Giles và Harry được chỉ dẫn tới một toa hạng ba khác, nhưng cả hai đều đã mệt rũ người, nên bất chấp việc cửa toa đóng mở liên tục trong đêm, tiếng va đập của các bánh sắt lên những khớp nối đường ray và tiếng còi tàu thỉnh thoảng lại rít lên, hai chàng thanh niên đều ngủ rất say.
Giles giật mình tỉnh giấc khi đoàn tàu vào ga Newcastle lúc gần sáu giờ. Cậu nhìn qua cửa sổ toa và và nhìn thấy trước mắt mình một bầu trời u ám cùng những hàng dài binh lính lên tàu. Một viên thượng sĩ giơ tay chào một thiếu úy trông không già dặn hơn Giles là mấy và nói. “Xin cho phép chuyển quân lên tàu, thưa ngài?” Người sĩ quan trẻ chào lại và trả lời bằng giọng nhẹ nhàng hơn. “Tiến hành đi, thượng sĩ”, và những người lính bắt đầu theo hàng lên tàu.
Mối đe dọa luôn hiện hữu của chiến tranh, cùng câu hỏi liệu cậu và Harry có phải mặc quân phục lên người trước khi họ có cơ hội tới Oxford hay không luôn quanh quẩn trong tâm trí Giles. Bác Nicholas của cậu, một người bác mà Giles chưa bao giờ được gặp, cũng từng là một sĩ quan giống như người thanh niên dưới ke ga, và ông đã dẫn đầu một trung đội xung phong rồi bị bắn gục tại Ypres. Giles thầm tự hỏi rồi đây những cái tên nào sẽ trở thành các bãi chiến trường được kỷ niệm hàng năm với những bông anh túc nếu lại xảy ra một Cuộc chiến Vĩ đại để chấm dứt mọi cuộc chiến tranh nữa.
Dòng suy nghĩ của chàng trai bị gián đoạn khi cậu thoáng nhìn thấy một hình ảnh phản chiếu qua cửa sổ toa tàu. Giles quay người lại, và bóng người nọ đã không còn ở đó. Có lẽ nào lời cảnh báo của đại úy Tarrant đã làm cậu trở nên đa nghi thái quá, hay đó chỉ đơn thuần là một trùng hợp ngẫu nhiên?
Giles đưa mắt nhìn sang Harry, người vẫn đang ngủ say, nhưng thực ra, cậu bạn của Giles đã không hề chợp mắt suốt hai đêm trước. Khi đoàn tàu dần dừng lại ở ga Berwick-on-Tweed. Giles để ý thấy cũng vẫn người đàn ông lúc trước đi ngang qua toa tàu của hai người. Chỉ một ánh mắt thoáng qua, và rồi ông ta lại đi tiếp; không còn là ngẫu nhiên nữa rồi. Liệu có phải người đàn ông kia đang kiểm tra xem hai chàng trai xuống tàu ở ga nào?
Harry cuối cùng cũng tỉnh dậy, chớp mắt và vươn vai. “Tớ sắp chết đói rồi đây”, chàng trai nói.
Giles ghé người sang thì thầm, “Tớ nghĩ có ai đó trên tàu đang muốn bám theo chúng ta”.
“Điều gì làm cậu nghĩ thế?” Harry hỏi, đột nhiên tỉnh táo hẳn.
“Tớ đã thấy cùng một người đi qua toa của chúng ta hơi thường xuyên quá”.
“Xin cho xem vé!”
Giles và Harry đưa giấy đi tàu của mình cho người soát vé. “Đoàn tàu sẽ dừng lại ở mỗi ga trong bao lâu?” Giles hỏi sau khi người soát vé đã bấm lỗ lên giấy đi tàu.
“Hiện tại tất cả phụ thuộc vào việc chúng ta có đang chạy đúng giờ hay không”, ông ta trả lời với thái độ hơi uể oải, “nhưng quy định của công ty là không bao giờ ít hơn bốn phút”.
“Tiếp theo là ga nào?” Giles hỏi.
“Dunbar. Chừng ba mươi phút nữa là chúng ta sẽ tới đó. Nhưng cả hai cậu đều được cấp giấy đi tàu tới Mulgerie”, ông này nói thêm trước khi đi sang toa bên.
“Tất cả những câu hỏi đó để làm gì?” Harry hỏi.
“Tớ đang cố xác định xem có đúng chúng ta bị bám theo không”, Giles nói, “và phần tiếp theo trong kế hoạch của tớ sẽ cần tới sự tham gia của cậu”.
“Lần này tớ sẽ vào vai nào vậy?” Harry hỏi, nhích người ra ngồi ở mép ghế của mình.
“Chắc chắn không phải Romeo rồi”, Giles nói. “Khi tàu dừng tại Dunbar, tớ muốn cậu xuống tàu trong khi tớ quan sát xem có ai bám theo cậu hay không. Sau khi xuống đến sân ga, hãy đi thật nhanh về phía cửa soát vé, sau đó quay trở lại, vào phòng chờ và mua một tách trà. Đừng quên cậu chỉ có bốn phút để quay trở lại toa trước khi đoàn tàu tiếp tục chuyển bánh. Và dù cậu có đang làm gì, đừng ngoái lại nhìn đằng sau, nếu không hắn sẽ biết chúng ta đã phát hiện ra hắn”.
“Nhưng nếu có ai đó bám theo chúng ta, chắc chắn hắn phải quan tâm đến cậu nhiều hơn tớ chứ?”
“Tớ không nghĩ vậy”, Giles nói, “và chắc chắn là không phải thế nếu đại úy Tarrant đúng, bởi vì tớ có cảm giác là ông bạn của cậu biết nhiều hơn những gì ông ấy muốn thừa nhận”.
“Chuyện này khó có thể nói là khiến tớ thấy tự tin hơn”, Harry nói. Nửa giờ đồng hồ sau, đoàn tàu dừng bánh tại Dunbar. Harry mở cửa toa, bước xuống sân ga và hướng đến lối ra.
Giles hầu như chỉ kịp thoáng thấy bóng người đàn ông nọ đang vội vã bám theo Harry.
“Tóm được mày rồi nhé”, Giles nói, sau đó ngả người ra sau và nhắm mắt lại, tin chắc một khi người đàn ông kia nhận ra Harry chỉ xuống tàu để mua một tách trà, hắn sẽ chuyển hướng chú ý về phía cậu để đảm bảo chắc chắn không phải Giles cũng xuống tàu.
Giles lại mở mắt ra khi Harry quay lại toa, chìa cho cậu ta một thanh sô cô la.
“Thế nào”, Harry hỏi, “cậu có phát hiện được ai không?”
“Chắc chắn là có rồi”, Giles nói. “Trên thực tế, hắn cũng mới vừa quay trở lại tàu”.
“Trông hắn thế nào?” Harry hỏi, cố không tỏ ra lo lắng.
“Tớ chỉ thoáng nhìn thấy hắn”, Giles nói, “nhưng tớ cho rằng hắn khoảng bốn mươi tuổi, cao hơn sáu foot một chút, ăn mặc chỉn chu, tóc cắt rất ngắn. Chi tiết cậu không thể nhầm được là dáng đi tập tễnh của hắn”.
“Vậy bây giờ khi chúng ta đã biết mình phải đối phó với kẻ nào, Sherlock, kế hoạch tiếp theo sẽ là gì?”
“Thứ nhất. Watson, điều quan trọng là cần nhớ chúng ta có trong tay một vài lợi thế”,
“Tớ không nghĩ ra nổi lấy một điều”, Harry nói.
“À, trước hết, chúng ta biết là chúng ta đang bị theo dõi, nhưng hắn thì lại không biết rằng chúng ta biết điều đó. Chúng ta cũng biết chúng ta đang đi đâu, điều này thì rõ ràng hắn không biết. Chúng ta cũng lành lặn khỏe mạnh, và chỉ bằng nửa tuổi hắn. Và với cái chân tập tễnh đó, hắn khó lòng di chuyển nhanh được bằng chúng ta”.
“Cậu có vẻ khá trong chuyện này đấy”, Harry nói.
“Đúng là tớ có một lợi thế nội tại”, Giles nói. “Tớ là con trai của bố tớ”.
*
Khi đoàn tàu dừng bánh tại ga Waverley ở Edinburg, Giles đã bàn đi bàn lại cùng Harry cả chục lần kế hoạch của cậu. Hai chàng trai bước xuống tàu, thong thả bước đi trên ke ga về phía cửa ra.
“Đừng có nghĩ tới việc nhìn lại phía sau”, Giles nói trong lúc trình giấy đi tàu của cậu ta, sau đó hướng tới một hàng xe taxi.
“Khách sạn Royal”, Giles nói với người lái taxi. “Và anh có thể báo cho tôi biết nếu có một chiếc taxi khác bám theo chúng ta chứ?” cậu nói thêm trước khi leo lên băng ghế sau ngồi cạnh Harry.
“Được thôi”, người lái xe nói trong lúc đánh xe rời khỏi hàng xe và hoà vào dòng xe cộ trên đường.
“Làm sao cậu biết có một khách sạn Royal ở Edinburg hả?” Harry hỏi.
“Luôn có một khách sạn Royal ở mọi thành phố”, Giles nói.
Vài phút sau, người lái taxi nói, “Tôi không thể nói chắc hoàn toàn, nhưng chiếc taxi chuyển bánh ngay sau chúng ta cũng không cách chúng ta xa lắm đâu”.
“Tốt”, Giles nói. “Giá tiền tới khách sạn Royal là bao nhiêu?”
“Là hai shiling, thưa ngài”.
“Tôi sẽ cho anh bốn đồng nếu có thể cắt đuôi được cái xe đó”.
Người lái xe lập tức đạp chân ga, khiến cả hai vị khách cùng bị đập mạnh người vào lưng ghế. Giles nhanh chóng trấn tĩnh và ngoái lại nhìn qua khung cửa sau và thấy chiếc taxi đằng sau họ cũng tăng tốc. Họ đã bứt lên được sáu mươi hay bảy mươi yard, nhưng Giles nhận ra lợi thế đó sẽ không duy trì được lâu.
“Tài xế, hãy rẽ trái ở ngã rẽ tiếp theo rồi sau đó chạy chậm lại một lát. Sau khi chúng tôi nhảy ra, tôi muốn ông tiếp tục lái xe tới khách sạn Royal và không dừng lại cho khi ông đến khách sạn”. Một cánh tay chìa ra. Harry đặt lên lòng bàn tay bốn shiling.
“Khi tớ nhảy ra”, Giles nói, “hãy nhảy theo tớ, và làm chính xác theo tớ”. Harry ra dấu.
Chiếc taxi rẽ vào góc đường và chạy chậm lại trong chốc lát khi Giles mở cửa. Cậu ta lao người lên vỉa hè, lộn nhào rồi nhanh chóng đứng dậy, lao vụt tới cửa hiệu gần nhất, gần như nằm hẳn xuống sàn. Harry theo sau chỉ vài giây, đóng sập cửa lại sau lưng cậu và nằm đo sàn bên cạnh bạn mình đúng lúc chiếc taxi thứ hai rẽ vào góc đường.
“Tôi có thể giúp gì cho hai người không?” một cô nhân viên bán hàng hỏi trong lúc đứng chống tay vào hông nhìn xuống hai chàng trai trẻ đang nằm bò ra dưới sàn.
“Cô đã giúp rồi đấy”, Giles nói, đứng dậy và dành cho cô gái một nụ cười ấm áp. Cậu ta vuốt lại tóc, nói tiếp “Cảm ơn” rồi rời khỏi cửa hiệu mà không nói thêm lời nào.
Khi Harry đứng dậy, cậu thấy mình đối diện với một hình ma nơ canh có vòng eo thon thả chỉ mặc áo ngực. Chàng trai đỏ bừng mặt, chạy ra khỏi cửa hiệu tới bên Giles ngoài vỉa hè.
“Tớ không nghĩ là gã tập tễnh kia sẽ thuê phòng nghỉ lại khách sạn Royal tối nay”, Giles nói, “vì thế tốt nhất bọn mình nên đi thôi”.
“Nhất trí”, Harry đáp trong lúc Giles vẫy một chiếc taxi khác.
“Ga Waverley”, cậu ta nói trước khi leo lên băng ghế sau.
“Cậu học cách làm những trò này từ đâu vậy?” Harry hỏi đầy ngưỡng mộ trong lúc hai chàng trai quay lại nhà ga.
“Cậu biết không, Harry, cậu nên đọc ít Joseph Conrad[1] đi và đọc nhiều John Buchan[2] lên một chút nếu cậu muốn biết cách thực hiện một cuộc hành trình tại Scotland trong khi bị một kẻ xấu xa đáng gờm truy đuổi”.
Chuyến đi tới Mulgerie diễn ra chậm chạp hơn đáng kể và cũng ít phấn khích hồi hộp hơn nhiều so với chuyến tàu tới Edinburg, và chắc chắn là không còn bóng dáng của một người đàn ông đi tập tễnh. Khi đầu tàu cuối cùng cũng kéo được bốn toa xe của nó cùng hai vị hành khách trẻ tuổi tới nhà ga nhỏ, mặt trời đã khuất hẳn sau ngọn núi cao nhất. Ông trưởng ga đang đứng cạnh lối ra chờ soát vé của hai chàng trai khi họ xuống khỏi chuyến tàu cuối cùng trong ngày.
“Liệu có hy vọng tìm được taxi không thưa ông?” Giles hỏi trong lúc hai cậu thanh niên đưa giấy đi tàu cho ông trưởng ga.
“Không, thưa ngài”, ông trưởng ga đáp. “Jock về nhà ăn chiều vào khoảng sáu giờ, và phải một tiếng sau anh ta mới quay lại”.
Giles ngẫm nghĩ cân nhắc một chút về việc giải thích về nguyên do dẫn tới thói quen của Jock cho ông trưởng ga, rồi mới lên tiếng hỏi, “Vậy ông có thể vui lòng cho chúng tôi biết cách đi đến lâu đài Mulgelrie chứ”.
“Các cậu sẽ phải đi bộ thôi”, ông trưởng ga cung cấp một câu trả lời thật hữu ích.
“Và theo hướng nào vậy?” Giles hỏi, cố không tỏ ra thất vọng.
“Chừng ba dặm theo hướng kia”, ông trưởng ga vừa nói vừa chỉ tay lên phía trên đồi. “Các cậu sẽ không thể nào bỏ lỡ nó được đâu”.
“Theo hướng kia” cuối cùng hóa ra là mẩu thông tin chính xác duy nhất ông trưởng ga cung cấp, vì sau khi hai chàng trai đã cuốc bộ hơn một giờ đồng hồ, màn đêm buông xuống đen kịt và vẫn chẳng có bóng dáng của bất cứ tòa lâu đài nào.
Giles bắt đầu tự hỏi liệu có phải họ sẽ phải trải qua đêm đầu tiên ở vùng cao nguyên Highlands bằng cách ngủ ngoài đồng chỉ với một bầy cừu làm bạn hay không thì Harry reo lên, “Kia rồi!”
Giles căng mắt nhìn chăm chăm qua màn đêm mù sương, và cho dù cậu vẫn chưa thấy rõ hẳn bóng dáng của một tòa lâu đài, tinh thần chàng trai đã phấn chấn hơn hẳn khi trông thấy những chấm sáng nhấp nháy tỏa ra từ vài khung cửa sổ. Hai người bạn tiếp tục nặng nhọc lê bước cho tới khi đến trước hai cánh cửa lớn bằng sắt uốn không bị khóa. Trong lúc hai chàng trai bước dọc theo lối đi dài dẫn vào lâu đài, Giles có thể nghe thấy tiếng chó sủa, nhưng cậu không nhìn thấy con chó nào. Sau chừng một dặm nữa, họ tới một cây cầu bắc qua một con hào, và ở bên kia cầu là một cánh cửa gỗ sồi nặng nề trông không có vẻ gì hào hứng chào mừng người lạ.
“Hãy để chuyện giao tiếp cho tớ”, Giles nói trong khi hai cậu thanh niên uể oải lê bước qua cầu và dừng lại trước cánh cửa.
Giles dùng nắm tay đấm ba lần lên cửa, và giây lát sau cánh cửa mở ra để lộ một người đàn ông khổng lồ mặc váy truyền thống Scotland cùng một chiếc áo vét sẫm màu, áo sơ mi và nơ trắng.
Người chánh quản gia nhìn xuống hai sinh vật phờ phạc, thẫn thờ đang đứng trước mặt mình. “Chúc buổi tối tốt lành, cậu Giles”, ông ta nói, cho dù Giles chưa bao giờ thấy người đàn ông này trước đây. “Huân tước đã đợi cậu được một lúc lâu rồi, và rất muốn biết cậu có muốn dùng bữa tối cùng ngài hay không?”
❀ ❀ ❀
[1] *Tên thật là Jozef Teodor Konrad Nalecz Korzeniowski (1857 – 1924) một nhà văn gốc Ba Lan định cư và sáng tác tại Anh, tiểu thuyết gia nổi tiếng.
[2] * John Buchan (1875 – 1940), tiểu thuyết gia người Scotland, nổi tiếng với các tiểu thuyết tình báo, trinh thám với nhân vật Richard Hannay.