Theo năm tháng, Giles dần phải chấp nhận rằng nếu cậu muốn gặp Harry vào kỳ nghỉ, cậu cần đảm bảo bố mình không biết được cậu đang có ý định gì, nếu không cả những dự định hay ho nhất... Nhưng để làm được thế, cậu thường phải viện đến cô em gái Emma tham gia vào âm mưu, và cô nàng chẳng bao giờ bỏ lỡ cơ hội bắt cậu hy sinh một cái gì đó của mình trước khi chấp nhận làm kẻ đồng loã.
“Nếu em chịu mở lời gợi chuyện trong bữa tối, anh sẽ hưởng ứng theo”, Giles nói sau khi cậu ta đã tiết lộ kế hoạch mới nhất của mình cho cô em.
“Nghe có vẻ hợp lý đấy”, Emma đáp đầy mỉa mai.
Sau khi món ăn đầu tiên đã được đưa lên, Emma ngây thơ hỏi mẹ cô rằng liệu bà có thể đưa cô tới thăm biệt thự Borghese vào ngày hôm sau hay không, vì cô giáo dạy mỹ thuật của cô đã nói với cô rằng đó là một nơi nhất thiết phải ghé thăm. Cô bé biết thừa mẹ cô đã có kế hoạch khác.
“Mẹ rất xin lỗi, con gái yêu quý”, bà nói, “nhưng bố con và mẹ sẽ tới ăn trưa với gia đình Henderson ở Arezzo vào ngày mai mất rồi. Bố mẹ sẽ rất hoan nghênh nếu con đi cùng”.
“Không có gì ngăn cản Giles đưa con tới Rome cả”, bố cô chen vào từ phía bên kia bàn ăn.
“Con nhất thiết phải làm việc đó sao?” Giles lên tiếng, cậu vốn vừa định đưa ra lời đề nghị tương tự.
“Đúng vậy, con phải làm thế”, bố cậu kiên quyết nói.
“Nhưng để làm gì kia bố? Vừa đến nơi, bọn con sẽ lại phải quay về. Thật chẳng bõ công”.
“Không cần phải vậy nếu các con nghỉ qua đêm tại khách sạn Plaza. Sáng mai việc đầu tiên bố làm là sẽ gọi điện cho họ và đặt trước hai phòng”.
“Anh chắc chúng đã đủ trưởng thành cho việc này rồi chứ?” bà Barrington hỏi, không khỏi có chút lo lắng.
“Vài tuần nữa là Giles sẽ mười tám tuổi. Đã đến lúc nó cần tỏ ra trưởng thành và gánh vác một chút trách nhiệm”. Giles cúi gằm mặt xuống như thể miễn cưỡng chịu nhượng bộ.
Sáng hôm sau, một chiếc taxi chở cậu và Emma tới nhà ga địa phương vừa kịp giờ để đáp chuyến tàu sớm buổi sáng tới Rome.
“Hãy chăm sóc cẩn thận cho em gái con”, là những lời cuối cùng của ông bố trước khi hai anh em rời biệt thự.
“Được mà bố”, Giles hứa trong lúc chiếc xe chuyển bánh.
Vài người đàn ông đứng dậy nhường chỗ cho Emma khi cô bước chân lên toa tàu, còn Giles phải đứng trong suốt chuyến đi. Tới Rome, hai anh em thuê một chiếc taxi tới Via del Corso, và sau khi lấy phòng khách sạn, họ tiếp tục lên đường tới biệt thự Borghese. Giles không khỏi ngạc nhiên khi thấy có rất nhiều thanh niên không hơn tuổi cậu ta là mấy đang mặc quân phục, và hầu như tất cả các cây cột và trụ đèn hai anh em nhìn thấy đều dán một bức chân dung của Mussolini.
Sau khi xuống taxi, hai anh em cùng tản bộ qua các khu vườn, đi ngang qua thêm nhiều người mặc quân phục và nhiều bức chân dung nữa của Il Duce[1] trước khi tới được tòa biệt thự Borghese đồ sộ như một cung điện.
Harry đã viết thư cho Giles báo cho cậu biết rằng họ sẽ chính thức bắt đầu chuyến tham quan vào lúc mười giờ sáng. Giles xem đồng hồ - đã quá mười một giờ được vài phút, nếu cậu gặp may thì tua tham quan cũng sắp kết thúc. Cậu mua hai vé, đưa một vé cho Emma, vội vã lao lên các bậc cấp, vào trong phòng trưng bày và tìm kiếm đoàn tham quan của trường. Emma túc tắc ngắm nghía chiêm ngưỡng những bức tượng của Bernini chiếm vị trí nổi bật trong bốn căn phòng đầu tiên, nhưng vậy đấy, cô đâu có gì phải vội. Giles đi từ phòng trưng bày này sang phòng trưng bày khác cho tới khi trông thấy một nhóm các chàng trai trẻ mặc áo vét sẫm màu và quần vải flannel màu đen, đang đứng xúm quanh bức chân dung một người đàn ông lớn tuổi mặc áo tu sĩ màu kem và đội một chiếc mũ tế màu trắng.
“Họ kia rồi”, cậu lên tiếng nhưng không còn thấy bóng dáng Emma đâu nữa. Không bận tâm nghĩ ngợi gì thêm tới cô em gái, cậu hướng tới phía nhóm người đang chăm chú lắng nghe lời thuyết minh. Ngay khi nhìn thấy cô gái đó, chàng thanh niên gần như quên biến lý do khiến cậu ta tới Rome.
“Caravaggio đã được yêu cầu vẽ bức chân dung này của Giáo hoàng Paul V vào năm 1605”, cô gái nói, với một khẩu âm nhẹ nhàng. “Các bạn có thể thấy bức tranh vẫn chưa hoàn thành, và nguyên do là vì họa sĩ đã phải chạy trốn khỏi Rome”.
“Tại sao vậy, thưa cô?” một cậu trai trẻ đứng trên hàng đầu cất tiếng hỏi, anh chàng rõ ràng đang có ý định thế chỗ Deakins vào một thời điểm nào đó trong tương lai.
“Bởi vì ông ta can dự vào một vụ ẩu đả trong lúc say rượu, và rốt cục đã giết chết một người”.
“Người ta có bắt giữ ông ta không?” vẫn cậu trai kia hỏi tiếp.
“Không”, cô nữ hướng dẫn viên nói, “Caravaggio luôn kịp tẩu thoát tới thành phố tiếp theo trước khi lực lượng thực thi luật pháp đuổi kịp ông ta, và cuối cùng thì Đức Thánh Cha đã quyết định ân xá cho ông ta”.
“Tại sao?” vẫn là cậu thanh niên kia.
“Vì ông ta muốn Caravaggio vẽ thêm vài bức tranh nữa cho mình. Một trong số đó nằm trong số mười bảy tác phẩm mà chúng ta vẫn có thể thấy ở Rome ngày nay”.
Vào khoảnh khắc đó, Harry thấy Giles đang nhìn chăm chú đầy ngưỡng mộ về phía bức tranh. Cậu rời khỏi nhóm học sinh, bước lại phía bạn mình. “Cậu đứng đó bao lâu rồi?” cậu hỏi.
“Đủ lâu để bắt đầu yêu”, Giles nói, đôi mắt vẫn nhìn chăm chăm về phía cô nàng hướng dẫn viên.
Harry bật cười khi nhận ra không phải Giles đang chăm chú nhìn vào bức tranh, mà là cô gái trẻ thanh lịch đầy kiêu kỳ đang giới thiệu cho đám học sinh. “Tớ nghĩ quý cô này hơi nằm ngoài độ tuổi của chúng ta”, Harry nói, “và thậm chí tớ còn nghi ngờ cả đẳng cấp của cậu nữa”.
“Tớ sẵn sàng mạo hiểm”, Giles nói trong lúc cô nàng hướng dẫn viên dẫn nhóm khách tham quan của mình sang căn phòng bên cạnh. Giles ngoan ngoãn bám theo và chọn cho cậu ta một vị trí để có thể nhìn rõ được cô gái, trong khi các thành viên còn lại trong nhóm chăm chú chiêm ngưỡng bức tượng Paolina Borghese của Canova, “rất có thể là nhà điêu khắc vĩ đại nhất từ trước tới nay”, cô nói. Giles đương nhiên sẽ không bất đồng quan điểm với cô nàng.
“Vậy là chúng ta đã đi tới điểm cuối của tua tham quan”, cô thông báo. “Nhưng nếu các bạn có thêm bất cứ câu hỏi nào, tôi sẽ vẫn ở lại đây thêm vài phút nữa, vì thế đừng ngần ngại đặt câu hỏi”.
Giles không hề do dự.
Harry quan sát với vẻ đầy thú vị trong lúc bạn cậu sải bước tới bên cô gái trẻ người Ý và bắt đầu huyên thuyên trò chuyện với cô nàng như thể họ là hai người bạn cũ. Thậm chí cậu trai đứng trên hàng đầu cũng không dám chen ngang ngắt lời anh chàng. Giles quay lại bên Harry sau đó vài phút, trên khuôn mặt rạng rỡ một nụ cười.
“Nàng đã nhận lời đi ăn tối với tớ đêm nay”.
“Tớ không tin đâu”, Harry nói.
“Nhưng có một rắc rối nhỏ”, Giles nói thêm, phớt lờ hoàn toàn vẻ ngờ vực trên khuôn mặt bạn mình.
“Tớ ngờ là nhiều hơn một đấy”.
“...có thể khắc phục được với sự trợ giúp của cậu”.
“Cậu cần một người tháp tùng”, Harry đoán, “để phòng trường hợp mọi thứ trở nên ngoài vòng kiểm soát”.
“Không phải thế, đồ ngốc. Tớ muốn cậu trông coi em gái tớ trong lúc Caterina giới thiệu đời sống về đêm của Rome với tớ”.
“Quên đi,” Harry nói. “Tớ không đi tới tận Rome chỉ để làm chân trông trẻ cho cậu”.
“Nhưng cậu là bạn thân nhất của tớ”, Giles nài nỉ. “Nếu cậu không giúp tớ, tớ biết trông cậy vào ai đây?”
“Sao cậu không thử Paolina Borghese? Tớ nghĩ cô ta chưa có kế hoạch nào tối nay đâu”.
“Tất cả những gì cậu phải làm là dẫn nó đi ăn tối, và đảm bảo nó lên giường đi ngủ trước mười giờ tối”.
“Thứ lỗi cho tớ vì đã nhắc lại, Giles, nhưng tớ nghĩ cậu đến Rome để ăn tối với tớ kia mà?”
“Tớ sẽ đưa cậu một nghìn lira nếu cậu trông coi con bé giúp tớ. Và chúng ta vẫn có thể ăn sáng với nhau tại khách sạn của tớ vào sáng mai”.
“Tớ không dễ bị mua chuộc vậy đâu”.
“Và”, Giles nói, đưa ra lá bài tẩy của cậu ta, “tớ sẽ tặng cậu luôn cái đĩa của Caruso ghi âm bài hát Cô gái Boheme của tớ”.
Harry quay sang và nhìn thấy một cô gái trẻ đang đứng bên cạnh mình.
“Nhân đây”, Giles nói, “xin giới thiệu với cậu em gái tớ, Emma”. “Xin chào”, Harry nói. Quay trở lại Giles, cậu nói, “Cậu vừa đạt được một thỏa thuận”.
❀ ❀ ❀
[1] * Biệt danh của Mussolini.