Harry đi được mười một vòng quanh mặt boong vào hôm trước ngày tàu Kansas Star về tới vịnh New York. Cho dù anh không thể thừa nhận điều này với bất cứ ai, chàng trai cảm thấy khá phấn khích với viễn cảnh được nhìn thấy nước Mỹ lần đầu tiên.
“Anh sẽ về thẳng Bridgeport sau khi chúng ta cập bến chứ?” Kristin hỏi trong vòng đi dạo cuối cùng của anh. “Hay anh dự định ở lại New York?”
“Tôi vẫn chưa nghĩ nhiều đến chuyện đó”, Harry nói, mặc dù trên thực tế anh đã suy nghĩ rất nhiều về việc này. “Tôi nghĩ tất cả phụ thuộc vào việc chúng ta cập bến lúc nào”, anh nói thêm, trong lúc cố đoán trước câu hỏi tiếp theo của cô gái.
“Thế này nhé, nếu anh muốn nghỉ đêm ở căn hộ của Richard tại khu Eastside, như thế sẽ rất tuyệt đấy”.
“Ồ, tôi không muốn gây bất cứ rắc rối nào cho anh ấy đâu”.
Kristin bật cười. “Anh biết không, Tom, có những lúc anh có vẻ giống người Anh hơn người Mỹ đấy”.
“Tôi đoán là sau từng ấy năm phục vụ trên những con tàu Anh, cuối cùng người ta luôn có xu hướng bị họ gây ảnh hưởng”.
“Và đó cũng là lý do khiến anh cảm thấy không thể chia sẻ vấn đề của mình với chúng tôi sao?” Harry đột ngột dừng lại: lần này thì vấp chân hay hắt hơi sẽ không thể cứu được anh. “Nếu anh chỉ cần thẳng thắn hơn một chút ngay từ đầu, chúng tôi đã có thể vui vẻ giúp anh giải quyết khó khăn. Nhưng, vì hoàn cảnh bây giờ đã vậy, chúng tôi không còn lựa chọn nào ngoài thông báo với thuyền trưởng Parker để ông ấy quyết định xem nên làm gì”.
Harry ngồi phịch xuống cái ghế gần nhất trên boong, nhưng vì Kristin không hề có ý định tới giúp đỡ, anh biết mình đã thua cuộc. “Chuyện này còn rắc rối hơn so với hình dung của cô nhiều”, anh bắt đầu nói. “Nhưng tôi có thể giải thích vì sao tôi không muốn ai khác can dự vào”.
“Không cần”, Kristin nói. “Ông thuyền trưởng đã quyết định sẽ giúp đỡ chúng ta rồi. Nhưng ông ấy thực sự muốn hỏi anh định giải quyết vấn đề lớn hơn như thế nào”.
Harry cúi đầu xuống. “Tôi sẵn sàng trả lời bất cứ câu hỏi nào thuyền trưởng muốn hỏi”, anh nói, cảm thấy gần như nhẹ nhõm rằng mình đã bị bại lộ.
“Giống như tất cả chúng tôi, ông ấy muốn biết anh định rời khỏi tàu thế nào khi anh không hề có lấy một bộ quần áo hay một xu dính túi?”
Harry mỉm cười. “Tôi đoán người New York có thể sẽ coi một chiếc áo ngủ của tàu Kansas Star là khá tiện lợi”.
“Thành thực mà nói, sẽ không mấy người New York để ý cho dù anh có mặc áo ngủ đi dọc Đại lộ số Năm”, Kristin nói. “Và những người để ý có khi sẽ nghĩ rằng đó là mốt thời trang mới nhất. Nhưng trong trường hợp họ không nghĩ thế, Richard đã tìm được hai chiếc áo sơ mi trắng và một chiếc áo khoác thể thao. Tiếc là anh ấy cao hơn anh nhiều, nếu không anh ấy đã có thể cho anh cả một cái quần nữa. Bác sĩ Wallace có thể nhường lại một đôi giày mũi bẹt màu nâu, một đôi tất và một cái cà vạt. Như thế chúng ta vẫn còn thiếu quần, nhưng ông thuyền trưởng có một chiếc quần soóc ông ấy không còn mặc vừa nữa”. Harry phì cười. “Chúng tôi hy vọng anh không cảm thấy phật ý, Tom, nhưng chúng tôi cũng đã tổ chức một cuộc quyên góp nhỏ trong thủy thủ đoàn”, cô nói thêm, và đưa cho anh một phong bì dày. “Tôi nghĩ anh sẽ tìm thấy trong này thừa đủ để trở về Connecticut”.
“Làm thế nào tôi có thể cảm ơn cô được?” Harry hỏi.
“Không cần đâu, Tom. Tất cả chúng tôi đều vui vì anh qua khỏi. Tôi chỉ ước gì chúng tôi có thể cứu được cả người bạn Harry Clifton của anh. Tuy thế, hẳn anh sẽ rất mừng khi biết thuyền trưởng Parker đã yêu cầu bác sĩ Wallace đích thân mang lá thư của anh đến cho mẹ anh ta”.