“Anh có nghĩ mình đã sẵn sàng thử đi bộ một cữ ngắn quanh boong chưa?” Kristin hỏi.
“Chắc chắn rồi”, Harry đáp, cố thử một cách diễn đạt anh từng nghe thấy bạn trai cô dùng, cho dù anh vẫn cảm thấy không tự nhiên khi thêm vào hai từ “em yêu”.
Trong những giờ dài đằng đẵng nằm trên giường, Harry đã cẩn thận lắng nghe bác sĩ Wallace, và mỗi khi có một mình, anh lại thử bắt chước khẩu âm của ông, thứ khẩu âm mà anh đã nghe thấy Kristin mô tả với Richard là giọng của bờ biển miền đông. Harry thầm cảm ơn những giờ anh trải qua cùng tiến sĩ Paget học về các kỹ năng giọng mà anh từng cho rằng chỉ có ích trên sân khấu. Hiện giờ anh đang ở trên sân khấu. Tuy nhiên, anh vẫn còn một vấn đề là làm cách nào đối phó với sự tò mò vô tư của Kristin về gia đình và thời thơ ấu của anh.
Harry được trợ giúp nhờ một cuốn tiểu thuyết của Horatio Alger[1]và một cuốn khác của Thornton Wilder[2], hai cuốn sách duy nhất được để lại trong phòng bệnh. Từ chúng, anh đã có thể dựng nên một gia đình tưởng tượng sinh trưởng tại Bridgeport, Connecticut. Họ gồm một người bố là giám đốc chi nhánh ngân hàng tại một thành phố nhỏ cho Connecticut Trust and Savings, một người mẹ là một bà nội trợ chu toàn, vốn từng về nhì trong cuộc thi sắc đẹp hàng năm của thành phố, cùng một người chị gái, Sally, đã có một gia đình hạnh phúc cùng Jake, người quản lý cửa hàng bán đồ nội thất tại địa phương. Anh thầm mỉm cười với chính mình khi nhớ lại nhận xét của tiến sĩ Paget rằng với trí tưởng tượng của mình, nhiều khả năng cuối cùng anh sẽ trở thành một nhà văn hơn là diễn viên.
Harry dè dặt đặt chân xuống sàn, và với sự giúp đỡ của Kristin, từ từ đứng dậy. Sau khi đã mặc lên người một chiếc áo ngủ, anh cầm tay cô y tá và tập tễnh bước về phía cửa, leo lên mấy bậc thang và ra ngoài mặt boong.
“Đã bao lâu rồi anh chưa về nhà?” Kristin hỏi trong lúc hai người bắt đầu chậm rãi đi quanh mặt boong.
Harry luôn cố gắng bám lấy chút thông tin ít ỏi anh thực sự biết về Bradshaw, thêm vào đó vài nét chấm phá từ cuộc sống của gia đình tưởng tượng của anh. “Hơn ba năm một chút”, anh nói. “Gia đình tôi chưa bao giờ phàn nàn, bởi vì ai cũng biết tôi thích đi biển từ khi còn nhỏ”.
“Nhưng thế nào mà anh lại phục vụ trên một con tàu Anh vậy?”
Một câu hỏi thật hay, Harry thầm nghĩ. Anh chỉ ước gì mình biết được câu trả lời. Anh vấp chân để cho mình thêm chút thời gian nhằm tìm ra một câu trả lời thuyết phục. Kristin cúi xuống đỡ anh.
“Tôi không sao”, anh nói, sau khi đã lại cầm lấy tay Kristin. Sau đó anh bắt đầu hắt hơi liên tục.
“Có lẽ đã tới lúc đưa anh về phòng”, Kristin đề xuất. “Chúng ta không thể để anh bị cảm lạnh. Chúng ta có thể thử lại vào ngày mai”.
“Như ý cô thôi”, Harry nói, thấy nhẹ nhõm vì cô y tá không hỏi thêm câu hỏi nào nữa.
Sau khi cô đã giúp anh lên giường cẩn thận như một bà mẹ giúp một đứa con nhỏ, Harry nhanh chóng ngủ thiếp đi.
❀ ❀ ❀
[1] *Horatio Alger,Jr. (1832-1899) : nhà văn Mỹ nổi tiếng với các tiểu thuyết dành cho đối tượng thanh thiếu niên.
[2] *Thornton Wilder (1897 - 1975): nhà văn, nhà soạn kịch Mỹ, từng 3 lần đoạt giải Pulitzer.