ đừng tới gần bố”.

“Tôi căm ghét gã”, Sarah nói. Tôi biết cha và chồng nàng chỉ là một thôi.

“Vậy tức là cha cậu đã giết chết Marlon và Terry, cả Gwen nữa sao?”

“Sáng bữa đó bố không có nhà, ông nhắn lại cần gặp mặt Gwen, hỏi cho biết số phận Betty ra sao. Ông nhờ tôi đưa nàng ra khỏi đây để cho mẹ khỏi nổi cơn tam bành. Thế rồi bỗng đâu các ông tới đây”. Arthur chăm chú nhìn vô phòng phẫu thuật.

“Có phải ông ta đã giết Gwen?”.

Arthur nhìn thẳng vô mặt tôi, lặng thinh không nói.

“Ông ta muốn đòi tiền”, Sarah nói thay lời cho đứa con trai. “Chỉ có ông ta điên rồ mới cho là Betty định chiếm lấy hết gia tài. Ông ta muốn lấy tôi cũng chỉ vì mong có được của đút lót. Rồi ông ta chẳng được xu nào cho đến ngày cha tôi qua đời”.

“Bởi vậy, nên ông cho gọi Arthur báo cho Marlon và Terry biết về vụ cưỡng đoạt”.

Tôi muốn nói cho thật to:

“Marlon thương Betty hơn mọi thứ trên đời”.

“Dạ”. Hai mẹ con Arthur cùng nói một lúc.

“Còn chuyện cò Styles như thế nào? Sao tôi nghe gã kể lại đó là một vụ án mạng?”

“Tôi đâu biết. Ông ta biết mặt quan điều tra tư pháp yêu cầu ông báo lại vì bận công tác nên nhờ một bác sĩ tư lo việc phẫu thuật. Báo cáo ban đầu ghi lại không đặt nghi vấn chuyện tráo tay nghề cho nên vị bác sĩ tư có quyền kết luận nạn nhân lên cơn đau tim”.

“Cò Styles biết mặt tay bác sĩ này chứ?”, tôi hỏi.

Arthur gật.

“Xin lỗi có phải là ngài Rawlins đấy không?”. Người phụ nữ da đen tay ẩm con bước đến gần bên tôi.

“Bà hỏi có việc gì ạ?”

“Tôi là vợ của Lynx đây”, nàng nói. “Tôi nghe kể lại nếu Saul còn sống sót là nhờ ơn ngài. Bởi chàng ta đã từng cứu mạng ông và ông đã làm hô hấp cho chàng ta được hơn nửa tiếng chờ xe cấp cứu tới”.

“Tôi không có coi giờ”. Tôi đưa tay về phía nàng. Nàng nắm tay kề vô má đứa bé, nó kê miệng mấp máy. Nhìn nước da ngâm hơi giống Saul còn tóc thì ít hơn.

“Cảm ơn”.

Tôi bước tới bàn điện thoại gọi về bót cảnh sát. Chờ một lúc tôi gặp ngay Connor trên máy. Mới đầu, gã không chịu nói nhưng rồi tôi cho hay có thể liên lạc với cò Styles gã mới chịu nghe. Tôi báo cáo đầy đủ về mấy vụ án vừa rồi, trong đó cò Styles có tham gia. Tôi không nhắc lại việc chôn cất Marlon.

“Cò Styles có tham gia vào công tác điều tra vụ án và đang giải quyết vụ nạn nhân bị gã bắn chết. Tôi sẽ gởi cho cậu một trát bắt gã chôn giấu đã mười hai năm nay”. Tôi nói tới đó bỏ ngang để cho gã có hướng giải quyết.

Xong rồi đến phiên phải chờ đợi. Tới khuya nàng Cain và Arthur trở về nhà chỉ còn tôi với Rita tức là vợ Lynx ở lại chờ được gặp bác sĩ từ phòng phẫu thuật trở ra lúc ba giờ sáng cho hay Saul đã qua được ca mổ ngặt nghèo. Nếu cơ thể đề kháng tốt thì không bị nhiễm trùng hy vọng được cứu sống.

Tôi lái xe đưa hai mẹ con người phụ nữ da đen về nhà ở Redondo Beach, phải vượt qua một chặng đường dài mới vô tới nhà.

Tôi lại phải thức sớm. Nhờ Primo chăm sóc bọn trẻ đứa nào cũng khỏe, tôi chở bọn chúng về nhà chơi. Chuyện tiền bạc còn vướng mắc chưa giải quyết. Từ đây, nếu làm ăn phải có lương, tiền thưởng mới làm. Tôi không còn sống lang thang ở đường phố, vì tuổi trẻ đã qua đi rồi.

“Chào Easy”. Hắn ngồi trên chiếc ghế dựa, khẩu súng colt 45 lủng lẳng trên đầu gối.

“Kìa Mouse”.

“Hôm nay ta phải giết một mạng, nhớ lấy. Trước mắt có thể là cậu và John hay có thể là bọn đi báo cáo chuyện của ta”.

“Chả có thằng nào đi tố cáo cậu đâu, Raymond”.

Mouse gác tay lên khẩu súng ngắn. Hắn không dằn được, tôi biết hắn quá mà. Hắn phải giết một mạng cho bằng được và ngay cả chuyện đó có làm cho hắn đau đớn vì phải giết tôi nếu không có ai thế.

“Tay đi tố cáo cậu hắn là một người ngoan đạo. Tôi nghe Faye Rabinowitz kể lại Chúa sẽ không cho phép hắn giữ im lặng về chuyện xảy ra đêm hôm đó khi hắn đi báo. Bọn người trong quán bar của John sẽ không nói ra chuyện đó. Cậu cứ gọi cho Faye Rabinowitz, nàng biết được cái tin đó nhờ một tay luật sư”.

Hắn chìa mấy ngón tay đỡ lấy bá súng, hắn nhấc nòng súng sáng ánh bạc lên.

Thời gian ba giây trước khi chờ chết tôi nói ra ngay. “Tôi biết ai đi báo chuyện đó”.

“Vậy là biết rồi chứ gì”. Nhìn thấy Mouse nhếch mép cười tôi mới biết mình còn sống.

Tôi kể cho hắn nghe đủ thứ chuyện “Gọi ngay số này báo cho nàng biết chồng nàng bị ốm. Vậy là có người mở cửa cho cậu vô ngay”.

Tôi thề danh dự từ rày về sau không xía vô chuyện người khác.

Vậy là hai đứa nhỏ Jesus và Feather phải ở lại nhà Primo thêm một tuần nữa vì tôi bị ngất xỉu trước sân nhà sau cuộc đọ súng buổi sáng hôm đó. Ngay tức thì Lucky đưa tôi vô bệnh viện khám vết thương bị nhiễm độc. Nhờ điều trị kháng sinh sau một tuần thì khỏi, tôi lo đi tìm việc làm từ bỏ cuộc sống bấp bênh ngoài đường phố.

Saul Lynx được cứu sống. Đã có vợ hắn lo chăm sóc nuôi ăn uống, hắn tìm một chân làm bảo vệ ngân hàng West- Bank ở khu Santa Monica. Thỉnh thoảng tôi ghé qua nhà hai vợ chồng hắn với Rita, những người bạn tốt.

Cảnh sát Connor có đủ bằng chứng buộc tội Arthur Hawkes và ông cò cảnh sát Styles kể cả Marlon Easy. Cò Styles, một công nhân, gây tội ác rồi đi tù. Hắn rút súng ra bắn chết Terry Tyler. Vì thế tôi mới xác định được chính hắn tiếp tay với Hawkes hành hung Marlon.

Arthur được tự do. Luật sư bào chữa kết luận Marlon Eady với Ron Hawkes là những bọn xấu. “Hai tên tội phạm sừng sỏ đánh lừa thằng nhóc rồi giở thủ đoạn tống tiền. Nó thương yêu những người thân và nếu lúc đó biết được ý đồ của bọn xấu thì chắc là nó bỏ chạy đi ngay”, luật sư biện hộ nói.

Luật sư biện hộ không làm gì rùm beng.

Phiên tòa đã loại được Betty. Nàng được đưa ra xét xử và chất vấn liên tục có biết trước âm mưu của Marlon. Nàng bị đối xử như một con điếm vì tội mồi chài nạn nhân Albert Cain.

Những lời buộc tội lần cuối nhằm vô hiệu hóa bản di chúc. Calvin Hodge đứng ra thực hiện vụ này. Lão không nhúng tay vô những vụ án vừa qua. Có thể lão không hay biết gì về những vụ đó. Là một luật sư lão thực hiện vụ đó nhờ những tay có thế lực. Khi quan tòa chất vấn về chuyện có liên can tới cò Styles, lão Hodge khai là có giới thiệu Albert Cain cho cò Styles nhưng hoàn toàn “không biết gì về chuyện trao đổi giữa hai bên”.

Hodge tiếp tay với Mofass phá mối quan hệ làm ăn với Clovis. Chính Mofass đã bỏ đi như một tên kẻ cướp, bởi chính Clovis mới là người đứng ra lo việc kinh doanh. Mofass cuỗm hết của nàng rồi bỏ trốn chui nhủi khi hay được gia đình nàng đe dọa truy tố. Bọn tôi bỏ công hai năm nhằm cắt đứt liên lạc giữa Jewelle và Mofass. Nhưng rồi công dã tràng đến năm nàng mười tám tuổi hai đứa rủ nhau bỏ trốn đi.

Bọn chúng buộc tội công ty Freedom’s Plaza mua hết cổ phần của thành phố. Bọn chúng khám phá vùng đất tại đó không thể xây dựng nhà máy xử lý nước thải công nghiệp, bán hết lại cho công ty Save-Co do Mason LaMone làm chủ.

Tôi đứng ra thuê toán thợ xây dựng mở đầu cho công trình khu trung tâm thương mại. Không ai ngờ đâu chuyện tôi pha thêm cát vô vữa hồ xi măng và chỉ một năm sau cả công trình sụp đổ tính từ ngày khai trương. Chả có ai hay biết họa chăng là Mason LaMone.

Nàng gọi báo cho cảnh sát vừa nhận được cú điện thoại cho hay chồng nàng bị ốm trong lúc đang công tác. Nàng vội chạy tới nơi. Rồi chuyện gì xảy ra trong ngôi nhà đó chỉ trong vòng hai mươi phút.

Tôi không thể xác định rõ chuyện gì vừa xảy ra. Xác hắn được tìm thấy đàng sau chiếc ghế sofa, vết thương do viên đạn khẩu súng Colt 45 bắn, khiến hắn bật ngửa ra sau.

Mouse bước vô hỏi để cho biết ai đi tố cáo hắn, Martin nói ngay là chính hắn. Hắn còn nói Chúa không cho phép hắn im lặng trước sự việc đó. Mouse rút súng ra bắn. Trước mặt gã là một ông già sáu mươi tuổi ăn mặc như con nít, vậy mà Mouse nhìn ra được chính là người tố cáo hắn. Thế là hắn rút súng ra bắn rồi bỏ đi khỏi căn nhà vắng lặng.

- HẾT -

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.