Anh được người thư ký của Sir Walter đưa thẳng vào phòng làm việc của ông, và bắt gặp ông chủ tịch đang đứng tựa vào bàn làm việc, chăm chú nhìn lịch của cảng, thời gian biểu và các hải đồ nằm rải kín cả mặt bàn.
“Ngồi đi, chàng trai thân mến”, Sir Walter nói, trước khi đeo lại mắt kính không gọng trên mắt phải và nghiêm nghị nhìn Harry. “Ông đã có chút thời gian để suy nghĩ về cuộc trao đổi sáng nay”, ông nói tiếp, giọng rất nghiêm chỉnh, “và trước khi chúng ta bàn kĩ hơn, ông cần được thuyết phục là cháu đang đưa ra quyết định đúng đắn”.
“Cháu hoàn toàn chắc chắn”, Harry nói không chút do dự.
“Có thể lắm, nhưng ông cũng tin chắc không kém là Jack hẳn sẽ khuyên cháu quay lại Oxford đợi cho tới khi cháu được gọi nhập ngũ”.
“Có thể ông ấy sẽ làm thế, thưa ông, nhưng chắc chắn ông ấy sẽ không làm theo lời khuyên của chính mình đâu ạ”.
“Cháu biết ông ấy mới rõ làm sao”, Sir Walter nói. “Thực ra thì đây chính xác là những gì ông trông đợi cháu sẽ nói. Hãy để ông cho cháu biết những gì ông đã tìm hiểu được cho tới lúc này”, ông nói tiếp, hướng sự chú ý trở lại đám giấy tờ nằm đầy trên mặt bàn làm việc của ông. “Tin tốt là thiết giáp hạm HMS Resolution của Hải quân Hoàng gia dự kiến sẽ cập cảng Bristol sau khoảng một tháng nữa, lúc đó nó sẽ tiếp nhiên liệu trước khi chờ lệnh tiếp theo”.
“Một tháng ư?” Harry nói, không hề tìm cách giấu sự thất vọng của mình.
“Kiên nhẫn chút nào, chàng trai”, Sir Walter nói. “Lý do ông lựa chọn Resolution là vì hạm trưởng của nó là một người bạn cũ của ông, do đó ông tin mình có thể thuyết phục họ cho cháu lên tàu làm thủy thủ, chừng nào những phần khác trong kế hoạch của ông diễn ra suôn sẻ”.
“Nhưng liệu hạm trưởng của chiến hạm Resolution có cân nhắc tới chuyện nhận ai đó không hề có kinh nghiệm đi biển hay không ạ?"
“Nhiều khả năng là không, nhưng nếu mọi thứ còn lại diễn ra đúng như dự kiến, khi bước chân lên boong chiếc Resolution cháu đã là một con sói biển thực thụ rồi”.
Nhớ lại một trong những câu triết lý ưa thích của Già Jack, Ta nhận ra mình không học hỏi được bao nhiêu khi mải nói, Harry quyết định thôi ngắt lời và bắt đầu lắng nghe.
“Bây giờ”, Sir Walter tiếp tục nói, “ông đã xác định được ba con tàu sắp rời Bristol trong vòng hai mươi tư giờ tới và dự kiến sẽ quay về trong vòng từ ba đến bốn tuần nữa, như thế sẽ cho cháu thừa đủ thời gian để đạt yêu cầu làm thủy thủ trên chiến hạm Resolution”.
Harry muốn ngắt lời ông, nhưng rồi lại thôi.
“Hãy bắt đầu từ lựa chọn số một của ông. Chiếc Devonian sẽ lên đường đi Cuba, mang theo quần áo vải bông, khoai tây và xe đạp hiệu Raleigh Lenton, nó dự kiến sẽ trở lại Bristol sau bốn tuần, mang theo hàng hóa gồm thuốc lá, đường và chuối”.
“Con tàu thứ hai trong danh sách rút gọn của ông là chiếc SS Kansas Star, một con tàu chở khách sẽ tới New York vào đợt thủy triều đầu tiên của sáng mai. Con tàu này đã được chính phủ Hoa Kỳ trưng dụng để chở các công dân Mỹ hồi hương trước khi nước Anh tuyên chiến với Đức”.
“Con tàu thứ ba là một tàu chở dầu chưa có hàng, chiếc SS Princess Beatrice, đang trên đường quay lại Amsterdam tiếp nhiên liệu và sẽ trở về Bristol chứa đầy hàng trước cuối tháng này. Cả ba thuyền trưởng đều hiểu rất rõ họ cần an toàn quay lại cảng càng nhanh càng tốt, vì nếu chiến tranh nổ ra, hai chiếc tàu chở hàng kể trên sẽ trở thành mồi ngon cho người Đức, trong khi chỉ mình chiếc Kansas Star được an toàn trước những tàu ngầm Đức đang lượn lờ trên Đại Tây Dương chờ lệnh nhấn chìm bất cứ chiếc tàu nào treo cờ đỏ hay xanh[1]”.
“Những con tàu này cần thành viên nào cho thủy thủ đoàn vậy?” Harry hỏi. “Chính xác mà nói, cháu không có nhiều kinh nghiệm cho lắm”.
Sir Walter lại tìm kiếm trên bàn làm việc của ông, trước khi lấy ra một tờ giấy khác. “Chiếc Princess Beatrice thiếu một thủy thủ, chiếc Kansas Star tìm một vị trí làm việc trong nhà bếp, và điều này hầu như luôn có nghĩa là một chân rửa bát đĩa hay chạy bàn, trong khi chiếc Devonian cần một sĩ quan thứ tư”.
“Vậy thì có thể loại con tàu đó khỏi danh sách rút gọn được rồi”.
“Kể cũng buồn cười”, Sir Walter nói, “đó lại là vị trí mà ông nghĩ là thích hợp nhất với cháu. Chiếc Devonian có thủy thủ đoàn gồm ba mươi bảy người, và hiếm khi ra khơi với một sĩ quan học việc, vì thế sẽ không ai trông đợi cháu là ai khác ngoài một tay mơ đâu”.
“Nhưng tại sao ông thuyền trưởng lại cân nhắc tới cháu?” “Vì ông đã nói với ông ấy rằng cháu là cháu trai ông”.
❀ ❀ ❀
[1] * Ám chỉ tàu Anh.