Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50

❊ ❊ ❊

Harry nhìn theo chiếc cáng được đưa lên xe cứu thương. Một cơn đau tim, ông bác sĩ nói, trước khi chiếc xe cứu thương chạy đi. Harry không cần phải đi tìm và báo cho Sir Walter biết Già Jack đã chết, vì khi anh thức dậy sáng hôm sau, ông chủ tịch của công ty Barrington đã đang ngồi bên cạnh anh.

“Ông ấy nói với ông rằng ông ấy không còn lý do nào để sống nữa”, là những lời đầu tiên của Sir Walter. “Cả hai chúng ta đều vừa mất đi một người bạn gần gũi và thân thiết”.

Phản ứng của Harry khiến Sir Walter ngạc nhiên. “Bây giờ ông sẽ làm gì với toa xe này, khi Già Jack không còn nữa?”

“Không ai sẽ được phép bén mảng lại gần nó, chừng nào ông còn làm chủ tịch”, Sir Walter nói. “Nó chứa đựng quá nhiều kỷ niệm cá nhân với ông”.

“Cả cháu cũng vậy”, Harry nói. “Hồi còn nhỏ, cháu đã dành nhiều thời gian ở đây hơn ở chính nhà mình”.

“Hay ở lớp học, nếu nói tới chuyện này”, Sir Walter nói kèm theo một nụ cười buồn. “Ông vẫn hay quan sát cháu từ cửa sổ phòng làm việc của ông. Ông đã nghĩ rằng cháu hẳn phải là một cậu bé ấn tượng nhường nào thì Già Jack mới chịu dành nhiều thời gian đến thế”.

Harry mỉm cười khi anh nhớ lại Già Jack đã làm cách nào để đưa ra một lý do thuyết phục anh quay lại trường và học đọc học viết.

“Bây giờ cháu sẽ làm gì, Harry? Trở về Oxford và tiếp tục học chứ?” “Không, thưa ông. Cháu sợ rằng chúng ta sẽ tham chiến trước khi...” “Tầm cuối tháng này sẽ là dự đoán của ông”, Sir Walter nói. “Vậy thì cháu sẽ rời Oxford ngay lập tức và gia nhập hải quân. Cháu đã nói với thầy quản lý của cháu tại trường, thầy Bainbridge, rằng đó là những gì cháu dự định. Ông ấy cam đoan rằng cháu có thể quay về tiếp tục học ngay sau khi chiến tranh kết thúc”.

“Điều hiển nhiên với Oxford”, Sir Walter nói. “Họ luôn nhìn xa. Vậy là cháu sẽ tới Dartmouth tham gia khóa huấn luyện sĩ quan hải quân?”

“Không, thưa ông, cháu đã ở quanh những con tàu suốt đời mình. Dù thế nào đi nữa, Già Jack cũng đã bắt đầu từ một anh binh nhất và dần vươn lên qua từng cấp, vậy thì cháu sao lại không làm thế chứ?”

“Quả thực, sao lại không chứ?” Sir Walter nói. “Trên thực tế, đó là một trong các lý do ông ấy luôn được coi là ở đẳng cấp trên hẳn bọn ông, những người đồng ngũ với ông ấy”.

“Cháu không hề biết hai người từng đồng ngũ”.

“Ồ, phải đấy, ông đã tại ngũ cùng đại úy Tarrant ở Nam Phi”, Sir Walter nói. “Ông là một trong số hai mươi bốn người được ông ấy cứu mạng vào ngày ông được tặng thưởng Chữ thập Victoria”.

“Điều đó giải thích nhiều điều cháu chưa bao giờ thực sự hiểu”, Harry nói. Sau đó anh lại làm Sir Walter bất ngờ thêm một lần thứ hai. “Liệu cháu có biết thêm ai khác nữa không ạ?”

“Là thầy Frob”, Sir Walter nói. “Nhưng vào thời đó ông ấy là trung úy Frobisher. Hạ sĩ Holcombe, là bố của thầy Holcombe. Và binh nhì Deakins trẻ tuổi”.

“Là bố của bạn Deakins ạ?” Harry hỏi.

“Phải đấy. Sprogg, như bọn ông vẫn hay gọi cậu ta. Một người lính trẻ tuổi cừ khôi. Cậu ta không bao giờ nói nhiều, nhưng lại là người rất dũng cảm. Cậu ta bị mất một cánh tay vào cái ngày khủng khiếp đó”.

Cả hai người cùng im lặng, mỗi người đều đắm chìm trong những ký ức của mình về Già Jack, trước khi Sir Walter hỏi, “Vậy nếu cháu không tới Dartmouth, chàng trai, ông có thể hỏi cháu dự định lên kế hoạch ra sao để đơn thương độc mã giành thắng lợi trong cuộc chiến này đây?”

“Cháu sẽ phục vụ trên bất cứ con tàu nào chấp nhận cháu, thưa ông, chừng nào họ sẵn lòng ra khơi tìm kiếm kẻ thù của nước Anh”.

“Vậy thì có thể ông sẽ giúp được đấy”.

“Ông thật tốt quá, thưa ông, nhưng cháu muốn phục vụ trên một chiến hạm chứ không phải một tàu chở khách hay một tàu vận tải ạ”.

Sir Walter lại mỉm cười. “Và sẽ là như thế, chàng trai thân mến. Đừng quên rằng ông luôn được thông báo về mọi con tàu đến hoặc đi khỏi các bến tàu này, và ông quen hầu hết các thuyền trưởng của chúng. Mà nếu nói cho cùng, ông còn quen cả bố họ khi những ông bố này còn là thuyền trưởng cơ. Tại sao chúng ta không lên phòng làm việc của ông và cùng tìm hiểu xem trong mấy ngày tới có những tàu nào cập cảng và ra khơi, và quan trọng hơn, là xem xem liệu có con tàu sẵn sàng nhận cháu lên tàu không?”

“Ông thật chu đáo, thưa ông, nhưng cháu muốn qua thăm mẹ cháu trước được không ạ? Nhiều khả năng cháu sẽ không có cơ hội gặp lại bà trong thời gian tới”.

“Hoàn toàn đúng đắn và hợp lẽ thôi chàng trai”, Sir Walter nói.

“Và sau khi cháu gặp mẹ rồi, hãy qua phòng làm việc của ông vào chiều nay được không? Như thế ông sẽ có đủ thời gian để kiểm tra lại các bản danh sách tàu mới nhất”.

“Cảm ơn ông. Cháu sẽ quay lại ngay sau khi cho mẹ cháu biết những gì cháu dự định làm”.

“Khi cháu quay trở lại, chỉ cần nói với người gác cổng là cậu có hẹn với ngài chủ tịch, như thế cậu sẽ không gặp rắc rối gì với kiểm soát an ninh đâu”.

“Cảm ơn ông”, Harry nói, cố giấu nụ cười.

“Và hãy giúp tôi gửi tới mẹ cháu những lời thăm hỏi chân thành nhất. Một người phụ nữ đáng ngưỡng mộ”.

Harry thêm một lần nữa hiểu vì sao Sir Walter lại là bạn thân nhất của Già Jack.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.