Trong bữa sáng, Harry được giới thiệu với một người chỉ có thể là thợ máy chính.
Nước da nhợt nhạt như ma của Jim Patterson khiến ông ta trông có vẻ như đã trải qua phần lớn cuộc đời dưới hầm tàu, và cái bụng của ông ta khiến người ta nghĩ ông thợ máy đã dành cả phần đời còn lại chỉ để ăn. Không giống như Bradshaw, ông ta không lúc nào ngừng nói, và Harry nhanh chóng thấy rõ ông ta và ông thuyền trưởng là bạn lâu năm.
Anh chàng người Hoa xuất hiện mang ba chiếc đĩa đáng ra cần phải sạch hơn. Harry tránh món thịt muối đầy mỡ cùng khoai tây rán và dành sự ưu ái cho miếng bánh mì nướng cháy xém và một quả táo.
“Sao cậu không dành nốt buổi sáng đi tìm hiểu quanh con tàu nhỉ, cậu Clifton”, ông thuyền trưởng gợi ý sau khi những chiếc đĩa đã được mang đi. “Thậm chí cậu có thể tới chỗ ông Patterson dưới buồng máy và thử xem cậu có thể sống sót được dưới đó bao nhiêu phút”. Patterson bật cười, vớ lấy hai miếng bánh mì nướng cuối cùng và nói, “Nếu cậu nghĩ thứ này đã bị cháy, hãy đợi cho tới khi cậu ở cạnh tôi vài phút nhé”.