Trong mấy ngày tiếp theo, Harry học cách kiểm tra đối chiếu la bàn với đường hải trình bằng nét đứt trên hải đồ, cách xác định hướng gió nhờ quan sát những con hải âu, và cách lái tàu vượt qua một con sóng cồn mà vẫn giữ được đúng hướng. Đến cuối tuần đầu tiên, anh đã được phép cầm lái mỗi khi có một sĩ quan nghỉ dùng bữa. Vào ban đêm, ông thuyền trưởng dạy anh tên của các vì sao, những vật mốc chỉ đường cũng đáng tin cậy không kém gì la bàn, nhưng ông cũng thừa nhận kinh nghiệm của bản thân chỉ giới hạn ở bán cầu bắc, vì chiếc Devonian chưa bao giờ vượt qua xích đạo trong suốt hai mươi sáu năm lênh đênh trên biển cả của nó.
Sau mười ngày trên biển, ông thuyền trưởng gần như hy vọng có một cơn bão xuất hiện, không chỉ để chấm dứt chuỗi vô tận những câu hỏi mà còn để xem liệu có điều gì có thể khiến cậu thanh niên này cụt hứng. Jim Patterson đã cho ông hay rằng cậu Clifton đã trụ được cả một giờ trong buồng nồi hơi sáng hôm đó và hạ quyết tâm trụ lại được trọn một ca làm việc trước khi họ cập bến tại Cuba.
“Ít nhất dưới đó ông cũng không phải chịu những câu hỏi liên tu bất tận của cậu ta”, ông thuyền trưởng bình luận.
“Tuần này thôi”, người thợ máy chính đáp.
Thuyền trưởng Havens tự hỏi đếń lúc nào tới lượt ông học được một điều gì đó từ anh chàng sĩ quan thứ tư này hay không. Việc này xảy ra vào ngày thứ mười hai của chuyến đi, ngay sau khi Harry hoàn tất ca làm việc hai giờ đầu tiên của anh dưới buồng nồi hơi.
“Ông có biết ông Patterson sưu tập tem không, thưa thuyền trưởng?” Harry hỏi.
“Có, tôi có biết”, ông thuyền trưởng tự tin trả lời.
“Và bộ sưu tập của ông ấy bây giờ đã vượt quá con số bốn nghìn, bao gồm một con tem một penny màu đen không dập lỗ viền và một con tem hình tam giác của Nam Phi vẽ hình mũi Hảo Vọng?”
“Có, tôi biết”, ông thuyền trưởng lặp lại.
“Và bộ sưu tập đó giờ đây có giá trị còn lớn hơn ngôi nhà của ông ấy ở Mablethorpe?”
“Khỉ thật, đó chỉ là một căn nhà nhỏ thôi”, ông thuyền trưởng nói, cố gắng giữ bình tĩnh, và trước khi Harry kịp đưa ra câu hỏi tiếp theo, ông nói thêm, “Tôi sẽ thấy hứng thú hơn nhiều nếu cậu có thể tìm hiểu về Tom Bradshaw nhiều thông tin hơn so với những gì cậu đã moi ra được về thợ máy chính của tôi. Bởi vì, thành thực mà nói, Harry, tôi biết về cậu sau mười hai ngày còn nhiều hơn những gì tôi biết về sĩ quan thứ ba của tôi sau ba năm, và cho tới bây giờ, tôi chưa bao giờ nghĩ người Mỹ là một dân tộc kín tiếng”.
Càng nghĩ về nhận xét của ông thuyền trưởng, Harry càng nhận ra anh biết về Tom ít đến thế nào, bất chấp việc đã cùng trải qua nhiều giờ với anh ta trên đài chỉ huy. Anh không biết anh ta có anh em trai hay chị em gái hay không, bố anh ta làm nghề gì, bố mẹ anh ta sống ở đâu, hay liệu anh ta có bạn gái không. Và chỉ có thổ âm của anh ta để lộ ra rằng đó là một người Mỹ, Harry không biết anh ta đến từ thành phố nào, hay thậm chí tiểu bang nào.
Bảy tiếng chuông vang lên. “Cậu có thể cầm lấy bánh lái được không, cậu Clifton”, ông thuyền trưởng nói, “trong khi tôi cùng ông Patterson và ông Bradshaw ăn tối? Đừng do dự báo cho tôi biết nếu cậu phát hiện thấy bất cứ điều gì”, ông nói thêm trước khi rời đài chỉ huy, “nhất là nếu nó lớn hơn chúng ta”.
“Rõ, thưa thuyền trưởng”, Harry nói, thích thú vì được giao quyền điều khiển con tàu, cho dù chỉ trong bốn mươi phút, cho dù bốn mươi phút đó đang được kéo dài ra thêm sau mỗi ngày.