Harry bước vào khách sạn Grand, một tòa nhà sang trọng theo phong cách Victoria nằm ở trung tâm thành phố, và hỏi người gác cửa hướng đi tới phòng ăn lớn. Anh bước qua tiền sảnh, và ngạc nhiên khi thấy một hàng người trước bàn của người phụ trách, đợi đến lượt được xếp bàn. Anh đứng vào cuối hàng, nhớ lại rằng mẹ luôn không tán thành việc anh ghé qua tìm gặp bà ở tiệm Tilly’s hay khách sạn Royal trong giờ làm việc.
Trong lúc đứng đợi, Harry nhìn một vòng, lúc này sảnh đang chật kín thực khách rôm rả trò chuyện, không ai trông có vẻ như họ đang phải chờ đợi cảnh thiếu thốn thực phẩm, hay nghĩ tới chuyện gia nhập quân đội trong trường hợp đất nước tham chiến. Những chiếc khay bạc xếp đầy thức ăn được hối hả mang ra mang vào qua các cánh cửa gạt trên, trong khi một người mặc bộ đồ đầu bếp đang đẩy một chiếc xe từ bàn này qua bàn khác, cắt ra từng lát bít tết, đồng thời có một người khác theo sau ông ta mang một bát nước xốt.
Harry không thấy bóng dáng mẹ anh đâu. Thậm chí anh bắt đầu băn khoăn liệu có phải Giles đã chỉ nói cho anh biết những gì anh muốn nghe thì đột nhiên bà bước qua cửa gạt, ba đĩa đồ ăn xếp trên tay bà. Bà đặt chúng xuống trước mặt thực khách nhẹ nhàng đến mức hầu như họ không hề nhận thấy sự hiện diện của bà, rồi sau đó quay trở vào bếp. Một lát sau mẹ anh lại quay ra, mang theo ba đĩa rau. Khi Harry tới đầu hàng, anh đã hoàn toàn hiểu ra ai mới là người cho anh nguồn năng lượng dồi dào anh đang sở hữu, cùng sự nhiệt huyết không nề hà và một tinh thần không cam chịu thất bại. Làm sao anh có thể đền đáp được người phụ nữ đáng ngưỡng mộ này cùng tất cả những hy sinh bà đã trải qua.
“Tôi rất xin lỗi đã khiến ngài phải đợi, thưa ngài”, người phụ trách lên tiếng làm ngắt quãng dòng suy nghĩ của anh, “nhưng tôi không còn bàn nào trống vào lúc này. Ngài có thể vui lòng quay lại sau hai mươi phút nữa chăng?”
Harry không buồn nói với ông ta kỳ thực anh không muốn có một bàn, và không chỉ vì mẹ anh là một trong số nhân viên phục vụ, mà vì anh không có khả năng để thanh toán cho bất cứ món gì trên thực đơn, có lẽ chỉ trừ món nước sốt.
“Tôi sẽ quay lại sau”, Harry nói, cố tỏ vẻ thất vọng. Sau chừng mười năm nữa, anh thầm nghĩ, khi đó anh ngờ rằng rất có thể mẹ anh đã trở thành người phụ trách. Anh rời khách sạn với nụ cười trên khuôn mặt và bắt xe buýt quay trở lại bến tàu.