Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37

❊ ❊ ❊

Sau này Giles đã mô tả rằng đó là buổi tối đáng nhớ nhất trong đời cậu - và vì những lý do hoàn toàn sai lầm.

Buổi trình diễn kịch hàng năm là một trong những sự kiện quan trọng nhất trong thời gian biểu của Bristol Grammar School, không đơn thuần chỉ vì thành phố luôn tự hào về lịch sử sân khấu đáng ngưỡng mộ của mình, và vì năm 1937 đã chứng tỏ là một năm đáng ghi nhớ.

Trường học này, cũng như nhiều trường khác trong hạt, dàn dựng một trong những vở kịch đã được ấn định của Shakespeare cho năm học. Sự lựa chọn giữa Romeo và Juliet với Giấc mộng đêm hè. Tiến sĩ Paget đã chọn vở bi kịch thay vì hài kịch, không đơn thuần chỉ vì ông đã có trong tay một Romeo và không có Bottom[1] nào.

Lần đầu tiên trong lịch sử của trường, các quý cô trẻ tuổi đến từ trường nữ sinh Red Maids tọa lạc phía bên kia thành phố được mời tham gia đóng các vai nữ, nhưng cũng chỉ sau khi vài cuộc thương thảo đã diễn ra với cô Webb, bà hiệu trưởng trường nữ sinh, người đã nhất quyết đòi hỏi một loạt các yêu cầu quy định chặt chẽ có thể khiến ngay cả mẹ bề trên cũng phải ấn tượng.

Vở kịch sẽ được trình diễn trong ba tối liên tiếp vào tuần cuối cùng của học kỳ. Như thường lệ, buổi diễn tối thứ Bảy luôn được bán hết vé trước tiên, vì các cựu học sinh cũng như phụ huynh của các diễn viên đều muốn tới xem đêm biểu diễn cuối cùng.

Giles đang bồn chồn đứng ngoài tiền sảnh, chốc chốc lại nhìn đồng hồ trong lúc sốt ruột chờ bố mẹ và em gái tới. Cậu hy vọng Harry sẽ lại có một màn trình diễn xuất sắc nữa, và cuối cùng bố cậu cũng sẽ chấp nhận Harry.

Những lời bình luận trên tờ Bristol Evening World mô tả khả năng diễn xuất của Harry là “trưởng thành hơn so với độ tuổi”, nhưng người phóng viên đã dành những lời ca ngợi nhiệt thành nhất cho Juliett nhấn mạnh rằng anh ta chưa từng được chứng kiến cảnh cái chết được diễn xúc động hơn thế, ngay cả tại Stratford.

Giles bắt tay thầy Frobisher khi ông này bước vào tiền sảnh. Người thầy phụ trách nhà nội trú cũ của cậu giới thiệu vị khách ông mời tới cùng, một ông Holcombe nào đó, trước khi hai người cùng đi vào trong khán phòng để tìm tới chỗ ngồi của họ.

Một tràng rì rầm vang lên trong đám đông khán giả khi đại úy Tarrant bước dọc theo lối đi giữa khán phòng và ngồi xuống chỗ của ông ngay hàng ghế đầu. Việc bổ nhiệm ông vào hội đồng quản trị của nhà trường gần đây đã nhận được sự tán thành tuyệt đối. Trong lúc ông lão cúi người sang bên nói vài lời với ông chủ tịch hội đồng, ông nhìn thấy Maisie Clifton đang ngồi cách mình vài hàng ghế ở phía sau. Ông dành cho cô một nụ cười ấm áp, nhưng không nhận ra người đàn ông ngồi cạnh cô. Điều ngạc nhiên tiếp theo tới khi ông xem qua danh sách diễn viên.

Ông hiệu trưởng và bà Barton là hai trong số những khán giả cuối cùng bước vào khán phòng lớn. Họ ngồi vào chỗ trên hàng ghế đầu bên cạnh Sir Walter Barrington và đại úy Tarrant.

Mỗi phút trôi qua, Giles lại trở nên bồn chồn hơn. Cậu bắt đầu băn khoăn không biết liệu bố mẹ mình có kịp xuất hiện trước khi mở màn hay không.

“Mẹ xin lỗi, Giles”, mẹ cậu nói khi cuối cùng họ cũng xuất hiện. “Là tại mẹ, mẹ đã quên không để ý đến thời gian”, bà nói thêm trong lúc bà và Grace hối hả đi vào trong khán phòng. Bố cậu đi cách sau đó khoảng một yard[2] và nhướng mày lên khi ông ta nhìn thấy con trai. Giles không đưa cho bố cậu tờ chương trình vì cậu muốn buổi trình diễn trở thành một điều ngạc nhiên, mặc dù cậu đã chia sẻ chuyện này với mẹ cậu, người cũng giống như con trai mình, hy vọng rằng chồng bà cuối cùng cũng sẽ cư xử với Harry như thể cậu là một người bạn của gia đình chứ không phải một kẻ xa lạ.

Màn được kéo lên chỉ giây lát sau khi gia đình Barrington ngồi vào ghế của họ, và một âm thanh xì xầm chờ đón lan ra trong khán phòng chật kín khán giả.

Khi Harry lần đầu tiên bước ra sân khấu, Giles đưa mắt nhìn về phía bố mình. Vì không có phản ứng tức thời nào xuất hiện, lần đầu tiên trong cả buổi tối, cậu bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng trạng thái đáng phấn khởi này chỉ được duy trì cho tới cảnh vũ hội, nơi Romeo, cũng như Hugo, lần đầu tiên được trông thấy Juliett.

Một số khán giả ngồi gần chỗ gia đình Barrington bắt đầu cảm thấy khó chịu vì một người đàn ông ồn ào làm hỏng mất buổi thưởng thức nghệ thuật của họ với những lời lẩm bẩm lớn tiếng và không ngớt đòi xem một tờ chương trình. Họ còn trở nên bực dọc hơn sau khi Romeo nói, “Chẳng phải nàng ấy là con gái của nhà Capulet sao?” vì vào thời điểm đó Hugo Barrington đứng bật dậy, ầm ầm lao ra khỏi hàng ghế, chẳng buồn để ý xem ông ta có dẫm lên chân ai hay không. Sau đó, ông ta bước theo lối đi ở giữa khán phòng, lao qua khung cửa đẩy và biến mất ngoài màn đêm. Phải mất một lúc sau Romeo mới hoàn toàn trấn tĩnh lại được.

Sir Walter cố gắng tạo ra ấn tượng như thể ông không hề nhận thấy có chuyện gì vừa xảy ra sau lưng mình, và cho dù đại úy Tarrant cau mày, ông lão vẫn không hề rời mắt khỏi sân khấu. Nếu quay người lại, hẳn ông đã thấy bà Clifton cũng hoàn toàn tảng lờ cuộc ra về bất thình lình của Barrington, vì Maisie đang để cả tâm trí dõi theo từng lời hai người tình trẻ nói trên sân khấu.

Trong thời gian nghỉ giải lao, Giles chạy đi tìm bố cậu nhưng không thể tìm thấy ông. Cậu kiểm tra ngoài bãi xe, nhưng không thấy bóng dáng chiếc Bugatti đâu. Khi chàng thanh niên quay lại tiền sảnh, cậu thấy ông nội đang cúi xuống thì thầm gì đó vào tai mẹ cậu.

“Chẳng lẽ Hugo phát điên rồi sao?” Sir Walter hỏi.

“Không, anh ấy vẫn đủ tỉnh táo đấy ạ”, Elizabeth nói, không hề che giấu sự tức giận của mình.

“Vậy thì có Chúa chứng giám nó nghĩ mình đang làm gì vậy chứ?”

“Con không rõ”.

“Chẳng lẽ việc này lại có gì liên quan tới cậu bé Clifton kia hay sao?”

Elizabeth hẳn đã trả lời nếu Jack Tarrant không bước tới bên họ.

“Con gái cô quả là một tài năng đáng chú ý, Elizabeth”, ông nói sau khi hôn tay người thiếu phụ, “cũng như lợi thế được thừa hưởng vẻ đẹp của cô”.

“Và ông quả là một kẻ tâng bốc già đời, Jack”, bà nói, trước khi nói thêm, “Tôi không nghĩ ông từng gặp con trai tôi, Giles”.

“Chúc ông một buổi tối tốt lành, thưa ông”, Giles nói. “Quả là một hân hạnh lớn lao khi được gặp ông. Cho phép cháu được chúc mừng việc đề bạt gần đây của ông”.

“Cảm ơn cậu, chàng trai”, Tarrant nói. “Cậu thấy thế nào về màn trình diễn của bạn mình?”

“Rất ấn tượng, nhưng ông có biết...”

“Xin chào bà, bà Barrington”.

“Xin chào thầy, thầy hiệu trưởng”.

“Chắc tôi đang phải gia nhập vào một hàng dài những người mong muốn được bày tỏ...”

Giles nhìn theo trong khi đại úy Tarrant tách ra khỏi đám đông tìm đến bên mẹ Harry, và thầm tự hỏi hai người đã quen nhau như thế nào.

“Thật vui được gặp ông, đại úy Tarrant”.

“Tôi cũng rất vui được gặp lại bà, bà Clifton, và trông bà tối nay thật lộng lẫy làm sao. Nếu Cary Grant[3] biết rằng có một nhan sắc như thế này tồn tại ở Bristol, chắc anh ta sẽ không bao giờ rời bỏ chúng ta để tới Hollywood”. Sau đó ông hạ giọng xuống. “Bà có biết việc Emma Barrington sẽ diễn vai Juliet không?”

“Không, Harry không hề nói cho tôi biết”, Maisie nói. “Mà suy cho cùng sao nó lại phải nói chứ?”

“Chúng ta hãy hy vọng rằng cảm tình hai đứa dành cho nhau trên sân khấu không là gì khác hơn là diễn xuất tốt, bởi nếu đó là những gì chúng thực sự cảm thấy về nhau, có thể chúng ta đang gặp phải một rắc rối nghiêm trọng hơn nhiều”. Ông lão nhìn quanh để đảm bảo không ai nghe thấy cuộc trò chuyện của họ. “Tôi đoán bà vẫn chưa nói gì với Harry đúng không?”

“Không một lời”, Maisie nói. “Và từ thái độ khó chịu của Barrington, có vẻ như chính anh ta cũng bị bất ngờ”.

“Chúc buổi tối tốt lành, đại úy Tarrant”, cô Monday lên tiếng, chạm nhẹ lên cánh tay Jack. Cô Tilly đang đứng bên cạnh bà. “Ông thật chu đáo khi cất công đi từ tận London xuống đây xem truyền nhân của ông trình diễn”.

“Cô Monday thân mến của tôi”, Tarrant nói, “Harry cũng là chàng trai được cô bảo trợ ở mức độ chẳng kém gì tôi, và cậu ấy sẽ rất vui khi biết cô đi cả quãng đường từ Cornwall tới đây xem cậu ấy biểu diễn”. Khuôn mặt cô Monday sáng lên rạng rỡ, đúng lúc tiếng chuông vang lên báo với khán giả đã tới lúc quay lại chỗ ngồi.

Sau khi mọi người đã trở lại chỗ, màn được kéo lên cho phần thứ hai của vở diễn, cho dù còn một ghế ở hàng thứ sáu vẫn còn bị bỏ trống. Cảnh cái chết khiến một số khán giả chưa bao giờ khóc ở chỗ đông người phải ứa nước mắt, trong khi cô Monday chưa bao giờ khóc nhiều đến thế kể từ ngày Harry vỡ giọng.

Khi màn hạ, toàn bộ khán giả nhất loạt đứng dậy. Harry và Emma được chào đón bằng một tràng hoan hô vang dội khi họ bước ra trước sân khấu, tay trong tay, và những người đàn ông trưởng thành, vốn hiếm khi để lộ cảm xúc, hào hứng tán thưởng nhiệt liệt.

Khi hai diễn viên chính quay sang cúi chào nhau, bà Barrington mỉm cười và đỏ mặt. “Lạy Chúa lòng lành, không phải chúng đang diễn xuất”, bà thốt lên, đủ lớn để Giles nghe thấy. Ý nghĩ tương tự cũng lóe lên trong đầu Maisie Clifton và Jack Tarrant từ lâu trước khi các diễn viên ra cúi chào lần cuối cùng.

Bà Barrington, Giles và Grace đi tới sau cánh gà và tìm thấy Romeo và Juliett vẫn còn đang cầm tay nhau trong khi khán giả xếp thành hàng chờ tới lượt dành cho họ những lời khen ngợi.

“Cậu tuyệt lắm”, Giles nói, vỗ mạnh lên lưng bạn mình.

“Mình cũng thường thôi”, Harry nói, “nhưng Emma thì quả là kỳ diệu”.

“Vậy chuyện này đã bắt đầu từ bao giờ hả?” Giles thì thầm hỏi.

“Ở Rome”, Harry thừa nhận với một nụ cười đầy ngụ ý.

“Hãy thử nghĩ xem tớ đã phải hy sinh đĩa hát Caruso của tớ, chưa kể đến cái máy quay đĩa nữa, để đưa hai người lại với nhau”.

“Cũng như trả tiền cho bữa tối hẹn hò đầu tiên của bọn mình”.

“Bố đâu rồi anh?” Emma vừa hỏi vừa nhìn quanh.

Grace vừa định nói cho chị gái biết chuyện gì đã xảy ra thì đại úy Tarrant xuất hiện.

“Chúc mừng, chàng trai của ta”, ông nói. “Trông cháu hôm nay ấn tượng lắm”.

“Cháu cảm ơn ông”, Harry nói, “nhưng cháu không nghĩ ông đã gặp qua ngôi sao thực sự của buổi diễn”.

“Đúng là chưa, nhưng cho phép tôi đoan chắc với cô, thưa tiểu thư, nếu tôi trẻ lại bốn mươi tuổi, tôi sẽ đảm bảo để tất cả đối thủ của mình phải cuốn gói”.

“Ông không có đối thủ nào hết trong tình cảm của cháu”, Emma nói. “Harry không chịu ngưng kể ông đã làm cho anh ấy nhiều đến thế nào”.

“Đó là một con đường hai chiều”, Jack nói trong khi Harry nhìn thấy mẹ cậu và lao tới ôm chầm lấy bà.

“Mẹ rất tự hào về con”, Maisie nói.

“Con cảm ơn mẹ. Nhưng mẹ cho phép con giới thiệu mẹ với Emma Barrington”, cậu nói, đồng thời đưa một cánh tay ôm quanh hông Emma.

“Bây giờ thì cháu biết tại sao con trai cô lại đẹp trai đến thế”, Emma nói trong lúc cô gái bắt tay mẹ Harry. “Cho phép cháu giới thiệu mẹ cháu”, cô nói thêm.

Đây là một cuộc gặp gỡ Maisie đã nghĩ đến suốt nhiều năm qua, nhưng cô chưa bao giờ từng nghĩ tới hoàn cảnh này. Cô có phần e dè khi bắt tay Elizabeth Barrington, nhưng được chào đón bằng một nụ cười nồng hậu đến mức cô có thể nhanh chóng thấy rõ người phụ nữ này không hề biết đến khả năng về một mối liên hệ nào đó giữa họ.

“Còn đây là ông Atkins”, Maisie nói, giới thiệu người đàn ông vẫn ngồi cạnh cô trong suốt buổi biểu diễn.

Harry chưa bao giờ gặp qua ông Atkins trước đây. Nhìn vào chiếc áo khoác lông thú của mẹ, cậu tự hỏi có phải Atkins chính là lý do khiến cậu giờ đây có ba đôi giày hay không.

Chàng thanh niên đang định bắt chuyện với ông Atkins thì tiến sĩ Paget chen ngang vào, ông này rất háo hức muốn giới thiệu cậu với giáo sư Henry Wyld. Harry ngay lập tức nhận ra cái tên này.

“Tôi được biết cậu đang hy vọng tới Oxford để học Anh văn”, giáo sư Wyld nói.

“Chỉ nếu như em được thầy giảng dạy, thưa giáo sư”.

“Tôi có thể thấy sức hấp dẫn của Romeo đã không bị bỏ lại trên sân khấu”.

“Và đây là Emma Barrington, thưa giáo sư”.

Vị giáo sư Ngôn ngữ và Văn học Anh của trường Merton[4] thuộc Oxford khẽ cúi đầu. “Cô thật sự tuyệt vời, thưa tiểu thư”.

“Xin cảm ơn thầy, thưa giáo sư”, Emma nói. “Em cũng đang hy vọng có dịp được giáo sư giảng dạy”, cô gái nói thêm. “Em đã nộp đơn xin đăng ký vào Somerville vào năm học tới”.

Jack Tarrant đưa mắt về phía bà Clifton, và bắt gặp vẻ kinh hoàng không giấu nổi trên đôi mắt cô.

“Ông nội”, Giles lên tiếng khi chủ tịch hội đồng quản lý tới gia nhập với họ. “Cháu chắc ông chưa biết bạn cháu, Harry Clifton”.

Sir Walter nồng nhiệt bắt tay Harry trước khi đưa cánh tay ôm chầm lấy cháu gái mình. “Hai đứa cháu đã làm một ông lão cảm thấy vô cùng tự hào”, ông nói.

Với Jack và Maisie, sự thật đã trở nên rõ ràng một cách đau đớn là “hai người tình có ngôi sao định mệnh gặp nhau” không hề biết gì về những rắc rối họ vừa bắt đầu tạo nên.

❀ ❀ ❀

[1] *Nick Bottom, một nhân vật hài hước trong Giấc mộng đêm hè.

[2] *1 yard = 0,9144 m

[3] * Cary Grant (1904-1986), diễn viên Mỹ gốc Anh nổi tiếng, vốn sinh ra tại Bristol.

[4] *Một vị trí giáo sư cao cấp tại Merton College thuộc đại học Oxford, có hai vị trí cho hai ngành Văn học Anh và Ngôn ngữ và Văn học Anh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.